Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Chương 2: Chương 2




Anh ta nói: “Lục Nhiễm, quay về làm việc đi”.

Sáng sớm hôm sau, Lục Nhiễm nhận được cuộc điện thoại giận dữ của Lục Tề.

“Lục Nhiễm, em lại chạy đi đâu rồi?”.

Đang ngủ mê man, giọng Lục Nhiễm thảng thốt: “Anh, em không đi đâu cả…”.

“Chủ nhà nói em trả phòng rồi”.

Lúc này Lục Nhiễm mới nhớ ra, cô vẫn chưa nói chuyện chuyển nhà với anh trai.

“Em chỉ chuyển nhà thôi”.

Lục Tề thở phào, rời mắt khỏi khu chung cư cũ nát, thả tay khỏi cửa xe, ngồi vào trong xe.

“Không đi đâu thì tốt… Em chuyển đi đâu thế?”.

Nghe Lục Nhiễm đọc địa chỉ xong, Lục Tề ngắt điện thoại, lái xe về phía trước.

Bố mẹ bận suốt ngày, gần như một tay anh nuôi nấng cô em gái này lớn khôn, có điều… tính xấu đó, cũng một phần là do anh quá nuông chiều, giờ hứng chịu hậu quả, có tức giận thế nào cũng không nỡ làm em bị tổn thương.

Nhưng, anh quên rằng, em gái anh cũng có ngày phải trưởng thành, có chàng hoàng tử trong tim.

Dù anh có bao bọc thế nào, cũng làm sao tránh hết cho em mọi tổn thương.

Hình ảnh Lục Nhiễm nhào vào lòng anh khóc tức tưởi như vẫn ngay trước mắt.

Hàn Mặc Ngôn…

Lục Tề sa sầm nét mặt.

Cộng tác với Hàn Mặc Ngôn là một việc rất dễ chịu, anh ta luôn chuẩn bị mọi thứ rất chu đáo, cả những thứ mà bạn chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng, ngoài công việc ra, anh ta không nói thừa một từ nào, cho dù đó chỉ là những câu xã giao vắn tắt nhất.

Ngoài công việc ra, có lẽ Hàn Mặc Ngôn bẩm sinh băng giá vô tình, cho dù là với bất cứ ai.

Lục Nhiễm thích người đàn ông đó, ngay từ đầu anh đã biết rõ hậu quả, nhưng anh cũng không ngờ con bé này lại cứng đầu như vậy.

Khẽ chau mày, Lục Tề nhấn ga tăng tốc, chiếc xe màu đen chẳng mấy chốc đã mất hút trên đường.

Sự xuất hiện của Lục Tề vừa là tai nạn mà cũng là cứu cánh với Lục Nhiễm.

Một Lục Tề quy củ gọn gàng không quen với tác phong bừa bãi của cô, vừa đến nơi anh đã bắt cô dậy đánh răng, sau đó giọng lạnh băng sai cô đi mua đồ.

Nửa tiếng sau, Lục Nhiễm đã đứng trong siêu thị cách nhà không xa.

Siêu thị rất đông, Lục Nhiễm đẩy xe hàng, vừa đi vừa nhìn.

Vất vả mãi mới được thanh toán, Lục Nhiễm trả tiền, chuẩn bị ra về.

Có người gọi cô: “Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm phải không?”.

Lục Nhiễm quay lại, nhìn thấy một phụ nữ đang bế con đứng vẫy cô.

“Chị Trương, chị cũng ở đây ạ?”.

Chị Trương là giám đốc bộ phận kế hoạch, hồi mới vào làm việc, được chị quan tâm, Lục Nhiễm vẫn luôn cảm kích.

Lúc đó, quy mô công ty của Hàn Mặc Ngôn chưa được như bây giờ, văn phòng có một tầng, nhân viên mấy chục người, làm đại lý tiêu thụ cho một nhãn hàng chưa có tiếng tăm của nước ngoài, nhưng do kinh nghiệm làm việc ở nước ngoài từ thời học đại học của Hàn Mặc Ngôn, cộng thêm quan hệ có sẵn của bố anh ta, chỉ trong vòng mấy năm công ty đã trở nên có tiếng tăm trong nước.

Nếu như bây giờ, với một người mới, không có chút kinh nghiệm nào như Lục Nhiễm lúc đó, chắc chắn không thể bước chân vào công ty. Lúc đó, công ty vừa mở, rất thiếu người, nên tuy khó khăn đôi chút nhưng cuối cùng Lục Nhiễm vẫn được nhận vào làm.

Chỉ trong vòng một tuần, cô bé Lục Nhiễm lơ ngơ đã bị mấy cú nhớ đời.

Hàn Mặc Ngôn chẳng có bất cứ sở thích đặc biệt nào, ngoài việc là một cấp trên thích bới lông tìm vết.

Vứt bỏ toàn bộ kế hoạch mà cô vất vả mãi mới làm xong vẫn chưa hả dạ, cộng thêm thái độ lạnh băng chẳng thèm để ý đến ai càng khiến cô cảm thấy bị đả kích.

Hàn Mặc Ngôn không vừa mắt với cô, sẵn sàng đuổi việc cô bất cứ lúc nào.

Hai mươi năm thuận buồm xuôi gió, Lục Nhiễm luôn tràn đầy lòng tin vào bản thân mình. Cô chưa từng nghĩ đến việc mình bị phê phán, đằng này còn bị phủ nhận mọi cố gắng, hơn nữa mọi cố gắng của cô chính là vì anh ta – người mà cô thầm yêu trộm nhớ bấy lâu nay. Sự tự tin kiêu ngạo hai mươi năm nay càng khiến cô không thể nuốt nổi cục tức này.

Không có ai hướng dẫn, cô phải tự mày mò học, thức thâu đêm lên mạng tìm hiểu, hỏi xin anh Lục Tề những bản kế hoạch hoàn mỹ nhất, lần lượt đối chiếu, sửa chữa hoàn thiện bản trù bị của mình.

Cô học ngày học đêm những kiến thức về doanh nghiệp và tiền tệ trước nay chưa từng tiếp xúc.

Lúc đó thực sự giống như con nhặng mất đầu, may có chị Trương đã dành toàn bộ thời gian nghỉ ngơi của mình giúp cô bổ túc, chỉ bảo cô từng ly từng tí…

Ba ngày sau Lục Nhiễm trình lại bản kế hoạch đã được sửa chữa lên mặt bàn làm việc của Hàn Mặc Ngôn, anh ta xem xét hồi lâu, trầm ngâm suy nghĩ rồi nói với cô: “Bản này được rồi”.

Lục Nhiễm như trút được gánh nặng, ngáp dài một cái, cô chỉ muốn quay về ngủ bù.

Đi được một đoạn, cô nghe thấy giọng của Hàn Mặc Ngôn: “Vất vả rồi”.

Giọng điệu lạnh băng, cũng chẳng chứa đựng tình cảm gì đặc biệt bên trong, nhưng chỉ ba từ đơn giản ấy cũng đủ khiến Lục Nhiễm xúc động rơi nước mắt.

Cô đã tiêu tốn bao nhiêu sức lực để tiếp cận Hàn Mặc Ngôn, giờ lại tiêu tốn bao nhiêu sức lực để được đứng ở đây nghe anh ta công nhận.

Chỉ mình cô biết được, cô đã phải vất vả như thế nào mới có được ngày hôm nay.

Nếu Hàn Mặc Ngôn hoàn toàn vô tình thì đã tốt, đằng này, một khi đã được anh ta công nhận, anh ta sẽ thu nạp bạn vào vây cánh của anh ta, có thể là quan tâm, cũng có thể là bao che dung túng, nhưng sự đối đãi đó hoàn toàn không hề có chút tình cảm riêng tư nào bên trong, chỉ tại cô không phân biệt được mà thôi…

“Lục Nhiễm, Lục Nhiễm…”.

