Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Chương 4: Chương 4: THAY ĐỔI BIỆN PHÁP




Hôm nay, trong lúc tới nhà Hoàng Quân, Lệ Dương đã ngủ gật mấy lần trên taxi. Cả đêm qua cô mất ngủ vì phải cùng Hồng Liên bàn cách đối phó với vị Trưởng phòng mới được tuyển dụng vào bộ phận pháp chế trong công ty của Hồng Liên - người đó không ai khác chính là Trần Vũ Hải.

Hồng Liên khi biết được tin đó đã oán thán ngút trời. Cô bôn ba khắp chân trời góc bể, rốt cuộc cũng không thoát khỏi nanh vuốt của Trần Vũ Hải. Cùng ngồi trong một phòng làm việc, hít thở chung một bầu không khí với anh ta đã khiến Hồng Liên cảm thấy bức bối khó chịu. Huống hồ hắn còn là cấp trên của cô. Bị kẻ thù của mình chỉ tay năm ngón bắt làm hết cái này cái kia mà không thể kháng cự lại, đối với Hồng Liên mà nói không khác gì cực hình.

Còn đối với Lệ Dương, cô lại cảm thấy cuộc sống của người bạn này từ nay chắc chắn sẽ có thêm nhiều điều thú vị.

Vì thế mà lúc ngồi trên xe, Lệ Dương thi thoảng lại tủm tỉm cười, làm anh tài xế không khỏi có chút bất an.

Thấy cửa phòng Hoàng Quân khép hờ, Lệ Dương sợ anh ta đang ngủ nên chỉ đẩy nhẹ chứ không gõ. Lúc vào trong phòng mới biết anh ta không ngủ mà đang ngồi trước bàn làm việc vẽ vời cái gì đó rất chuyên tâm.

Lệ Dương lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh. Thì ra anh ta đang thiết kế.

Sợi dây chuyền trên mặt giấy đã hoàn thành được khoảng tám, chín phần. Mới chỉ là tranh chì đen trắng nhưng thật sự rất có sức cuốn hút, đặc biệt là đối với phái nữ, những người luôn bị hấp dẫn bởi trang sức. Mặt dây là hình hai vành cánh sen đan vào nhau, ở giữa đính một nhánh cỏ bốn lá, sang trọng nhưng vẫn rất thanh thoát, quý phái mà không làm mất đi vẻ thơ ngây. Đó chính là biểu trưng của sự trong sáng và thuần khiết mà bất cứ cô gái nào cũng đều muốn có được.

Lệ Dương bị bức vẽ hút hồn, mắt nhìn chăm chăm vào tờ giấy khổ A4 đặt trên bàn, không để ý người bên cạnh đã dừng bút tự bao giờ.

"Đến rồi sao không lên tiếng?" Giọng nói của Hoàng Quân phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Lệ Dương giật mình nhìn sang, thấy Hoàng Quân đang quay mặt về phía cô, tuy rằng ánh mắt anh vẫn nhìn vào một khoảng không gian vô định.

"Sao anh biết vậy?" Lệ Dương vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Cô nhớ mình đã bước vào đây rất khẽ, lúc mở cửa cũng không hề để phát ra tiếng động.

"Có thể nghe thấy tiếng thở." Hoàng Quân khàn giọng đáp lại.

Lệ Dương tròn xoe mắt. Anh ta rốt cuộc đã tu luyện đến tầng thứ bao nhiêu mà có khả năng nghe được tiếng thở mười mũ trừ sáu đề xi ben của cô vậy?

"Cô không tin sao?" Không thấy Lệ Dương trả lời lại, Hoàng Quân khẽ nhếch miệng cười.

"Tôi đang nghi ngờ không biết có phải anh không nhìn thấy gì thật không?"

Hoàng Quân bật lên một tiếng cười nhẹ.

"Tôi nói thật đấy. Nhìn những bản vẽ này..." Lệ Dương chỉ tay vào tờ giấy đặt trước mặt hai người, “chẳng ai nghĩ nó được tạo nên từ một người khiếm thị cả. Mỗi đường nét đều rất sắc sảo, cũng rất mềm mại."

