Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite

Chương 380: Chương 380: Bình định Pơtao Anui (8)




Quyển IV: Chiêm- Giao đại chiến

C 29: Bình định Pơtao Anui (8)

Hoàng Anh Kiệt biết việc đối phương đã có viện binh và tin rằng đối thủ chưa biết cậu ta đã biết điều ấy, như thế chúng nhất định bày kế để hòng phục kích. Thứ hai, Kiệt cho quân luân phiên vào đánh, khiến chúng chỉ đoán được quân Kiệt có 1000 quân, như vậy là chúng không thể ngờ còn có phục binh sau khi giáp mặt 1000 quân Hồng Bàng.

- Muốn đánh một đòn quyết định, ta muốn phục binh của địch tiến ra, bao vây đội quân tiên phong. như thế quân của chúng sẽ dàn trải ra, đồng thời cũng đợi khi chủ tướng địch xuất hiện, toàn lực quân ta sẽ nhắm vào, đánh một đòn diệt thật gọn. Nhưng như thế, lực lượng tiền quân sẽ bị một áp lực lớn, thương vong nhất định không hề nhỏ, các người có chịu được không?

- Chúng tôi nhất định chịu được!- Chư tướng đồng thanh, đùa ư, lúc này có cảm thấy khó cũng phải nghiến chặt răng lại mà nói chịu được

- Có lòng tin như thế là rất tốt. Nhưng, cuộc chiến không chỉ có những người ở đây tham gia, còn có những binh sĩ nữa. Về, nói với họ câu chuyện này, và đảm bảo họ cũng có lòng tin và quyết tâm như vậy.

- Việc này còn phải làm vậy sao? Quân lệnh như sơn.

- Quân lệnh như sơn, nhưng cũng phải để binh lính biết trước. Cần hi sinh, phải hi sinh, nhưng phải cho người lính được biết. Khiến cho họ biết mình sẽ phải đón nhận cái gì, tâm lý đã chuẩn bị, gặp chuyện không hoảng hốt. Còn tất nhiên, đây là do có nhiều tân binh, chứ về sau, chúng ta thông qua chiến trận tôi luyện, họ sẽ hiểu dần quy tắc vào chiến trận là phải sẵn sàng chịu hi sinh.

- Vâng!

Các chỉ huy cấp thấp lập tức đi phổ biến kế hoạch tác chiến, ổn định quân sĩ, tác động tinh thần cho họ, phần Kiệt và các chỉ huy cấp cao: Đinh Văn, Mai Xuân Nghiêm, Trần Ngụ, Lương Mếu cùng thảo luận về việc tác chiến với địch. Việc tấn công vẫn như cũ, nhưng Lương Mếu và Trần Ngụ lần này cũng dẫn bộ binh, một khi voi chiến xuất hiện, thì Lương Mếu là đội quân cầm giáo sẽ phụ trách đi cản voi chiến. Voi to lớn, cũng chỉ là con vật, những mũi giáo đâm vào nó, nó cũng biết đau, và khi lao tới một đội hình giáo sừng sững, nó cũng phải sợ.

- Ta cho các ngươi tổng cộng 1400 quân, phân chia ra sao đây.

- Cung thủ và nỏ thủ cần khoảng 200 tới 300 người là đủ!- Đinh văn cùng Mai Xuân Nghiêm bàn bạc qua rồi báo cáo, số lượng này đủ để làm nhiệm vụ áp chế rồi. Qua thời gian dài thực chiến cũng đã giúp những người lính tốt hơn, tác xạ chuẩn xác, biết phối hợp với bộ binh,....

- Để chống voi, cần ít nhất 50 người, ngoài ra còn cần bộ binh cầm vũ khí ngắn yểm trợ, cung thủ ở gần để áp chế cung thủ địch nhắm vào khối bộ binh đông đảo.- Lương Mếu từng tham gia cuộc chiến trên Nam Bàn, cũng nhận nhiệm vụ tương tự, lần đó tuy có thể cầm cự được, nhưng tổn thất không nhỏ, mà trên đó lại toàn lính giỏi, những người lính mới, e rằng không trụ lại được khi bước vào cuộc chiến ấy.