Tiếng gọi của chị Trương đã cắt đứt dòng suy tưởng của Lục Nhiễm: “Dạ, chị đấy ạ?”.

“Nhà chị ở gần đây, bình thường chị vẫn hay đến đây mua đồ. Sao em lại đến đây, chị nhớ là em ở gần công ty mà”.

Lục Nhiễm không muốn phân bua hay giải thích, nên chỉ trả lời đơn giản: “Em chuyển nhà rồi, em ở gần đây”.

Chị Trương “à” một tiếng, đặt em bé vào xe, hỏi tiếp: “Tiểu Nhiễm, sao đột nhiên em lại nghỉ việc thế?”.

Lục Nhiễm cười đáp: “Tại em cảm thấy mệt mỏi”.

“Là cấp dưới của Hàn tổng có bao giờ không mệt đâu?”. Chị Trương cười nói: “Em bỏ đi đột ngột thế, làm bọn chị mấy hôm nay chả dễ thở chút nào”.

“Sao thế được? Thiếu em thì có người khác thay mà”. Lục Nhiễm nghĩ rằng chị Trương cũng chỉ nói quá lên thôi, nếu có chút quan trọng thì cũng chỉ là đối với Hàn Mặc Ngôn mà thôi.

“Có trợ lý mới rồi, nhưng làm ăn lộn xộn lắm, đã hay sai lại chậm chạp. Trước đây là Hàn tổng kéo em làm thêm giờ, còn bây giờ cô ta kéo Hàn tổng làm thêm giờ, cô bé ấy hôm qua còn bị Hàn tổng giáo huấn một trận khóc sưng cả mắt. Tuy Hàn tổng không nói ra, nhưng rõ ràng là tâm trạng cũng khó chịu, mấy hôm nay không khí căng thẳng lắm, làm cho bọn chị cũng rối cả lên, chỉ sợ làm sai chuyện gì rồi rước vạ vào thân”.

Chị Trương lại chuyển đề tài: “Nếu em thấy mệt thì nghỉ ngơi vài ngày cũng được, nhưng dù gì thì em cũng làm ở đây mấy năm rồi, mọi người cũng đã quen nhau, đi chỗ khác cũng thế, chi bằng cứ ở lại đây, nếu vì đã xin nghỉ việc mà cảm thấy ngại, bọn chị có thể nói chuyện với Hàn tổng, cứ coi như em nghỉ phép vài ngày, nghỉ ngơi cho thoải mái rồi quay về, em thấy thế nào? Hơn nữa, chị thấy Hàn tổng cũng rất muốn em quay lại đấy”.

Muốn em quay lại?

Lục Nhiễm nhất thời dao động?

Cô nên nói với chị Trương thế nào đây, lúc cô xin thôi việc, vẻ mặt của Hàn Mặc Ngôn lãnh đạm biết mấy.

Anh ta chẳng thèm để ý.

Cô trở về nhà, cả căn phòng đã trở nên khác lạ.

Lục Tề đón lấy số đồ ăn cô vừa mua về, đeo tạp dề vào bếp.

Lục Nhiễm không muốn người khác xâm phạm không gian riêng của mình, nhưng Lục Tề nhìn cô làm không quen mắt, nên cuối cùng đành phải để Lục Tề nhúng tay vào.

Có điều, không thể không nói rằng, tay nghề của Lục Tề thật tuyệt vời.

Chưa đầy một tiếng, một bàn đầy ắp thức ăn đã được dọn ra, nghi ngút khói, toàn những món Lục Nhiễm thích ăn.

Sườn xào chua ngọt, canh cá diếc tươi, rau xào dầu hào và cả một đĩa rong biển.

Vừa cầm đũa lên, Lục Nhiễm cắm cổ ăn một mạch.

Lục Tề chẳng ăn gì, chỉ ngồi nhìn em, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho em.

Lục Nhiễm nhìn Lục Tề lạ lùng: “Anh, sao anh không ăn đi? Trước mặt em mà cũng phải giữ gìn hình ảnh à?”.

“Em cứ ăn đi”. Lục Tề vẫn lạnh lùng, không tỏ thái độ gì.

Đồ ăn thịnh soạn như thế, tất nhiên Lục Nhiễm cũng chẳng cố hỏi làm gì.

Ăn xong bữa cơm, Lục Tề nghiêm giọng hỏi: “Khi nào thì em về nhà?”.

Đẩy bát đĩa qua một bên, Lục Nhiễm quay đầu về phía sau: “Việc này để sau hãy nói, tạm thời em vẫn chưa muốn về”.

Cuộc đối thoại đến đây là kết thúc, Lục Tề chẳng nói gì thêm, xách túi rời đi.

Lục Nhiễm cười khổ sở, thế là lại làm anh trai giận rồi.

Cô không hề có ý định quay về tìm Hàn Mặc Ngôn, nhưng cũng không muốn quay về gặp bố mẹ ngay, cô cần chút thời gian để thích ứng với mọi chuyện.

Chỉ là, cô không thể ngờ sẽ gặp lại Hàn Mặc Ngôn nhanh như thế.

Mấy hôm sau, cô nhận được một tấm thiệp mời thiết kế rất tinh xảo đẹp đẽ.

Đó là lời mời của sếp tổng một công ty trước đây hay qua lại làm ăn, trong thời gian làm trợ lý cho Hàn Mặc Ngôn, quan hệ giữa cô và vị sếp vui vẻ hay chuyện này rất tốt, lần này anh ta đính hôn, cũng gửi thiếp mời cô.

Ngoài ra, anh ta còn cẩn thận nhắn tin mời thêm.

Lục Nhiễm nghĩ cũng chẳng sao, chọn lấy một bộ mặc đi dự tiệc.

Tiệc cưới được đặt ở khách sạn cao cấp, ngoài cổng toàn xe sang, thảm đỏ trải dài, đến cả người đón tiếp ngoài cổng cũng mặc Âu phục phẳng lì, không một nếp nhăn.

Lục Nhiễm bước từ trên taxi xuống, cảm thấy ngại ngùng chút xíu, rồi đưa thiếp bước vào khách sạn.

Tầng mười bảy, đèn sáng trưng, hội trường sắp xếp kiểu Âu, xung quanh phòng là dãy bàn ăn thịnh soạn, khăn trải bàn trắng tinh, chính giữa là tháp rượu và bánh cưới nhiều tầng.

Thực ra, lúc đầu cô không hề nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn, sau khi đưa phong bao chúc mừng cho chủ nhân, cô nhận ra không ít đối tác quen mặt.

Sau hồi hàn huyên, khi biết cô vừa nghỉ việc, không ít ông chủ tỏ ý mời cô về, khó xử nhất là Lục Nhiễm còn nhìn thấy cả Lưu tổng, người đã có nhã ý mời cô về làm việc hôm trước.

Mỏi miệng hàn huyên, Lục Nhiễm mới thoát ra khỏi vòng giao tế, bắt đầu đi tìm đồ ăn.

Sau vài vòng tìm kiếm, mắt Lục Nhiễm sáng lên, ngắm chuẩn mục tiêu.

Lục Nhiễm đang định ra tay thì có người hớt tay trên con mồi ngắm sẵn của cô.

Cô quay lại, khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn bất thình lình hiện ra ngay trước tầm nhìn.

Anh ta không nói gì, chỉ gắp con cua vào đĩa của Lục Nhiễm.

Lục Nhiễm thích ăn cua, từ trước đến giờ cô không hề che giấu sở thích này.

