Đường Chuyên

Chương 47: Q.6 - Chương 47: Hùng ưng dưới đất




Về sau Hầu Quân Tập tạo phản hẳn là cũng liên quan tới tâm thái muốn hưởng lợi nhưng lại không muốn bị thua thiệt, trên đời này chẳng có ai thành công một cách tùy tiện được, không phải trả giá là không thể có.

Vân Diệp tự làm là vì đảm bảo tỉ lệ thành công của chuyện này, đảm bảo áp sự việc xuống, hai là cho mọi người xem, cũng để Vi Thọ, Đỗ Duyên thấy Vân Diệp là một hầu gia cũng căm ghét ác đồ như thế, mình là quan địa phương càng có chung lòng thù địch với cái ác, thứ ba chẳng may chuyện này có vỡ lở ra thì điều tra cũng đơn giản rõ ràng, chẳng có quyền mưu gì hết, chỉ có một thiếu niên thiếu suy nghĩ một lòng giải nạn cho bằng hữu, tha thứ cũng dễ. Nếu nấp trong bóng tối ra chiêu, Lý Nhị khó tránh khỏi nghi ngờ, thế mới là đáng sợ. Hầu Quân Tập đủ trí tuệ, nhưng chỉ số nhạy cảm quá ít.

Nếu như Lý Nhị hỏi, với tính tính sâu phòng xa của ông ta, không nắm chắc sẽ không hỏi, một khi hỏi là đã nắm đủ chứng cứ. Như thế nếu còn nói dối sẽ lộ nhược điểm của mình trước mặt ông ta. Cho nên chỉ cần Lý Nhị hỏi tới, Vân Diệp thành thật khai báo hết, như thế mới thoát nạn được.

Nhớ lại trên lịch sử, âm mưu tạo phản của Hầu Quân Tập bại lộ, Lý Nhị hỏi hai lần, Hầu Quân Tập đều không thừa nhận, cho nên khi chuyện hoàn toàn vỡ lỡ, chút tình nghĩa cuối cùng giữa bọn họ cũng hết, tử vong tất nhiên sẽ giáng xuống.

- Lão phu dùng nắm đấm sắt quản lý Lạc Dương đã ba năm, Lạc Dương có loại yêu ma quỷ quái gì sao lại không biết. Đám tiểu tử kia, đúng lúc trước khi các ngươi tới một ngày lại xảy ra chuyện này, lão phu không hoài nghi các ngươi thì hoài nghi ai? Trong nhà kẻ nào cũng toàn ngọa hổ tàng long, có một hai cao thủ thì có lạ gì. Mặc dù hắn dùng tóc che mặt, làm người ta không nhìn rõ, nhưng chỉ cần tra trong số cao thủ dưới ba mươi nhà ba người các ngươi nhất định ra manh mối.

- Có điều Lưu thứ sử đã xác định việc này là hắc bang đánh nhau, vậy thì sự việc tới đây là dừng. Nếu như còn có sóng gió gì, lão phu sẽ trói ba các ngươi lại đưa tới phủ ở Trường An, hỏi xem trưởng bối dạy dỗ thế nào.

Hầu Quân Tập nhìn ba đứa vãn bối đều nơm nớp lo sợ nghe ông ta giáo huấn, không cãi bừa, lúc này mới hài lòng gật gù, giọng cũng trở nên hiền hòa hơn:

- Tiểu Diệp, ngươi ở Ngọc Sơn thư viện, khi đi mang Kiệt Nhi theo cùng, để nó bái làm môn hạ Ngọc Sơn tiên sinh học tập tiến bộ, các ngươi chỉ bảo nhau, giúp đỡ nhau, để sống cho nên hồn người một chút, đừng có ngày nào cũng chơi bời phá phách. Các ngươi tới Thiếu Lâm tự dâng hương? Cái miếu có võ tăng, suốt ngày ăn thịt mà có linh khí à? Làm càn.

Ông ta dường như ngày nào cũng sống trong lửa giận, người khác phải chịu đựng cơn giận của ông ta, vừa rồi khi ông ta nói, Vân Diệp phát hiện chân của Hầu Kiệt run run, có thể thấy ông ta ở trong nhà bá đạo thế nào.

Hầu Quân Tập lại bảo với Trình Xử Mặc:

- Cha ngươi lần trước nhờ ta tìm ít bạch thủy tinh Tây Vực, ta tích góp được một ít, khi đi thì mang theo. Chân Kiến Hổ có thương tích cũ, lão phu sai người làm ít cao hổ cốt, rất có lợi cho sức khỏe, dùng nhiều vào để dưỡng thân, để cho Lão Ngưu vài hậu đại, cứ đơn truyền mãi, lại không yên phận, làm người ta lo lắng.

Cả hai vội bái tạ, Hầu Quân Tâm vỗ vai tỏ y thân thiết, lại nói với Vân Diệp:

- Tới rồi thì ở thêm vài ngày với thẩm thẩm của ngươi, Liên Nhi muội tử sắp xuất giá, trong lòng không thoải mái, khuyên bảo nó một chút. Lão phu cứng quen rồi, không nói lời mềm mỏng được.

Thở dài một tiếng, Lão Hầu liền rời đi, bên ngoài cửa truyền vào tiếng quát chuẩn bị ngựa, lại có tiếng phó dịch đáp lại, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Bốn người trong phòng ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, đột nhiên cười rộ lên, vừa rồi khí thế của Lão Hầu quá áp ức, sát khi bao năm sắp biến thành thực thể rồi, chỉ nhìn Vân Diệp một cái, y có cảm giác bị ong đốt một cái.