- Nếu thế thì ta cho thêm người vào bổ sung cho cậu, Đinh Văn, cũng bổ sung người vào đội của Lương Mếu. Cho cậu chọn 700 quân.

- Rõ.

- Trần Ngụ, cho cậu 400 quân, đủ không?

- Đủ, thưa trung đoàn trưởng.

- Được, cố gắng làm quen thật nhanh phương thức tác chiến mới, 3 ngày sau xuất quân.

- Rõ.

..........................................

- Quân địch kéo tới rồi thưa nhà vua!- Một người lính trinh sát tới báo lại. Siu Mậm nghe xong gật đầu, nhưng cũng chưa phát lệnh gì cả, lão còn đợi.

Từ khi quyết định sử dụng phương án tập hậu quân địch, Siu Mậm đã nhanh chóng đưa quân ra xa một khoảng 2 ngọn đồi, tránh bị đối phương phát hiện, chỉ cử thám báo quan sát tình hình. Còn đại quân ở xa ăn uống ngủ nghỉ, chỉ nấu lúc sáng sớm và tối có sương, con lại phải giữ bí mật cẩn thận. Đồng thời cho trinh sát quan sát cẩn thận, không cho thám báo địch phát hiện quân mình. Hai ngày chờ đợi, khổ sở vô cùng, nhưng cũng đã đợi được kẻ địch tới. Theo kế hoạch, hắn sẽ đợi địch tấn công, chiếm được một phần ba căn cứ, mới bắt đầu tiến quân. Khi đó địch đã vào sâu, không thể rút chạy kịp.

Thám báo chốc chốc lại báo tin về tình hình mới. Cơ bản, quân Hồng Bàng tấn công lớp lang bài bản, cung thủ không ngừng xạ kích chuẩn xác, đánh cho xạ thủ bên họ không phản kích được, bộ binh theo đó lấn dần lên. Do quân Hồng Bàng trải qua lần ma luyện trước, tốc độ nhanh hơn. Vốn dĩ theo lẽ thường, quân Pơtao Anui phải tập trung gia cố lại hệ thống phòng ngự, nhưng vì muốn đánh tập hậu, chúng mải mê tập trung chuẩn bị chỗ giấu quân, thành ra căn cứ được gia cố không nhiều, quân Hồng Bàng lấy tốc độ rất nhanh mà chiếm giữ. Nếu như không phải quân Hồng Bàng biết rõ đối phương có phục binh, chiếm được lại gia cố công sự phía sau một chút để lát nữa dễ dàng phòng thủ hơn, thì họ đã đánh tới phân nửa căn cứ địch rồi.

- Quân địch đã đánh tới một phần ba căn cứ của ta!- Người lính trinh sát Pơtao Anui hớt hải chạy tới báo tin.

- Tất cả dũng sĩ Pơtao Anui, theo ta tiến lên giết hết quân thù.- Siu Mậm đứng lên bành voi, trước toàn thể quân Pơtao Anui hò hét một phen. Đoàn quân bắt đầu tiến lại chiến trường.

Rất nhanh quân Pơtao Anui do Siu Mậm chỉ huy đã xuất hiện ở phía sau quân Hồng Bàng. Để tăng tính dọa dẫm, Siu Mậm cho thổi tù và, đánh chiêng trống, la hét ầm í. Rồi toàn quân xông tới, lão cũng chỉ huy voi chiến tiến bước.

- Tới rồi!- Lương Mếu cho người phất cờ, thổi kèn hiệu, các binh sĩ vội tập hợp.

Thực tế nếu Siu Mậm không mang theo voi, chỉ lệnh quân Pơtao Anui lặng lẽ hành quân tới, tiếp cận lặng lẽ hơn, rồi hi còn chừng vài trăm mét bắt đầu tăng dần tốc độ, tới khi chuẩn bị va chạm mới thổi tù và, làm kèn hiệu, binh sĩ Hồng Bàng có lẽ đã chật vật hơn. Dù biết trước, nhưng khi địch có cả ở hai mặt sau trước cùng tấn công, nghe tiếng tù và, chiêng trống, vẫn có người hoảng loạn. Chỉ là Siu Mậm đánh chiêng từ tận đằng xa, lại cho voi tiến tới, bộ binh phải đợi voi, nên quân Hồng Bàng có thời gian ổn định.