Nhớ lại có lần đi công tác Tô Châu với Hàn Mặc Ngôn, lúc đó vào giữa mùa thu, đúng mùa cua, sau khi xong việc, Hàn Mặc Ngôn cho Lục Nhiễm nghỉ nửa ngày phép.

Không biết có phải do hôm đó tâm tình thoải mái, nên khi biết cô định đi hồ Dương Trừng(1), đã lái xe đưa cô đi.

(1) Một hồ nước ngọt cách thành phố Tô Châu ba kilômét về phía

Đông Bắc, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Hồ này nổi tiếng v. có loại cua

Trung Quốc, thứ cua được xem như đồ cao lương mỹ vị.

Ngồi bên bờ sông, từng thảm cúc đang nở rộ.

Cua vàng béo ngậy, thịt cua trắng nõn, trước mặt là Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm thật không trông mong gì hơn.

Tối hôm đó, một mình cô ăn hết cả một đĩa cua, khiến một người vô cảm, Thái Sơn có sập trước mặt cũng không chớp mắt như Hàn Mặc Ngôn cũng phải lộ chút kinh ngạc.

Nhưng đúng là vạ từ miệng mà ra, tối hôm ấy cô bị viêm dạ dày cấp tính phải đi cấp cứu, truyền nước. Xung quanh không có ai thân thích, chỉ một mình Hàn Mặc Ngôn băng giá ở bên…

Cứ tưởng với bản tính bạc bẽo thường ngày, anh ta sẽ bỏ cô lại tự ăn tự chịu, không ngờ, anh ta vẫn sắp xếp đâu vào đấy cho cô, lấy số, nằm viện, truyền nước, tuy chẳng nói một lời…

Dòng hồi ức khiến Lục Nhiễm trở nên mơ màng.

Cũng chỉ vì chút ít ký ức ngọt ngào này quẩn quanh trong tim mà cô cứ vấn vương, không thể nào từ bỏ.

Bao nhiêu lần có thể lựa chọn rời xa hoặc từ bỏ, cuối cùng vẫn tiếp tục…

Liếc nhìn con cua vàng bóng trên đĩa, Lục Nhiễm bình tĩnh nói: “Cảm ơn”.

Hàn Mặc Ngôn không trả lời, khuôn mặt tuấn tú bình thản, đôi mắt bị mái tóc che khuất, nhìn không rõ anh đang nghĩ gì.

Lục Nhiễm định quay đi, chính trong lúc cô tưởng rằng Hàn Mặc Ngôn vĩnh viễn không bao giờ nói thêm một lời nào với cô, thì giọng nói của Hàn Mặc Ngôn vang lên bên tai.

“Lục Nhiễm, quay về làm việc đi”.

Tuy chẳng liên quan gì, nhưng lúc đó trong đầu Lục Nhiễm vang lên giai điệu ca khúc Mua bán tình yêu(1).

(1) Đây là ca khúc nổi tiếng trên mạng từ những năm 2009 đến nay,

do Hà Tân sáng tác, được ca sĩ Mộ Dung Hiểu Hiểu tr.nh bày, với thông

điệp “Tình yêu không phải là thứ anh muốn bán, muốn mua là có”.

Cô bưng đĩa, quay lại, khoảng cách gần trong gang tấc.

Hàn Mặc Ngôn đứng ở đó, bộ Âu phục phẳng lì, vừa khít cơ thể.

“Chào anh Hàn”.

Lục Nhiễm một tay bưng đĩa thức ăn, một tay đưa ra phía trước Hàn Mặc Ngôn.

Nghi lễ xã giao cơ bản, thậm chí ngay cả nụ cười trên khuôn mặt cũng như được cài đặt sẵn, cực kỳ thỏa đáng.

Hàn Mặc Ngôn nhất thời ngơ ngác.

Lục Nhiễm hôm nay mặc một bộ đầm màu đen hơi ôm, dài quá đầu gối, áo vest khoác ngoài nhẹ nhàng, rất đẹp và cũng rất năng động.

Ba năm làm trợ lý của anh ta, Hàn Mặc Ngôn rất ít nhìn ngắm, đánh giá cô trợ lý bấy lâu nay cũng nghiêm túc như mình.

Điều từng làm anh ta vừa ý nhất chính là khả năng làm việc hết công suất và cực kỳ hiệu quả của cô. Cùng một khoảng thời gian và tài liệu hoàn toàn giống nhau, Lục Nhiễm có thể hoàn toàn bình thản, bằng một ngữ điệu ung dung từ đầu đến cuối, với ngôn từ sắc bén tranh luận cùng đối phương đang đỏ mặt tía tai rồi giành lấy hợp đồng, thậm chí cuối cùng vẫn mỉm cười bắt tay người ta.

Nhưng, khi Lục Nhiễm đối mặt với anh bằng thái độ ấy, Hàn Mặc Ngôn cảm thấy không vui chút nào.

Lục Nhiễm thôi việc khiến anh trở tay không kịp.

Thậm chí sáng sớm ngày hôm sau khi không gọi được điện thoại bàn làm việc của Lục Nhiễm, mất một lúc sau anh mới định hình ra Lục Nhiễm đã nghỉ việc từ ngày hôm qua.

Theo lệ thường trợ lý nghỉ việc phải làm công tác bàn giao, đằng này Lục Nhiễm nói nghỉ là nghỉ, thậm chí đến ngày hôm sau, công việc của Hàn Mặc Ngôn vẫn bị đình trệ.

Không biết tại sao Lục Nhiễm lại đột nhiên đưa ra quyết định như vậy.

Hàn Mặc Ngôn suy đi nghĩ lại, tối hôm đó gọi điện cho Lục Nhiễm, không ngờ lại nhận phải phản ứng không hề khách khí như vậy.

Người mới thay thế cho Lục Nhiễm làm việc sai sót lung tung, còn không bằng cả Lục Nhiễm ba năm về trước.

Hàn Mặc Ngôn có ba năm để thích ứng với thói quen làm việc của Lục Nhiễm, giờ lấy đâu ra thời gian ba năm nữa để thích ứng với một người khác.

Gặp lại Lục Nhiễm trong tiệc đính hôn này, Hàn Mặc Ngôn vô thức mở lời.

Từ trước đến giờ anh không biết cách níu giữ người khác, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng thế, tuy là vì những nguyên nhân khác nhau, nhưng lần này anh đã mở lời.

Chỉ tiếc là kết quả lại… Hàn Mặc Ngôn nhắm mắt, lấy lại sự trấn tĩnh.

Đứng nhìn Hàn Mặc Ngôn chẳng có phản ứng gì, Lục Nhiễm rút tay lại.

Vẫn nguyên một nụ cười: “Anh Hàn, nếu không có việc gì khác, tôi đi trước đây”.

Giữ được nụ cười bình thản khi đứng trước Hàn Mặc Ngôn là một việc quá sức đối với cô.

Cảm giác nén chặt tình cảm của mình thật không dễ chịu chút nào.

Hàn Mặc Ngôn đang định lên tiếng, thì một giọng nói cắt ngang.

“Ồ, trợ lý Lục danh tiếng đây sao?”.

Lục Nhiễm quay lại nheo mắt đánh giá người phụ nữ trang điểm dày cộp, không biết xuất hiện từ đâu ra.

Người phụ nữ nở một nụ cười rồi giơ tay về phía cô: “Tôi là Ngô Kỳ, bạn gái hiện tại của Hàn Mặc Ngôn”.

