Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút

Chương 1: Q.2 - Chương 1: Sau khi Cố Nam có xe, anh tiếp khách nhiều hơn trước




Ngày hôm sau đi làm, Hàn Hiên cho Duyệt Tâm xem ảnh đã chụp hôm đi du lịch.

“Đẹp chứ? Tấm ảnh chụp chung này, ha ha Duyệt Tâm, chị nhắm mắt rồi.”

Duyệt Tâm đang vội tiến độ làm CASE nên không có thời gian đùa với Hàn Hiên. Thỉnh thoảng cô quay sang nhìn, ảnh chụp khá đẹp, đáng tiếc là những tấm ảnh cô cười trước ống kính quá ít.

Xem xong ảnh, Hàn Hiên nói: “Duyệt Tâm, em để ảnh của chị trên bàn làm việc nhé?”

Buổi chiều, vì lý do công việc, Duyệt Tâm không thể không gặp Viên Nhược Hồng xin ý kiến, cô cũng không thể tránh né việc giáp mặt anh mãi được.

Mặc dù anh luôn giữ thái độ nho nhã lịch sự, lễ độ đúng mực với cô nhưng Duyệt Tâm vẫn cảm thấy bối rối.

Đặc biệt là lúc anh đột ngột hỏi: “Duyệt Tâm, cô sống có hạnh phúc không?”

Duyệt Tâm tự lừa dối mình: “Rất hạnh phúc.”

Trong lòng Viên Nhược Hồng hiện lên một dấu chấm hỏi, anh hít thở một hơi thật sâu rồi nói: “Nhưng…”

Trong thế giới của Duyệt Tâm, chữ “nhưng” không còn tồn tại nữa, cô vội vàng báo cáo tình hình tiến độ công việc, hỏi ý kiến của anh về công việc của cô, xin chữ ký vào các giấy tờ cần thiết rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng làm việc.

Sau khi Duyệt Tâm ra khỏi phòng, tim cô đập bất thường. Cô đứng dựa vào tường, bất giác nghĩ: “Có lẽ, mình nên đổi viêc.”

Buổi tối, Cố Nam không phải đi tiếp khách nên về nhà sớm.

Duyệt Tâm nấu cơm xong, bày các món ra bàn, Cố Nam mới từ từ rời khỏi máy tính, rửa tay ăn cơm.

Duyệt Tâm thấy tâm trạng Cố Nam rất tốt, muốn bàn với anh chuyện sau Tết Nguyên đán sẽ đổi một công việc mới.

Cố Nam hơi ngạc nhiên: “Bây giờ không dễ tìm việc, em đang làm rất tốt, vì sao còn muốn đổi việc?”

Đương nhiên Duyệt Tâm không muốn nói là vì Viên Nhược Hồng, cô bèn tìm một lý do khác: “Em muốn đổi việc khác tốt hơn để kiếm nhiều tiền hơn.”

“Bây giờ em đã có mục tiêu gì chưa?” Cố Nam hỏi.

“Chưa có. Em muốn xin nghỉ việc trước rồi từ từ tìm.”

Rõ ràng, Cố Nam không thể chấp nhận suy nghĩ này của Duyệt Tâm, anh kiên quyết không đồng tình với ý định của cô.

Cố Nam muốn mua xe trong dịp Tết Nguyên đán, nếu Duyệt Tâm nghỉ viêc, thu nhập của họ sẽ giảm đi, không thể tiếp tục duy trì cuộc sống, càng không dám nghĩ tới chuyện mua xe.

Cố Nam luôn băn khoăn với chuyện mua xe, trong tay anh đang có vài chục nghìn nhưng vẫn chưa đủ.

Bố mẹ anh vừa nhận được tiền phí bồi thường di chuyển nhà, hai người cũng không cần tiêu nhiều khoản lớn nên anh muốn vay.

Anh nói với mẹ muốn vay năm mươi nghìn, bà nói: “Các con mua xe lại vay tiền mẹ sao? Vợ con đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền rồi? Không hỏi nó trước?”