"Hóa ra cô đang nghi ngờ tài năng của tôi." Hoàng Quân hơi nghiêng đầu, thả cây chì xuống mặt bàn.

Lệ Dương cũng thành thật đáp:

"Là ai cũng đều sẽ nghĩ như thế mà."

"Còn tôi lại nghi ngờ cô có phải bác sỹ không đấy." Hoàng Quân lại nhoẻn miệng cười, hình như hôm nay tần suất anh ta cười nhiều hơn so với mọi ngày thì phải.

"Là sao?" Lệ Dương đánh mắt sang, thấy có chút khó hiểu.

"Cô là bác sỹ mà không phân biệt được tôi mù thật hay giả vờ sao?"

Lệ Dương ném sang phía Hoàng Quân một cái nhìn gầm gừ, sau đó mới đưa ngón tay trỏ ra trước mặt anh khiêu khích:

"Vậy tôi kiểm tra một chút. Anh nói xem số mấy đây?"

"Số một." Hoàng Quân thản nhiên đáp, không cần đến một giây suy nghĩ.

Tròng mắt Lệ Dương giãn ra hết cỡ. Cô hết nhìn Hoàng Quân, lại nhìn vào tay mình, rồi lại nhìn Hoàng Quân gương mặt vẫn không có chút biểu cảm gì.

"Sao lại nói số một chứ?" Lệ Dương bỏ tay xuống, giọng có chút phụng phịu, cô không can tâm khi bị anh đoán trúng.

"Bàn tay có năm ngón, nói đại một số dù sao cũng có hai mươi phần trăm khả năng. Hơn nữa các bác sỹ thường có thói quen giơ ngón tay trỏ để tập trung sự chú ý của bệnh nhân. Cô nói xem đúng không?"

Anh ta… đúng là không phải người bình thường mà. Khả năng đoán mò giỏi như vậy. Lệ Dương nghĩ nghĩ, thấy Hoàng Quân rất có tố chất trở thành thầy bói.

Mà làm thầy bói, hình như bị mù sẽ hợp hơn thì phải?

Vỗ tay lên trán… Ây dà, cô lại nghĩ ngợi linh tinh gì nữa rồi?

Thấy Lệ Dương bình thường mồm mép như tép nhảy, hôm nay lại có vẻ im lặng, Hoàng Quân không tránh khỏi việc cảm thấy kỳ lạ.

Thực ra Hoàng Quân vẫn không biết, Lệ Dương đã quyết định từ nay khi ở cạnh anh sẽ nói ít một chút, làm ít một chút. Cô vẫn luôn cho rằng lý do Hoàng Quân không có thiện cảm với mình có lẽ là vì trước đây cô đã nói quá nhiều. Dù sao muốn thuyết phục được Hoàng Quân làm phẫu thuật, điều kiện tiên quyết vẫn là đừng để bị anh ta ghét.

Lệ Dương thực ra cũng không biết, Hoàng Quân đối với cô vốn không hề khó chịu như bản thân cô vẫn nghĩ. Cô gái này tuy có nói nhiều hơn so với mức bình thường, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều chân thật chứ không tràn trề đạo lý như những vị bác sỹ trước đây anh từng tiếp xúc. Mặc dù dễ nóng giận nhưng cũng không phải kiểu người thích hơn thua. Đặc biệt sự kiên nhẫn của cô đã có lúc khiến Hoàng Quân cảm thấy ít nhiều nể phục. Dần dần anh nhận thấy, trò chuyện với Lệ Dương khiến anh dường như khuây khỏa hơn rất nhiều.

Có điều cái người vẫn luôn lắm mồm lắm miệng này hôm nay lại tỏ ra trầm ngâm khác thường, khiến Hoàng Quân có chút không quen.

"Hôm nay cô có chuyện gì sao? Biểu hiện không giống mọi khi lắm." Hoàng Quân không biết từ lúc nào lại quan tâm đến thái độ của Lệ Dương như vậy.

Lệ Dương cũng không ngờ cô bị Hoàng Quân túm gáy nhanh như thế.

"Không có chuyện gì." Lệ Dương lắc đầu phủ nhận. "Chỉ là ngày thường có từng đấy câu đều nói với anh hết rồi, hôm nay còn gì để nói nữa đâu."