Chỉ nhìn qua, Lục Nhiễm đã có thể đoán biết, lớp da trắng dày cộp kia không biết đã tô trát lên đó bao nhiêu lớp phấn, rõ ràng khác biệt với lớp da hơi vàng dưới cổ. Cái kiểu khoác tay Hàn Mặc Ngôn của người phụ nữ này thật khiến người ta nhức mắt.

Lục Nhiễm không trả lời cô ta mà quay về phía Hàn Mặc Ngôn.

“Anh Hàn lại bị gọi đi xem mặt à?”.

Hàn Mặc Ngôn không đáp, mặt người phụ nữ biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười, như muốn thanh minh điều gì.

Thái độ ngầm thừa nhận của Hàn Mặc Ngôn càng khiến Lục Nhiễm điên tiết, cô không còn giữ được nụ cười xã giao lúc nãy.

Rốt cuộc là Hàn Mặc Ngôn đang giở trò gì, từ lúc làm việc bên cạnh anh ta, thấy anh ta thay hết cô này đến cô khác, nhưng buồn cười ở chỗ, cô nào cũng do bố anh ta sắp đặt, lần thứ nhất, lần thứ hai còn được, tại sao lần nào cũng như lần nào, ban đầu cô còn tưởng Hàn Mặc Ngôn thích mấy thiên kim tiểu thư yêu kiều đó, nhưng… tình cảm gì mà giá băng như thế, kể cả lúc đối phương không chịu nổi đòi chia tay, anh ta cũng không mảy may xúc động.

Chẳng lẽ anh ta không hề coi trọng đối tượng của mình? Chẳng lẽ anh ta lại chưa từng động lòng trước bất cứ ai?

Đặt đĩa xuống, Lục Nhiễm chỉ vào người phụ nữ, giọng nói bị nén xuống chứa đựng sự giận dữ không thể giải tỏa.

“Hàn Mặc Ngôn, anh có thích cô ấy không?”.

“Hàn Mặc Ngôn, mẹ nhà anh, anh đã thích ai bao giờ chưa?”.

Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Thực ra Lục Nhiễm không hề to tiếng, âm lượng ngữ điệu vừa đủ, nhưng mỗi lời nói ra đều sắc nhọn như dao.

Nhưng lưỡi dao ấy cuối cùng lại cứa vào chính trái tim của cô.

Cô nhìn thẳng vào Hàn Mặc Ngôn, không biết rốt cuộc mình đang cố chấp điều gì.

Hàn Mặc Ngôn vẫn im lặng, thần thái như đang suy nghĩ.

Ngô Kỳ định lên tiếng, nhưng chợt phát hiện ra cả Lục Nhiễm lẫn Hàn Mặc Ngôn đều không để ý gì đến mình.

Thậm chí là, không gian giữa họ, hình như cũng không có cô.

Cô giậm chân, định lôi kéo sự chú ý của Hàn Mặc Ngôn, không ngờ Hàn Mặc Ngôn vẫn không ngó ngàng gì đến.

Tuy cô và Hàn Mặc Ngôn quen nhau là do bố mẹ sắp đặt, nhưng anh khiến cô rất vừa ý, cả tướng mạo và gia thế đều vượt trên tưởng tượng của cô, tính tình trầm tĩnh, tuy rằng kiểu đàn ông đó bình thường thì lạnh lùng không quan tâm đến người khác, nhưng rất thích hợp để làm chồng, hơn nữa có dẫn đi đâu thì cũng hơn người.

Cô dự tính thế, cộng thêm phía Hàn Mặc Ngôn cũng không từ chối, nên vừa quen vài ngày, cô đã ngầm coi Hàn Mặc Ngôn như vật sở hữu của mình.

Nhưng, cô gái đứng trước mặt cô đây, chỉ cần vài câu đã bóc trần quan hệ thực sự giữa cô và Hàn Mặc Ngôn, khiến cô cảm thấy…

Cuối cùng, Ngô Kỳ không thể nhẫn nhịn thêm, hạ giọng gọi: “Mặc Ngôn, Hàn Mặc Ngôn!”.

Hàn Mặc Ngôn quay lại nhìn cô, giọng điệu bình thản: “Có việc gì thế?”.

Đến lúc này Ngô Kỳ mới phát hiện ra, Hàn Mặc Ngôn chẳng vì cô là bạn gái của anh ta mà thay đổi thái độ.

Giận quá, Ngô Kỳ xách túi, một mình quay đi.

Đây không phải là lần đầu tiên Lục Nhiễm nhìn thấy cảnh tượng này, cô khẽ nói: “Anh Hàn, bạn gái anh bỏ đi rồi, anh không đuổi theo sao?”.

Hàn Mặc Ngôn chỉ đứng nhìn, không hề có ý định đuổi theo.

Lục Nhiễm đã hết tức giận, cô không ngờ người phụ nữ này lại giở tính trẻ con ra với Hàn Mặc Ngôn, một người phụ nữ không hiểu anh ta như thế, chắc chẳng thể chịu nổi một tháng ở bên cạnh anh ta.

Lục Nhiễm bê đĩa, chuẩn bị đi.

Cô lại nghe thấy giọng nói của Hàn Mặc Ngôn: “Cô không định quay lại làm việc thật sao?”.

Đúng là lời của kẻ cuồng công việc.

Lục Nhiễm mỉm cười đáp: “Chi bằng anh hãy trả lời câu hỏi lúc nãy của tôi”.

“Câu hỏi nào?”.

Lục Nhiễm mỉm cười, đứng thẳng lên, không còn vẻ thù địch vừa rồi, ánh mắt xa xăm, hỏi mà như đang nói chuyện: “Tôi thật rất muốn biết, Hàn Mặc Ngôn anh từ nhỏ tới lớn, đã bao giờ từng thích một ai chưa?”.

Giọng Hàn Mặc Ngôn lạnh lùng: “Điều này rất quan trọng sao?”.

Lục Nhiễm nói như chém đinh chặt sắt: “Rất quan trọng”.

Khách khứa lần lượt bước vào phòng tiệc, ai nấy đều lộng lẫy sang trọng.

Tiếng nói chuyện rì rầm bốn phía, nhưng không át nổi tiếng đàn violin du dương uyển chuyển phía góc phòng.

Đèn điện sáng trưng rực rỡ.

Ánh sáng loang loáng quanh Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn thành những đốm màu loang lổ, nếu nhìn bên ngoài, cả hai cùng mặc màu đen, xứng đôi một cách bất ngờ.

Quan hệ cấp trên cấp dưới bao nhiêu năm, ngay cả trang phục họ chọn cũng mang một vẻ ăn ý ngấm ngầm.

Đã lựa chọn buông xuôi, câu trả lời cũng không còn quan trọng, nhưng chân cô như bị mọc rễ, Lục Nhiễm tay vẫn bưng đĩa, chắn phía trước Hàn Mặc Ngôn, chờ đợi.

Hàn Mặc Ngôn mấp máy môi: “Tôi…”.

“Lục Nhiễm?”. Một giọng nói bất chợt xen vào ngắt lời Hàn Mặc Ngôn.

Quay lại, một khuôn mặt thanh tú, đôi con mắt dài khi cười trở nên cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, cũng complet, giày da, chỉ có điều không thắt cà vạt, cổ áo và tay áo sơ mi được làm thủ công tinh tế, một bộ trang phục quy chuẩn bỗng thành ra phong cách và thoải mái lạ thường.

“Hướng Diễn?”.

Hướng Diễn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Lục Nhiễm, giơ tay ra với Hàn Mặc Ngôn, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Lục Nhiễm: “Không giới thiệu xem, vị này là…”.

Lục Nhiễm bặm môi, trả lời: “Là cấp trên trước đây của em, Hàn Mặc Ngôn, Hàn tổng”.