Cố Nam thấy thái độ đó của mẹ liền nói: “Được rồi, nếu mẹ không cho vay con cũng không mua nữa. Số tiền đó của Duyệt Tâm, con làm sao có thể mở miệng nhắc đến được? Tiền lương của cô ấy ngoài việc lo chỉ tiêu ăn mặc trong nhà, còn phải cho Duyệt Thanh chữa bệnh, có lẽ cũng tích cóp không được bao nhiêu. Cho dù con muốn mua xe cũng không thể làm như thế.”

Cố Nam vừa về, bà đã gọi điện cho Duyệt Tâm: “Cố Nam muốn mua xe, tiền lương của con vẫn thường tự giữ, lần này con cũng nên giúp đỡ nó một chút chứ?”

Duyệt Tâm cảm thấy khó xử, cô hầu như không có tiền. Nhưng trước lời nói thẳng thừng đó của mẹ chồng, cô đành thuận theo: “Vâng, con sẽ nghĩ cách.”

Đợi đến khi Cố Nam về nhà, Duyệt Tâm hỏi dự định mua xe của anh, cần khỏang bao nhiêu tiền, còn thiếu bao nhiêu.

Cố Nam hiểu ý của Duyệt Tâm, vội vàng nói: “Không có gì, dù sao cũng không cần mua xe gấp, em đừng bận tâm.”

Duyệt Tâm nhẩm tính giá trị các vật dụng cá nhân của cô cũng không được mười nghìn, hơn nữa tháng này cô phải gửi cho bố mẹ hai nghin.

Chân của Duyệt Thanh vẫn chưa cử động được, bố mẹ cũng cao tuổi rồi, không có thu nhập nào khác, ba người chỉ sống dựa vào số tiền ít ỏi này của cô.

Duyệt Tâm nghĩ mãi, cuối cùng cũng chỉ nghĩ ra một cách là vay tiền của Thẩm Vĩ Vĩ.

Duyệt Tâm gọi điện cho Thẩm Vĩ Vĩ, Vĩ Vĩ vui mừng hét lên: “Duyệt Tâm, cuối cùng cậu cũng nhớ đến mình!”

Duyệt Tâm ngại không thể mở miệng hỏi vay tiền Vĩ Vĩ ngay từ đầu nên đành nói vài chuỵên khác.

Sau đó, Vĩ Vĩ nhắc: “Duyệt Tâm, Viên Nhược Hồng cũng đang ở Bắc Kinh, cậu vẫn chưa gặp anh ấy phải không?”

Họ ở cùng một công ty, sao có thể chưa gặp nhau? Duyệt Tâm thờ ơ đáp: “Gặp rồi.”

Vĩ Vĩ yên lặng một lát rồi nói: “Nhiều năm đã qua, dường như anh ấy vẫn không thay đổi.”

Cô ấy nói như thế khiến Duyệt Tâm hiểu rằng thật ra Viên Nhược Hồng đã tìm gặp Vĩ Vĩ trước, cô hỏi: “Vĩ Vĩ, cậu vẫn…”

Vĩ Vĩ ngắt lời cô: “Mình phải làm chương trình, Duyệt Tâm, còn chuyện gì khác không?”

Thật ra Duyệt Tâm không thể nói được thành lời hai chữ “vay tiền”, cô đành tắt điện thoại.

Hơi muộn, Vĩ Vĩ gọi lại cho cô hỏi: “Duyệt Tâm câu gọi điện cho mình không thể không có chuyện gì. Nói đi, sao thế?”

Lúc này Duyệt Tâm mới nhắc đến chuyện Cố Nam không đủ tiền mua xe.

“Chỉ có điều này mà cậu ngại không nói với mình sao?” Vĩ Vĩ phê bình Duyệt Tâm có khó khăn không nói cho cô ấy biết.

Hôm sau, Vĩ Vĩ gửi vào tài khoản của Duyệt Tâm bốn mươi nghìn.

Cuối tháng, Duyệt Tâm lấy hết tiền lương của mình và bốn mươi nghìn vay của Vĩ Vĩ đưa cho Cố Nam.

“Đây là năm mươi nghìn, cộng thêm số tiền tích cóp được của anh, có lẽ là đủ tiền mua một chiếc xe vừa tiền rồi?”

Cố Nam hơi ngạc nhiên: “Em lấy đâu ra nhiều tiền thế?”

