Dịu Dàng Yêu Em

Chương 29: Chương 29: TẮM CHO TÔI




Mộc Duệ Thần ôm đầu không nói gì.

“Mộc Duệ Thần, rốt cuộc cậu đã phải trải qua những gì?”

Tay cô vuốt ve lên những vết sẹo lồi lõm, trong lòng thấy chua xót. “ Không… thể nói cho tôi biết sao…”

Thằng nhóc chỉ mới mười ba tuổi, làm sao có thể chịu đựng được những vết thương đáng sợ như thế, rốt cuộc ai lại có thể tàn nhẫn tra tấn thằng nhóc đến như thế?

“Chỉ vài vết sẹo nhỏ. Đừng chuyện bé xe ra to”.

Giọng nói rất bình tĩnh làm cho Ngải Ái cũng phải ngẩng đầu lên.

Mộc Duệ Thần có thể cảm nhận được bàn tay mềm mại của Ngải Ái đang dừng lại trên lưng mình. Trong lòng cậu xuất hiện một cảm giác lạ lùng.

Vốn dĩ cậu rất ghét bị người khác đụng vào người, nhưng giọng nói lại trở lên nhẹ nhàng:

“Đừng có sợ. Băng nhanh đi”.

Ngải Ái run run tay gỡ băng gạc ra.

“Nhà không có thuốc tê, cậu cố chịu nhé. Sẽ rất đau đấy”.

Mộc Duệ Thần khép mắt xuống, gật đầu dưới ánh đèn:

“Ừ!”

Ái Ái, nếu sợ đau, Mộc Duệ Thần này có lẽ đã không sống được tới ngày hôm nay.

Nếu Mộc Duệ Thần thật sự biết tới đau đớn thì sau này cậu đã chẳng lựa chọn cách làm đau cô.

Một lần… Rồi lại một lần…

*

Ngón tay Ngải Ái nhẹ nhàng băng bó vết thương cho Mộc Duệ Thần, thắt nơ xong thở phào một cá, giơ tay thấm những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Mộc Duệ Thần giơ tay tháo nịt ra. Soạt. Cậu nhanh chóng cởi quần jean ra.

Quần jean rơi xuống đất, trên người Mộc Duệ Thần chỉ còn độc quần lót đứng trước mặt Ngải Ái.

“Bắt đầu đi”. Giọng nói khá bình tĩnh.

“Thằng quỷ. Đùng một cái cởi quần ra làm gì?”

Ngải Ái ré lê, quay mặt sang chỗ khác. Bắt đầu cái gì mà bắt đầu. Đúng là trẻ con không biết xấu hổ.

“Chị ngượng cái gì? Lúc nãy chẳng phải chị vênh mặt nói mình là người giám hộ của tôi sao?”. Mộc Duệ Thần khinh thường nói, hai tay lại đặt lên hông. “Giúp tôi tắm”.

Chống lại mệnh lệnh của cậu ta không được, Ngải Ái quay mặt qua chỗ khác để không phải nhìn thấy thằng nhóc đang cởi quần lót, má ửng hồng: “Tất nhiên rồi. Tôi không những là người giám hộ của cậu mà còn là mẹ cậu đấy”.

Cố làm bộ bình tĩnh.

“Ok, ok. Để tôi tắm cho cậu. Cậu ngồi xuống đi, tôi gội đầu cho cậu trước”.

Cậu vừa ngồi vào trong bồn tắm, Ngải Ái liền chạy tới sau lưng giúp cậu gội đầu.

Những sợi tóc mềm mại tròn lòng bàn tay cô.

Một mùi thơm nhàn nhạt lan tỏa khắp phòng tắm hòa quyện trong làn hơi mỏng.

Trong phòng tắm mờ mịt hơi nước chẳng thể giấu đi gương mặt ngượng ngùng và bất an của Ngải Ái.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.