“Hoá ra là Hàn tổng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Tôi là Hướng Diễn, là đàn anh cùng trường đại học của Lục Nhiễm, chưa biết chừng sau này sẽ là sếp của cô ấy”.

Hàn Mặc Ngôn khách khí giơ tay ra bắt rồi nhanh chóng thu về.

Sau đó anh ta nhìn về phía Lục Nhiễm, chỉ nói một câu.

“Tôi sẽ giữ lại vị trí cho cô một tuần”.

Ngẩn người nhìn theo bóng dáng Hàn Mặc Ngôn rời đi, Lục Nhiễm biết rằng, đây là sự nhượng bộ cuối cùng.

Cô có nên cảm thấy mừng vui không, ít nhất ba năm cực khổ của cô cũng đổi lấy một tuần chờ đợi.

“Người đã đi rồi, còn đứng ngẩn ra đó làm gì?”.

Hai bàn tay với những ngón tay dài huơ huơ trước mặt cô.

Lục Nhiễm quay lại, nhìn về phía người đàn ông dáng vẻ hớn hở tươi cười bên cạnh, hạ giọng: “Tại sao lại chen vào đúng lúc đó”.

“Bị em phát hiện rồi hả?”. Hướng Diễn chả để ý, gắp một con cua vào đĩa của cô, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười: “Chỉ là anh nhìn thấy điệu bộ vừa rồi của em như sắp khóc đến nơi, giữa đường gặp chuyện bất bình nên phải giơ tay cứu giúp thôi”.

Lục Nhiễm cười: “Khóc à? Đã bao giờ thấy em khóc chưa?”.

Chỉ vào con cua, Hướng Diễn bỗng hỏi một câu không đầu không đuôi: “Em vẫn thích ăn cua à?”.

“Tất nhiên rồi. Có sao không?”.

“Anh tưởng là với cái kiểu ăn của em thì đã chán từ lâu rồi”.

“Cái này là sở thích cá nhân của em, anh không hiểu được đâu”.

Đặt kẹp xuống, Hướng Diễn lấy ly rượu nho trên bàn, thân hình cao lênh khênh dựa vào cạnh bàn, thứ chất lỏng màu đỏ sóng sánh trong cốc càng làm nền cho những ngón tay thon dài của anh, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.

“Anh không hiểu… em vất vả một năm học ngày học đêm là để đi làm trợ lý cho anh ta sao?”.

Hướng Diễn chuyển đề tài quá nhanh, khiến Lục Nhiễm nhất thời không có phản ứng gì.

Đèn tắt, người chủ trì bắt đầu phát biểu, hội trường im lặng hơn, nhưng không khí vẫn rất vui vẻ.

Lục Nhiễm bê đĩa, ngồi ở một góc, rồi chợt hỏi Hướng Diễn: “Sao anh lại ở đây?”.

Thấy Lục Nhiễm cố ý chuyển đề tài, Hướng Diễn cũng không miễn cưỡng, ngồi đối diễn với Lục Nhiễm, trả lời: “Thì được chủ nhà mời”.

“Chủ nhà mời?”.

Chỉ vào chú rể mặt mũi hồng hào đang đứng trên sân khấu, Hướng Diễn trả lời: “Anh là luật sư của gia đình anh ấy”.

Lục Nhiễm bóc thịt cua, chấm tương nói: “Dạo này anh làm ăn khá thật đấy, vừa mới đến mà đã có cửa làm ăn rồi”.

Hướng Diễn xoa cằm, cười dụ dỗ: “Cảm thấy anh ăn nên làm ra, chi bằng cộng tác với anh đi”.

Không đợi Lục Nhiễm trả lời, anh bổ sung: “Đằng nào cũng làm trợ lý, làm trợ lý của ai chẳng thế”.

Lục Nhiễm vừa ăn vừa trả lời: “Chẳng lẽ nhìn em chỉ giống một người làm trợ lý hay sao?”.

“Đằng nào thì bây giờ em cũng không có việc gì làm”.

“Ai bảo thế?”.

Ngồi nhìn Lục Nhiễm giải quyết con cua một cách ngon lành, Hướng Diễn phì cười: “Sao em vẫn có thể ăn ngon miệng thế nhỉ? Lại nhớ cái tính cách hơi tí là nóng giận của em trước đây”.

Nhìn đĩa thức ăn, Lục Nhiễm giật mình.

Làm việc hết công suất quen rồi, bóc lột tình cảm của bản thân quen rồi, có những việc giống như đã khắc trong xương cốt.

Cũng giống như có một tình yêu.

Bao năm không đổi đến mức khiến bản thân phẫn nộ.

Đầu tiên, bị cái khí thế của Hàn Mặc Ngôn trấn áp, cô nghĩ sao lại có người đàn ông tự tin và khôn ngoan đến vậy. Lúc đó Hàn Mặc Ngôn trong lòng cô chẳng khác gì vị thần vạn năng. Chắc là vì mối tình đầu, nên một người miệng cọp gan thỏ như cô đã chọn lựa phương thức tiếp cận ngu ngốc nhất.

Tệ hại là trong quá trình tiếp xúc sau này, chiêu thức mưa dầm thấm lâu của cô không hề hữu hiệu, chẳng những Hàn Mặc Ngôn gần gũi cô nhưng không hề nảy sinh tình cảm, mà trái lại, chỉ có cô ngày càng lún sâu.

Thật là trộm gà không được còn mất thêm đấu gạo.

Tiện tay lấy một ly rượu ngay bên cạnh, uống một ngụm, Lục Nhiễm nói: “Em cũng nhớ cái điệu bộ năm đó của anh, cứ cãi nhau với em là lại lắp ba lắp bắp”.

Hướng Diễn cười: “Miệng lưỡi vẫn sắc bén lắm”.

“Anh cũng đâu có kém gì”.

“Anh bây giờ là luật sư có giấy phép hành nghề, múa mép ăn tiền mà”.

Trong nháy mắt lại giải quyết thêm một con cua, Lục Nhiễm lấy khăn ướt lau tay: “Anh cứ ngồi với em thế này à? Ở đây toàn ông chủ bự, anh không đi chỗ khác mà kiếm quan hệ”.

Ngón tay gõ gõ xuống bàn, Hướng Diễn phản kháng: “Này này… đừng có nói như thể anh làm nghề gì bất lương thế nhé”.

Tiệc đính hôn mới tiến hành được nửa chừng, cũng còn lâu mới kết thúc.

Lục Nhiễm thấy không có việc gì, cô nói với Hướng Diễn: “Đằng nào thì anh cũng chẳng có việc gì để làm, kể cho em nghe chuyện ba năm qua đi, làm thế nào mà từ anh khờ Hướng Diễn năm đó lại thành ra… thế này”.

Hướng Diễn cười: “Sao hả? Anh thế này không tốt sao?”.

Lục Nhiễm suy tư một hồi, rồi thành thực nói: “Thay đổi quá nhiều, vẫn chưa quen lắm”.

“Con người ai mà chẳng phải thay đổi”. Hướng Diễn quay lại nhìn Lục Nhiễm, ánh mắt sáng lên: “Sao không kể chuyện của em đi? Anh cũng rất hiếu kỳ mấy năm nay sao em càng ngày càng đi xuống thế”.

“Có gì đáng nói đâu, cũng chỉ như vậy thôi”.

Nghe vậy, Hướng Diễn lấy từ trong túi áo ra một đồng xu: “Vẫn còn sớm, chi bằng chúng ta đánh cược nhé, nếu cả hai chúng ta đều không ai muốn nói, thế thì, nếu là mặt chính thì em nói, mặt phụ thì anh nói nhé, được không?”.