Đội của Lương Mếu tiến ra phía sau, không vội dựng các tường giáo, mà lấy các cứ điểm ngoài cùng của địch làm nơi phòng thủ, chuẩn bị đón đánh địch, cung thủ cũng chia đôi, một phần giữ nguyên vị trí mới chiếm được, một phần quay lại các vị trí của cung thủ ở sau lưng, giúp bắn yểm trợ quân mình.

Thấy đối phương vậy mà kịp thời tạo thế trận phòng ngự, Siu Mậm chắt lưỡi, cảm thấy đáng tiếc. Lúc này, nhưng mũi tên của quân Hồng Bàng bắt đầu phóng tới. Siu Mậm thấy không thể tốc chiến tốc quyết, đánh tan đối thủ thì cho người của mình đi chậm lại, sử dụng đấu pháp không khác đối thủ: xạ thủ tác xạ, bộ binh từ từ tiến lên, ép cho xạ thủ địch phải vừa bắn bộ binh vừa đấu tên với xạ thủ bên mình. Dân Pơtao Anui cũng có tài dùng nỏ, quân Hồng Bàng phải phân làm hai hướng, thực là bị ép đôi chút.

- Thổi tù và, nâng cờ hiệu, cùng ta xung trận!- Lương Mếu hô to, quân Hồng Bàng không động thì thôi, động thì như sấm sét.

Tiếng tù và vừa vang lên, các cung thủ lập tức dừng bắn, một nhóm hơn trăm người lũ lượt chạy lên, tay không cầm khiên, mà cầm lao, chạy một đoạn rồi ném tới chỗ đoàn quân Pơtao Anui. Trò ném lao này quân Pơtao Anui cũng từng nghe, nhưng từ lcú tiếng tù và cất lên, cung thủ tạm ngừng bắn, lính ném lao tiến lên, chỉ một nhịp ngắn, nên quân Pơtao Anui muốn tránh cũng chịu, ăn một loạt lao, liền ngã ra như rạ. Các cung thủ Pơtao Anui vội nhắm vào những kẻ ném lao, bắn họ trả thù, nhưng những người lính ném lao đã bị che hết. Đội quân cầm giáo và khiên đã ào lên ngay, che kín bọn họ,

Quân Hồng Bàng chia ra các tiểu đổi nhỏ ùa lên, tránh né những lính ném lao, tới khi vượt qua thì mới họp lại thành một hàng đông đảo, xông tới chỗ kẻ địch đang vì trận lao mà mất đội hinh. Một cú xông thẳng vào đội hình đang lộn xộn, hất văng cả những kẻ đang đứng ra, quân Hồng Bàng đẩy kẻ địch ngã ngồi. Binh sĩ Pơtao Anui chưa kịp hoàn hồn sao loạt lao phóng tới, giờ lại bị xông vào, trận hình hỗn loạn. Quân Hồng Bàng tấn công dồn dập, các binh sĩ luyện nhiều thành quen, lợi dụng lúc đối phương bị xô lệch hàng ngũ, hở khiên hở người, thọc mạnh giáo tới, hoặc đầu hoặc họng, một đòn tất sát, giết chết đối phương.

Hàng đầu quân Pơtao Anui nhanh chóng ngã xuống, hàng hai còn bối rối, lại bị đánh vào. Quân Hồng Bàng giật lùi một nhịp, lao tới đâm xầm vào, quân Pơtao Anui lại lộ sơ hở, lại ăn giáo xiên chết. Sự hoảng loạn lan rộng, quân Pơtao Anui từng bước lùi lại. Thấy quân mình càng lúc càng bị đánh lui, Siu Mậm không thể không can thiệp, thúc voi chiến xông tới. Những con voi chiến rống lên, quân Hồng Bàng không sợ sệt, lập tức chia nhau thành các nhóm nhỏ, đứng tập trung, giương mạnh giáo về trước đe dọa, đồng thời từ từ lùi bước. Trong hàng, những cung thủ cũng xuất hiện, bắn trả những xạ thủ trên bành voi bắn xuống, từ đó khiến những tên xạ thủ không dám manh động. Tất nhiên, các xạ thủ cũng không bắn voi, chẳng may nó đau nó khùng lên, lao vào bên mình thì lợi bất cập hại. Quân Hồng Bàng cứ từ từ lùi lại, về lại khu vực có thể phòng ngự.

