Không Gian Tồn Trăm Tỷ Vật Tư, Mẹ Kế Đưa Con Trai Chạy Nạn

Chương 12: Chương 12: Lập khế ước sinh tử, diệt cỏ tận gốc (2)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

“Vừa rồi có bốn con nhỏ, ta còn phải che chở cho lũ trẻ, hơn nữa trong tay cũng không có dao, chỉ có thể chịu đánh. Hiện tại con nhỏ không liên lụy đến ta nữa, ta lại nhặt được một con dao sắc bén, bốn tên khốn khiếp nhà Triệu gia kia đánh không lại ta.”

Triệu lão đầu cũng không tin mấy lời nói xằng bậy của Liễu Phán Nhi, giọng nói vô cùng ác độc: “Đây chính là ngươi nói đấy, sống chết có số.”

Liễu Phán Nhi quay đầu, nhìn về phía Triệu lão đầu: “Là ta nói, tất cả mọi người làm chứng cho Liễu Phán Nhi ta. Người thôn Triệu gia lui ra phía sau, không nên nối giáo cho giặc. Bốn người này đều là quân lưu manh, đã gây họa cho người trong thôn các ngươi không ít lần. Hiện tại quyết đấu sinh tử, không liên quan đến chuyện của người khác, không nên xen vào mù quáng.”

Lý trưởng thôn còn muốn khuyên, nhưng lại bị Liễu Phán Nhi từ chối lần nữa.

Lý trưởng thôn và trưởng thôn Triệu dẫn người lần lượt lui về phía sau, để lại một khoảng trống lớn, Liễu Phán Nhi là một nữ nhân, đối diện với Triệu lão đầu với ba đứa con trai.

Triệu Thạch Đầu băng bó cánh tay xong thì lộ ra vẻ dữ tợn, ánh mắt tàn nhẫn: “Phụ thân, hôm nay cứ giết chết cái con nhỏ này đi!”

Nói xong, Triệu Thạch Đầu lại cầm gậy xông tới.

Triệu lão đầu lo con trai mình chịu thiệt, cũng cầm gậy vọt tơi cùng với hai đứa con khác, hướng về phía Liễu Phán Nhi, muốn bao vây Liễu Phán Nhi.

Bốn tên nam nhân cường tráng phía đối diện cầm gậy rất dài, tất nhiên Liễu Phán Nhi sẽ để không đứng im tại chỗ chờ bị vây, nhanh chân bỏ chạy, vòng qua bên phải Triệu Thạch Đầu, tìm đúng khoảng trống, vung tới, thẳng tay đâm trúng ngay giữa lưng Triệu Thạch Đầu.

Nếu là tử thù, vậy thì không thể không báo!

Liễu Phán Nhi không lập tức rút dao trong tay ra khỏi lưng Triệu Thạch Đầu, mà lại xoay nửa vòng rồi mới rút ra, sau lưng tức thời xuất hiện một lỗ máu, máu tươi ồ ạt chảy ra ngoài.

Triệu Thạch Đầu kêu la thảm thiết một tiếng, ngã trên mặt đất, đau đến mức không đứng dậy nổi.

Sau khi Triệu lão đầu nhìn thấy con trai mình trúng một dao giữa lưng, máu đổ ra như thác lũ, lo con trai không sống nổi, càng thêm phẫn nộ, chỉ muốn liều mạng với Liễu Phán Nhi: “Ta sẽ đánh chết nữ nhân thối nát nhà ngươi.”

Liễu Phán Nhi tiếp tục linh hoạt tránh né ba người Triệu gia đang xông thẳng tới, nhìn trúng cơ hội, lập tức đâm xuống một dao.

Mỗi dao đều có thể đâm trúng chỗ hiểm của người Triệu gia, ắt nhiên phải chết mà không nghi ngờ gì nữa.

Lý Đại Bảo và Lý Dung đang lo lắng đứng nấp phía sau, trốn trong đám người, len lén nhìn Liễu Phán Nhi liều mạng cùng với mấy nam nhân cao lớn nhà Triệu gia.

Lý Dung căng thẳng siết chặt nắm tay, nhỏ giọng thì thầm, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng: “Đại ca, ca nói xem có phải nữ nhân kia bị ngốc hay không? Có trưởng thôn ở đây, nàng ta ra mặt làm gì? Hiện giờ bị người ta đuổi theo đánh, nhỡ đâu lại bị gậy đập trúng rồi chết thật.”

Ánh mắt Lý Đại Bảo nhìn chằm chằm Liễu Phán Nhi đang đánh nhau, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, cảm xúc trong lòng rất phức tạp: “Thật ra cũng không phải cho bản thân nàng ta, chỉ là nàng ta sợ đánh nhau, thôn chúng ta chỉ có hai mươi mấy thanh niên trai tráng đánh không lại thôn Triệu gia có hơn trăm thanh niên khoẻ mạnh.”

Lý Dung bừng tỉnh hiểu ra, như có điều gì suy nghĩ, không thể không thừa nhận, giờ phút này con bé đang lo lắng cho Liễu Phán Nhi, nhìn về phía mẹ kế liên tục né đòn và phản kích: “Ca, đột nhiên ta cảm thấy hình như mẹ kế không xấu nữa, không ích kỷ tư lợi như trước kia.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.