Đồng xu xoáy một vòng tròn đẹp mắt trong không trung, lấp lánh phản chiếu ánh đèn.

Đang đà rơi xuống, Lục Nhiễm đột nhiên tóm gọn lấy.

Xòe bàn tay ra, mặt chính.

Lật mặt kia của đồng xu, vẫn là mặt chính.

Hướng Diễn xoa xoa chóp mũi, bắt lấy đồng xu bị ném trả, cười mắc cỡ: “Phát hiện nhanh thật đấy”.

“Hồi nhỏ chơi trò này mãi rồi…”. Lục Nhiễm không khách khí liếc xéo: “Vẫn dùng để lừa gạt con gái nhà người ta đúng không?”.

“Thật chẳng đáng yêu tí nào, đàn bà con gái mà không chịu giữ thể diện cho đàn ông, không lấy được chồng đâu”.

“Không cần anh phải lo”.

Hướng Diễn cười bao dung: “Đằng nào cũng bị em phát hiện rồi, để anh mời em ăn cơm đền bù nhé”.

Xem giờ trên điện thoại, Lục Nhiễm lắc đầu: “Chẳng biết mấy giờ mới kết thúc, đêm hôm anh còn định ăn uống gì?”.

Áp sát lại gần cô, Hướng Diễn xua tay, cười đáp: “Ai bảo em là lúc nào kết thúc mới đi”.

Khi họ ra ngoài, trời đã tối.

Thời tiết không lạnh lắm, gió thổi nhẹ trên hai gò má, cảm giác thật dễ chịu.

Trên đường người xe như nước, đèn điện hai bên đường sáng trưng.

Phía trước tấm biển quảng cáo, dòng người nườm nượp qua lại.

Lục Nhiễm cài thêm hai khuy áo, xách túi nhàn tản đứng ở cổng nghịch viên sỏi, đợi Hướng Diễn lái xe đến.

Viên sỏi lăn ra xa.

Lục Nhiễm giờ mới để ý đến người phụ nữ từ đâu xuất hiện trước mắt, nhìn kỹ mới biết chính là Ngô Kỳ, bạn gái Hàn Mặc Ngôn khi nãy bỏ chạy ra ngoài.

Hình như Ngô Kỳ cũng để ý tới cô, đang định nói gì đó thì mắt sáng lên.

Lục Nhiễm vô thức nhìn theo ánh mắt cô ta.

Từ bên trong cánh cửa xoay của khách sạn, Hàn Mặc Ngôn bước ra, vẫn dáng điệu vô cảm.

Chậm rãi bước về phía Ngô Kỳ, bước chân vững chãi, hình như anh ta có gật đầu chào Lục Nhiễm rồi mới lãnh đạm nói với Ngô Kỳ:

“Có việc gì mà gọi anh xuống đây?” .

Câu hỏi có vẻ ngoài sức tưởng tượng của Ngô Kỳ, cô nhìn anh ta: “Chẳng lẽ anh định để em về như thế sao?”.

“Anh tưởng em có việc nên về trước rồi”.

Khẽ cắn môi, giọng nói của Ngô Kỳ như rít lên trong không khí lạnh giá nơi đây: “Hàn Mặc Ngôn, rốt cuộc anh có coi tôi là bạn gái của anh không?”.

Lục Nhiễm khẽ cười, tiếng cười không to không nhỏ, nhưng bị Ngô Kỳ nghe thấy, cô ta quay sang nhìn Lục Nhiễm, khuôn mặt lúc trắng bệch, lúc sầm lại.

Xe của Hướng Diễn đã tới nơi, một chiếc Passat màu đen.

Xe dừng cách Lục Nhiễm không xa, Hướng Diễn hạ cửa xe, vẫy Lục Nhiễm.

Lục Nhiễm đang định đi, Hàn Mặc Ngôn như thể buột miệng hỏi: “Bạn trai cô à?”.

Đứng sững lại, Lục Nhiễm quay lại nhìn thẳng vào Hàn Mặc Ngôn: “Anh quan tâm đến câu trả lời à?”.

Hàn Mặc Ngôn bị ánh mắt sắc nhọn của cô chiếu thẳng, cảm thấy hơi khó chịu.

Thời gian làm việc cùng nhau, Lục Nhiễm không hề yêu ai… chắc nguyên nhân là vì phần lớn thời gian đều tập trung vào công việc, không có thời gian để yêu đương.

Ba năm nay, cô đã bị anh quản lý từng ly từng tí, hà khắc vô cùng. Hàn Mặc Ngôn đã dần dần thích ứng với môi trường này, cho dù là anh hay những người bên cạnh anh, đều làm việc hết năng suất, hệt như những cỗ máy, tình cảm đối với anh chỉ là một thứ xa xỉ và lãng phí thời gian… từ bao năm nay anh đã không còn hứng thú với chuyện này.

Từ trước đến giờ Hàn Mặc Ngôn không cảm thấy có gì sai.

Nhưng… nhìn thấy Lục Nhiễm và một người đàn ông xa lạ cười nói vui vẻ… cảm giác thật không thoải mái…

Cũng giống như bạn cảm thấy những sự việc đương nhiên bỗng bị đảo lộn trong chớp mắt.

Hóa ra… Lục Nhiễm không phải như vậy. Lục Nhiễm không giống anh, chỉ suốt ngày quan tâm đến công việc.

Thế là anh buột miệng hỏi.

Nhưng, câu trả lời của Lục Nhiễm lại khiến Hàn Mặc Ngôn rất khó trả lời.

Câu hỏi của cô thật là xóc óc.

Hướng Diễn bấm còi xe, Lục Nhiễm nhoẻn miệng cười: “Là tôi nghĩ nhiều rồi. Còn việc anh ấy có phải bạn trai tôi không, bây giờ không phải, sau này thì chưa biết thế nào”.

Quay người mở cửa xe, Lục Nhiễm ngồi vào trong.

Chiếc xe vút đi, như tia chớp trong bóng đêm.

“Có cần mượn bờ vai, lấy giấy ăn không?”.

Lục Nhiễm nheo mắt, lãnh đạm nhìn Hướng Diễn: “Anh nghĩ nhiều quá rồi”.

Phía trước có lối rẽ.

Hướng Diễn bật đèn xin đường, liếc mắt nhìn cô.

Tuy chẳng có phản ứng gì, nhưng đúng là trên khuôn mặt của Lục Nhiễm không có vệt nước, khóe mắt cũng khô.

“Con gái có những lúc cũng nên mềm yếu. Lục Nhiễm, em quá mạnh mẽ. Nếu lúc nãy em ra vẻ buồn bã một chút, rơi vài giọt…”.

“Không tác dụng gì, anh ta đâu có bị lừa”.

Năm đó Lý Tiêu Ảnh khóc lóc làm ầm lên, chỉ còn thiếu mỗi nước treo cổ.

Hàn Mặc Ngôn vừa làm việc vừa chờ cô ta khóc lóc cho xong, rồi chẳng nói chẳng rằng bảo Lục Nhiễm đưa cô ta về, không chút động lòng.

Anh ta chưa từng thích một ai, điều này đã từng khiến Lục Nhiễm vui mừng, nhưng giờ đây lại khiến cô sầu thảm, nếu Hàn Mặc Ngôn đã thích một ai đó, chí ít cô còn có chỗ mà cạnh tranh, nhưng muốn nói chuyện tình yêu với một người không hiểu tình yêu là gì… thật không dễ dàng.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc cho ánh đèn nhảy nhót trên mặt.

Từng mảng sáng tối lần lượt chạy qua.

Hình như chiếc xe này vừa mới mua, vẫn còn mùi dầu xe trộn lẫn mùi da ghế, khiến cho Lục Nhiễm dù không say xe cũng cảm thấy nôn nao khó chịu.