Duyệt Tâm cười khẽ: “Em tích cóp và vay một ít của Vĩ Vĩ.”

Cố Nam cảm động trước tấm lòng của Duyệt Tâm: “Không phải anh đã nói là em không cần bận tâm rồi sao?”

“Em là vợ của anh, đương nhiên phải ủng hộ quyết định của anh! Hơn nữa mua xe rồi, công việc của anh sẽ dễ dàng hơn, biết đâu ngày nào đó anh trở thành quản lý của khu vực lớn, có thể nuôi em, không phải vậy sao?” Duyệt Tâm cười đáp.

Cố Nam hôn Duyệt Tâm rồi vui vẻ nói: “Duyệt Tâm, anh yêu em chết mất.”

Cố Nam mua xe, lần đầu tiên đưa Duyệt Tâm đi làm, anh thề thốt với cô: “Duyệt Tâm, đợi đến khi anh trở thành quản lý của khu vực lớn, em không cần đi làm nữa.”

Duyệt Tâm gật đầu, lúc này cô bỗng nhiên mong đợi lời đề nghị đó.

Sau khi Cố Nam có xe, anh tiếp khách nhiều hơn trước đây, mặc dù Duyệt Tâm để ý đến điều này nhưng cô không nói.

Bố mẹ chồng thấy con trai có xe nên cũng đưa ra nhiều yêu cầu hơn, tuần nào cũng gọi Cố Nam về nhà.

Duyệt Tâm chiều theo ý của Cố Nam, nếu anh muốn về nhà cô cũng không ngăn cản. Cô chỉ mượn cớ thường xuyên phải làm thêm giờ để có thể ít về nhà bố mẹ chồng lần nào hay lần đó.

Cố Nam không vui bảo cô: “Em không về, bố mẹ anh nghĩ em có thành ý với họ!”

Vì thế, thỉnh thoảng Duyệt Tâm cũng cố gắng về đó.

Thứ bảy, Cố Nam lại đề nghị về nhà bố mẹ.

Duyệt Tâm mua hoa quả đến, mẹ chồng chê táo đó quá cứng, bà không nhai được.

Cố Nam sốt ruột nhắc mẹ: “Mẹ không ăn được thì để bố ăn!”

Lúc đó bà mới không nói gì nữa.

Cả nhà tập trung trong phòng khách xem phim, bỗng nhiên Duyệt Tâm nhớ ra buổi chiều Vĩ Vĩ gọi điện thông báo thứ bảy chương trình được quay ngoài trời, cô ấy nhắc Duyệt Tâm không được bỏ qua chương trình tường thuật trực tiếp.

Hết chương trình thời sự, đài trung ương chiếu quảng cáo. Duyệt Tâm thấy cũng đến giờ liền đổi kênh xem chương trình của Vĩ Vĩ.

Ai ngờ, mẹ chồng không vui, lập tức cầm điều khiển từ xa chỉnh về kênh cũ: “Xem cũng phải có ý, đổi kênh nào? Có còn coi ai ra gì không?”

Duyệt Tâm biết cô đã làm mẹ chồng không vui, vội nói: “Con có người bạn thực hiện chương trình chiếu kênh đó tối nay, cô ấy có ý gọi điện mời con xem.”

Bố chồng nói xen ngang: “Thế sao? Vậy phải xem mới được.”

Nhưng mẹ chồng không nghe, giữ điều khiển không đưa cho Duyệt Tâm.

Duyệt Tâm không còn cách nào khác, bối rối cười: “Con không xem cũng được, có thể tuần sau sẽ phát lại.”

Sau khi ra khỏi nhà bố mẹ Cố Nam, tâm trạng của Duyệt Tâm rất buồn.

Cố Nam thở dài rồi nói: “Không phải chỉ là một chương trình truyền hình thôi sao, hà cớ gì em phải để ý như thế?”

Duyệt Tâm muốn nói cô không chỉ để ý đến tiết mục mà quan trọng hơn là thái độ của Cố Nam.

Mỗi lần có những xung đột nhỏ với mẹ chồng, Cố Nam luôn trách móc cô trước, điều này khiến cô cảm thấy mình là người ngoài trong gia đình anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.