Siu Mậm có ý thúc quân đánh tới nữa, nhưng sĩ khí đã bị quân Hồng Bàng đánh hụt hết, quân Pơtao Anui không còn xung lực lao tới, hai bên đánh dền dứ với nhau một hồi. Siu Mậm thấy đối phương ngược lại dựa vào những công sự của bên mình làm chỗ chống cự, cảm thấy vô cùng bực bội. Những chướng ngại đó làm quân của lão không thể triển khai số lượng lớn lao vào, voi chiến cũng không thể tiến lên được. Siu Mậm sốt ruột vô cùng, cho người tìm cách thổi tù vào, đánh chiêng giục bên trong căn cứ đi ra phối hợp, nhưng bên kia quân Hồng Bàng cũng thủ chặt. Hết cách, Siu Mậm chỉ đành để cuộc chiến tiếp tục. Y không tin hai mặt bọc đánh, quân Hồng Bàng có thể trụ được.

Một canh giờ chiến đấu không ngừng nghỉ, quân Hồng Bàng cũng thấm mệt, quân Pơtao Anui cũng thấm mệt, nhưng quân Hồng Bàng đã biết trước là phải khổ chiến, phải chịu đánh từ hai phía, còn quân Pơtao Anui chưa chuẩn bị việc đối thủ có thể kiên trì như vậy. Quan trọng hơn, viện quân Pơtao Anui đã xuất trận, viện quân Hồng Bàng đang tới, quân Hồng Bàng vẫn có thứ để chờ.

- Đùng!- Tiếng súng nổ, nghe như tiếng sấm, Mai Xuân Nghiêm nghe là biết viện quân đã tới, lập tức ra lệnh cung thủ tạm nghỉ một chút để hồi sức, kéo dây cung, kéo nỏ nhiều cũng mỏi tay chứ bộ.

Không có cung thủ yểm trợ, việc phòng ngự cũng khó khăn hơn, quân Hồng Bàng bị ép dần. Nhưng họ vẫn kiên trì, các chỉ huy đã nói rồi, viện binh tới rồi.

Tiếng kèn hiệu vang lên, quân Hồng Bàng đã kéo tới rất gần, bọn họ tiến nhanh trong âm thầm, tới khi cảm thấy có kẻ phát hiện, mới thổi kèn hiệu rồi nhất tề xông lên. Quân Pơtao Anui lúc này mới biết địch có tiếp viện, mà cùng lúc quân tiếp viện ập tới, quân Hồng Bàng nhất tề tấn công. Thế là quân Pơtao Anui tan vỡ.

Hoàng Anh Kiệt thúc quân xông thẳng tới, lại lệnh cho Đinh Văn dẫn đội cung thủ tài giỏi tìm chỗ Siu Mậm mà bắn chết. Quân Hồng Bàng từ sau tới, Siu Mậm đang cho bộ binh tiến đánh, bản thân ở trên voi đốc chiến, tự nhiên thiếu quân bảo vệ, Đinh Văn cho người lấy tên nhắm chuẩn mà bắn một loạt, các xạ thủ của Đinh Văn và y đều là thiện xạ, Siu Mậm cùng bọn quản tượng, thân tín trên bành voi trúng tên mà chết cả. Kiệt lại dẫn quân tới đánh đổ mọi cờ quạt, hò hét rầm trời là Siu Mậm đã chết. Quả nhiên, quân Pơtao Anui đã khiếp vía vì bị đánh từ sau lưng, lại thấy cờ quạt đổ, voi của chủ tướng thì bị dắt mất, liền tan vỡ. Quân Hồng Bàng chỉ dùng một trận mà diệt địch.

“Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một gã Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đấy quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.