Trong xe không bật đèn, tối om om, nhưng rộng rãi, không có đồ trang trí linh tinh, đến cả bùa bình an cũng không thấy.

Để ý thấy Lục Nhiễm đang ngắm xe của mình, Hướng Diễn cười: “Vừa mua xong, trong dòng xe trung bình, Passat tương đối chắc chắn, cũng phù hợp với công việc của anh. Em là vị khách đầu tiên của nó đấy, cảm giác thế nào?”.

Lục Nhiễm khẽ nói: “Anh Hướng, tại sao anh lại mời em ăn cơm? Tại sao lại tiếp cận em?”.

Một thoáng giật mình, Hướng Diễn vừa xoay vô lăng vừa khẽ cười: “Đã bảo rồi, con gái nói năng làm việc gì cũng phải giữ thể diện cho đàn ông, sắc sảo quá người ta chạy hết đấy”.

“Em thẳng thắn quen mất rồi, xin lỗi anh”.

“Không sao”. Giọng nói của Hướng Diễn chợt trở nên xa xăm: “Thực ra anh tưởng là em biết rồi”.

Đèn đỏ, anh đạp phanh, xe giảm tốc độ.

“Hồi đại học anh yêu thầm em, không dài không ngắn hơn số năm em yêu thầm Hàn Mặc Ngôn”.

Lục Nhiễm ngạc nhiên.

“Sao hả? Không tin à?”.

Dừng xe, Hướng Diễn nhìn Lục Nhiễm, Lục Nhiễm cố tìm trong đôi mắt ấy chút ít đùa cợt, nhưng tiếc rằng từ khi gặp lại đến nay, đây là lần đầu tiên đôi mắt của Hướng Diễn chân thành đến thế, thậm chí còn có đôi chút tự giễu cợt mình.

“Lúc đó anh rất tự ti, xuất thân nông thôn, cứ ôm mộng rằng vào được đại học là vạn sự cát tường, không ngờ vào đến đại học mọi việc còn khó khăn hơn rất nhiều, những thứ như máy vi tính, điện thoại di động, và cả các hoạt động đoàn đội hội trường, đối với anh chẳng khác nào những câu chuyện nghìn lẻ một đêm, chứ đừng nói gì đến chuyện tìm bạn gái”. Hướng Diễn xoa cằm, nghĩ ngợi: “Mà nói ra, thì thời đại học, người anh tiếp xúc nhiều nhất chính là em, nên thích em cũng không có gì là lạ, đúng không?”.

Lục Nhiễm đã lấy lại được vẻ tự nhiên, thở dài một cái, nói: “Xin lỗi anh, lúc đó em không nhận ra”.

Trong ký ức của cô, Hướng Diễn là một gia sư cực kỳ nghiêm túc, ngoài bài giảng ra, cho dù cô nói chuyện gì với anh, anh cũng đỏ mặt, tay chỉnh gọng kính, lắp ba lắp bắp một hồi chẳng nói nổi một từ.

Cô làm sao có thể tự đa tình đến nỗi tự cho là Hướng Diễn thích mình?

Hướng Diễn khẽ cười: “Anh chỉ là một kẻ nghèo kiết xác, em là con gái nhà giàu, khoảng cách lớn như vậy, anh sao có thể để em phát hiện ra? Huống hồ lúc đó trong lòng em chỉ có mỗi hình ảnh của Hàn Mặc Ngôn”.

Lục Nhiễm nghĩ cũng phải.

Đừng nói là Hướng Diễn, lúc đó trong mắt cô đám con trai trong trường cũng chỉ là một lũ vắt mũi chưa sạch, đến mặt mũi họ thế nào cô còn chẳng nhớ hết, nói gì đến chuyện quan tâm xem có ai thích mình hay không.

“Được rồi, anh nói hết rồi”. Xích lại gần Lục Nhiễm một chút, Hướng Diễn nhếch mắt lên: “Tiểu thư, có người bộc bạch với cô, cô cũng nên có chút phản ứng chứ”.

Lục Nhiễm lập tức nói: “Đèn xanh rồi”.

Hướng Diễn chịu thua: “Được rồi, anh lái xe đây”.

Xe dừng trước một hàng lẩu, không khí ồn ào náo nhiệt cộng với mùi vị từ các loại thức ăn đặc trưng của món lẩu, từ xa đã cảm nhận rõ.

“Ăn lẩu à?”.

Đợi Lục Nhiễm xuống xe, Hướng Diễn mới xuống xe, đóng cửa lại.

“Em thích ăn lẩu mà?”.

Lục Nhiễm gật đầu, nhưng lại thật thà nói: “Em cứ tưởng anh sẽ đưa em đến một nhà hàng Pháp cao cấp xa xỉ nào đó cơ”.

Hướng Diễn cười lớn: “Em đừng nghĩ anh thành trọc phú thế. Em không thích, anh cũng không thích, đến đó mà chịu tội à?”.

Tuy rằng mặc lễ phục màu đen mà đi ăn lẩu thì không thích hợp chút nào, nhưng lẩu rất ngon, trong chốc lát Lục Nhiễm đã quên mất điều đó, cởi áo khoác ngoài, hai người ăn đến nỗi vã cả mồ hôi.

Phải đến khi cả hai cùng ăn không nổi nữa, thấy đống bát đũa bề bộn, mới nhìn nhau cười.

Bỗng Hướng Diễn uống phần bia trong cốc rồi nói: “Lục Nhiễm, không muốn làm trợ lý cho anh thì làm bạn gái của anh đi, đằng nào thì anh cũng thiếu”.

Im lặng một lát, Lục Nhiễm mới trả lời: “Anh không phải hình mẫu của em”.

Hướng Diễn bật cười: “Anh đã biến hình một lần rồi, em cũng có thể hy vọng anh biến hình thêm lần nữa mà”.

“Làm bạn thì được, bạn trai thì miễn đi”.

Lắc lắc chất lỏng màu vàng sóng sánh trong cốc, Hướng Diễn nhỏ nhẹ: “Tại sao em vẫn không chịu từ bỏ, em đã thôi việc rồi thì hãy từ bỏ đi. Anh không hiểu, Hàn Mặc Ngôn có gì tốt, tại sao em lại quyết một lòng như vậy? Em nói không thích người như anh, vậy em có thích hợp với anh ta không? Anh ta có thể dẫn em ra ngoài ăn lẩu uống bia không? Anh ta có thể vì em mà bỏ bê công việc không? Quan trọng nhất là… em cảm thấy anh ta có biết cách yêu thương người khác không? Người phụ nữ thông minh chọn người đàn ông yêu mình, chỉ có…”.

“Hướng luật sư, tài ăn nói của anh ngày càng xuất sắc đấy”.

Lục Nhiễm cắt ngang lời của Hướng Diễn, cười nói: “Đúng thế, em là một đứa ngốc, em thích anh ta đấy, thế thì sao?”.

Nhìn thấy bóng mình gấp khúc trong cốc bia, nụ cười của Lục Nhiễm cũng thêm vài phần cay đắng.

Lâm Tĩnh lại điện thoại rủ Lục Nhiễm ra ngoài chơi.

Lục Nhiễm bỗng cảm thấy buồn tẻ vô vị, đi chơi cũng thế, lần trước cô đã cảm nhận được, cho dù có thể miễn cưỡng thích nghi, nhưng không thể khơi lại hứng thú năm nào, đi chơi cũng chẳng vui vẻ gì.

Bao nhiêu năm nay, cô đã ép mình thành ra thế này.

Giờ, cô không thể ép mình trở lại như xưa.