Trình Xử Mặc mở rương quà ra, lấy một bộ mạt chược, kéo Ngưu Kiến Hổ ra hậu viện đánh mạt chược với Hầu phu nhân, hắn biết Vân Diệp có việc phải an bài, nên không tính vào.

Trở về chỗ ở Vân Diệp mới bắt đầu quan sát khung cảnh xung quanh, trạch viện bốn dãy, tọa lạc ở trên phố Ngọc Tuyền, đây là một cứ điểm thương nghiệp trọng yếu của Vân gia, hàng hóa trong nhà từ nơi này vận chuyển tới toàn quốc, đại nhi tử của Tiền Thông đã mười chín, bị phái tới đây học tập làm sao thành một chưởng quầy hợp cách, nếu có ngộ tính, sẽ thay thế chưởng quầy nơi này.

Tân Nguyệt đang triệu tập các chưởng quầy họp, đó là thông lệ của Vân gia, nữ nhân nắm việc làm ăn trong nhà, nam nhân không quản, đương nhiên nguyên nhân là vì Vân gia có một nam đinh.

Đứng ở dưới cây lựu nghe lão bà nói chuyện, giọng vang vang, hàn khí khiếp người, bày ra trọn vẹn tư thái của thiếu nãi nãi. Đoán chừng dùng cùng chiêu với Lão Hầu, trước tiên là cảnh cáo, sau đó mới cho mật ngọt. Chả muốn nghe, giọng nàng ban đêm nghe thích hơn. Lão Tiền và tổng trướng phòng của Vân gia là Lão Hoắc một ngày xem sổ sách tám lần, thêm vào Vân gia dùng kiểu ghi chép sổ sách mới, khả năng tham ô rất nhỏ.

Mà có tìm cũng chẳng ra, chỉ cần những chưởng quầy này cần mẫn làm tròn hai mươi năm sẽ thành cung phụng của Vân gia, con cháu đời sau sẽ luôn làm việc ở Vân gia, nếu như có tài sẽ được hầu gia đưa tới Ngọc Sơn thư viện học, tương lai kiếm chút quan tước không phải là khó, vì điều này ngươi bảo bọn họ làm không công hai mươi năm họ cũng vui lòng.

Từ thương cổ nhảy vọt lên làm quan gia, đó là chuyện ao ước của tất cả thương nhân, bước vào thương gia mọi chuyện hết, đó không phải câu nói đùa, mà là tiếng khóc đẫm máu của thương cổ đại đường.

Vân Diệp khẽ sờ quả lựu xanh, lựu đã to bằng nắm đấm trẻ con, hoa bên trên còn chưa rụng hẳn, khô cong treo ở đó, chết không chịu rời.

Vân Diệp thích ăn lựu nhất, mỗi năm nãi nãi luôn chọn cho Vân Diệp lựu to nhất ngon nhất, dùng dao nhỏ tách vỏ, men theo màng trắng, là quả lựu tự tách ra, rống cánh hoa nở rộ, đôi lúc Vân Diệp không ăn, chỉ thích dùng dao cắt lựu, cuối cùng chỉ sướng Vượng Tài thường xuyên ở trong phòng Vân Diệp.

Vân Diệp đang đợi Đơn Ưng trở về, trước khi Đơn Ưng vào thành giết Long Tam, một quản sự của Vân gia đã xuất phát trước một bước, y muốn điều tra rõ trong thành Lạc Dương có bao nhà vì Đơn Hùng Tín mà thành cô nhi quả mẫu.

Hôm nay quản sự báo về làm tim y lạnh toát, tận hơn bốn trăm người, con số này gấp Vân gia mười lần, năm xưa Đơn Hùng Tín tạo nghiệt quá lớn, cả đời này Đơn Ưng chẳng trả hết nợ.

Quả nhiên Đơn Ưng dũng mãnh vô địch cúi gằm mặt trở về, trái tim bị trọng thương, dù sinh ra hắn đã là một tên ăn cướp thì lúc này cũng chấn động không nhẹ.

- Vân Diệp, có lẽ ta phải nợ ngươi rất lâu mới trả được, mong ngươi cho ta vay thêm hai nghìn quan nữa, ta cần dùng gấp, ngày sau ngươi có yêu cầu gì, ta quyết không nói hai lời.

Khiến Đơn Ưng phải cúi đầu còn khó hơn giết hắn, lời này phải qua một phen đấu tranh nội tâm mới nói ra.

- Tiểu Ưng, ngươi chịu mở miệng vay tiền ta làm ta rất vui, chứng tỏ ngươi coi ta là huynh đệ mới chịu mở miệng, hai nghìn quan dễ thôi, ngươi có thể lấy bất kỳ lúc nào. Nhưng ngươi sẽ tiếp tế cho bọn họ suốt như vậy sao? Ngươi sẽ chết vì mệt.

- Vậy ta phải làm sao, ta chỉ biết giết lợn hoặc giết người, ngươi biết không, tới hơn bốn trăm người, ta không có bản lĩnh nuôi hết được bọn họ, đành đi bước nào hay bước đó.

Mắt Đơn Ưng biến thành màu đỏ, hảo hán giang hồ coi trọng có thù báo thù, có oán báo oán, đầu rụng xuống chỉ như cái bát. Giờ hắn mới phát hiện ra chết là chuyện rất dễ dàng, nuôi được hơn bốn trăm cái miệng há mồm chờ ăn mới là điều gian nan nhất trên đời.

Hùng ưng còn chưa giang cánh bay đã bị đinh sắt ghim chặt xuống đất,

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.