"Hôm nay không nói lại nữa sao?"

"Tôi là động vật nhai lại à?"

Xem ra đúng là không có chuyện gì buồn thật, chỉ là nói ít hơn mọi ngày thôi. Không hiểu sao Hoàng Quân lại thấy tâm trạng nhẹ nhõm hẳn.

Có lẽ vì thế mà hôm nay anh nói nhiều hơn. Đặc biệt còn chủ động hỏi han Lệ Dương trước.

"Cô bỏ cuộc rồi sao?"

"Bỏ cuộc gì?"

"Không lải nhải bảo tôi phải làm phẫu thuật nữa."

"Lải nhải nữa thì anh có làm không?"

"Không."

"Vậy tôi còn mất công nói nhiều làm gì?"

Khoảng mười phút sau…

"Cô định cứ mãi ngồi im như thế thôi à?"

"Tôi nhớ trước đây anh rất muốn tôi im miệng thế này còn gì?"

"Cô không thấy lãng phí thời gian sao?"

"Không. Mẹ anh vẫn trả lương cho tôi rất đầy đủ mà?"

Kim phút lại quay thêm vài vòng.

"Cô đang làm gì vậy?"

"Vẽ."

"Hử?"

"Anh có thể vẽ tại sao tôi lại không? Ngồi không cũng buồn quá, tôi thử thiết kế một chút biết đâu lại cho ra tác phẩm để đời. Ai gô… Cũng đẹp phết đấy chứ! Tôi có nên đăng ký học thêm văn bằng hai trường mỹ thuật không nhỉ?"

"Cô đừng vùi dập nghệ thuật nữa đi."

"Anh không nhìn thấy đừng phán linh tinh…"

...

"Mấy giờ rồi?"

"Gần sáu giờ."

"Sao cô còn chưa cho tôi uống thuốc?"

"Thuốc để trên bàn đấy. Anh tự lấy uống đi."

"Cô đối xử với bệnh nhân thế sao?"

"Anh chỉ không nhìn thấy chứ đâu phải không đi lại được. Tôi nghĩ kỹ rồi, từ nay những việc thế này anh tự làm đi, tôi đâu phải osin của anh."

"Cô được lắm!"

"Quá khen rồi."

Cứ như thế, mỗi ngày họ chỉ có vài cuộc đối thoại ngắn như vậy. Lệ Dương không đả động gì đến bệnh tình của Hoàng Quân, cũng không khuyên nhủ anh phải làm cái này cái kia nữa.

Những lúc đi dạo ngoài công viên, Lệ Dương cũng cố tình không nhắc Hoàng Quân phía trước có chướng ngại vật hoặc bậc thang. Có lúc Hoàng Quân dẫm phải vỏ chuối người ta ăn bỏ lại, suýt chút nữa thì vồ ếch, khiến Lệ Dương được phen cười ngặt nghẽo.

Trước mặt Hoàng Quân, Lệ Dương chẳng bao giờ che giấu sự phũ phàng của mình. Có một lần cô bị mảnh vỡ thủy tinh đâm vào mu bàn tay phải, máu chảy lênh láng, còn bắt Hoàng Quân phải băng bó lại giúp cô.

"Tôi không nhìn thấy gì, cô không biết sao?" Hoàng Quân khước từ lời đề nghị của Lệ Dương.

"Một mình tay trái tôi không thể băng và buộc lại được. Có anh giúp sẽ thuận tiện hơn." Lệ Dương vừa nhăn mặt vừa xuýt xoa, ra chiều đau đớn lắm.

Hoàng Quân miễn cưỡng phải giúp, dù anh quấn băng không được đẹp lắm, nếu không muốn nói là xấu thậm tệ.

Có lẽ Hồng Liên nói đúng, trước nay những việc nhỏ nhặt Lệ Dương và chị Bích đều giúp Hoàng Quân làm. Dù rất khó chịu và luôn miệng nói không cần nhưng ít nhiều cũng đã khiến Hoàng Quân dần quên đi tầm quan trọng của đôi mắt. Chỉ cần để anh ta gặp những trở ngại khi mắt không nhìn thấy được, biết đâu có thể khiến anh ta thay đổi ý định.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.