Cô nằm ở nhà hai ngày, sống bằng đồ ăn sẵn và phim.

Ngày thứ ba, nghe tiếng chuông cửa, cô đờ đẫn ra mở cửa, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy ông anh kiệm nói kiệm cười dẫn theo một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đứng ở cửa.

“Mẹ?!”.

Mẹ cô xách một chiếc xắc đắt tiền, khí thế hùng dũng đi vào nhà: “Con vẫn nhớ là mình có một người mẹ sao?”.

Vừa nói vừa nhìn đống đồ ăn nhanh chất đống trên bàn, mẹ càng giận hơn: “Con chăm sóc bản thân thế này đấy à?”.

Lục Nhiễm không tiện giải thích với mẹ, cũng chỉ có hai ngày nay thôi, trước kia cô toàn ăn cơm ở căng tin công ty cùng Hàn Mặc Ngôn…

Sự giày vò của mẹ cô còn vượt xa cả Lục Tề, không giống như Lục Tề sẵn sàng xắn tay áo giúp cô dọn dẹp, mẹ chỉ đứng chỉ huy cô dọn dẹp đồ đạc, mua thức ăn về nấu cơm, dáng điệu nhàn hạ như một nữ vương.

Thực ra Lục Nhiễm cũng không ngờ người mẹ vẫn luôn trang điểm xinh đẹp lộng lẫy, luôn luôn bận rộn của cô lại có thể đến đây thăm cô.

Bên bàn ăn, cả nhà ba người ngồi ăn cơm.

Không thể gọi là ấm áp, nếu không muốn nói là có đôi chút xa lạ.

Tính cách cố chấp ương bướng của Lục Nhiễm thực ra cũng có chút liên quan đến hoàn cảnh gia đình cô.

Từ nhỏ bố mẹ cô đều bận, bố bận làm việc, mẹ bận du lịch.

Cả một ngôi nhà to đùng, quanh năm suốt tháng chỉ có cô và Lục Tề, Lục Tề tính không hay chuyện, cũng ít xen vào việc của cô, kết quả của phát triển tự do là… càng lớn càng cực đoan và càng thiếu nữ tính.

Đến lúc bố mẹ để ý đến con gái mình, thì tính cố chấp của Lục Nhiễm đã đến mức dám vì một tình cảm không rõ ràng mà bỏ nhà ra đi.

Ăn xong, mẹ đã không còn tức giận như lúc mới đến, nhẹ nhàng hỏi: “Con thôi việc rồi à?”.

Lục Nhiễm thu dọn bát đĩa, vâng một tiếng.

“Thế thì dọn về nhà luôn nhé?”.

Ngần ngừ hồi lâu, Lục Nhiễm mới nói: “Hiện giờ con vẫn chưa muốn về”.

“Rốt cuộc con muốn cố chấp đến khi nào?”.

“Con lớn rồi, đó là việc của con”.

“Lục Nhiễm!”.

Người phụ nữ trên bốn mươi tuổi, ăn mặc đắt tiền cầu kỳ, khuôn mặt không một nếp nhăn nhìn chằm chằm vào cô, thần thái như già đi chục tuổi.

“Tại sao con không thể hiểu cho tấm lòng mẹ? Con vì một người con trai nhà họ Hàn mà nhất định làm khó bố mẹ thế sao? Đã ba năm nay, nói là không nhận con thì con tưởng con không phải là giọt máu của mẹ sao?”.

Lục Nhiễm cho hết bát đĩa vào trong chậu rửa bát, đứng trong góc bếp không quay đầu lại, thở dài nói: “Mẹ nói nghiêm trọng thế làm gì, con vẫn nhận bố mẹ, từ đầu đến cuối chỉ có bố mẹ là không nhận con”.

“Nếu mẹ nói bố con đã chuẩn bị giảng hòa với nhà họ Hàn thì sao?”.

Giật mình quay lại nhìn người mẹ vốn trẻ hơn tuổi của mình, cô buột miệng: “Làm gì có chuyện?”.

Đúng thế. Làm gì có chuyện.

Một núi không thể có hai hổ.

Nhà họ Hàn và nhà họ Lục đã cạnh tranh với nhau từ xưa đến nay, tính từ đời ông nội cô, hai nhà đều khởi nghiệp từ việc kinh doanh thực phẩm ở thành phố này, dần dần mở rộng việc làm ăn ra các lĩnh vực khác, may mặc, xây dựng trung tâm mua sắm, mở siêu thị… việc tranh chấp thị phần bao nhiêu năm nay cũng không chênh lệch là bao.

Nhưng cũng vì kiềm chế lẫn nhau, cả hai bên đều có lúc thắng lúc thua, không có ai lũng đoạn thị trường, ngoài hai nhà thỉnh thoảng cũng chia phần bánh cho người khác.

Sau khi làm trợ lý của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm càng hiểu rằng, sự tranh chấp của hai bên đã đến mức gay gắt nhất, bao nhiêu lần thức đêm tăng ca sửa chữa kế hoạch, giá thầu cạnh tranh, bao nhiêu lần phối hợp với Hàn Mặc Ngôn xây dựng sách lược phân tích số liệu tỉ mỉ từng chút một, nếu hai bên không tuân thủ hiệp định không dùng thủ đoạn bỉ ổi cạnh tranh, e là lúc gặp mặt sẽ càng khó xử.

“Những việc trên thương trường, ai biết được sẽ thế nào. Nếu không tin, con có thể hỏi anh con”.

Sau phút dao động, sắc mặt Lục Nhiễm lại tối sầm.

Nếu trước đây vài năm, không, chỉ trước đây vài hôm thôi, nếu nghe được tin này, Lục Nhiễm sẽ vô cùng vui sướng.

Nhưng sau khi cô đã quyết định từ bỏ, nghe được tin này… thật là mỉa mai vô cùng.

Nghĩ tới hôm đó nhìn thấy bạn gái mới của Hàn Mặc Ngôn, cảm giác mỉa mai này lại dâng trào.

Buổi tối nhận được tin nhắn của Hướng Diễn mời đi xem phim, vé xem phim cuối tuần, phim vừa ra rạp, được đánh giá rất cao, câu chuyện cô nhắc tới trong lúc dông dài chẳng ngờ Hướng Diễn vẫn còn nhớ tới.

Đúng là anh ấy không chịu từ bỏ.

Tối hôm đó Hướng Diễn đưa cô về, đưa tận đến cửa nhà.

Trông bộ dạng anh như muốn vào chơi, khi Lục Nhiễm mở cửa nhà, chỉ quay lại nói “ngủ ngon”, rồi đóng “sầm” cửa lại, không hề đợi xem anh có phản ứng gì.

Sau đó, Hướng Diễn nhắn tin nói, từ sau khi trở thành luật sư, đây là lần đầu tiên anh bị người khác từ chối phũ phàng như thế.

Đọc xong, Lục Nhiễm cười cho qua.

Đang nghĩ xem tối nay xem gì, chợt chuông điện thoại reo.

Lục Nhiễm nghe điện thoại, giọng nói bên kia hoảng hốt: “Chị Lục, chị Lục, không hay rồi, giờ chị có thể qua giúp bọn em không?”.

“Tiểu An?”. Nhận ra giọng cô bé thực tập, Lục Nhiễm đổi tai nghe điện thoại, ngồi thẳng dậy.

“Em đây, em đang ở công ty… lúc nãy bọn em làm hỏng mất một việc, chị Lục có thể qua đây cứu bọn em không”.

Nghe giọng Tiểu An lo đến sắp phát khóc, Lục Nhiễm trầm ngâm giây lát rồi nói: “Em đợi chút, chị đến đó ngay”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.