Ngỡ Là Đơn Phương

Chương 5: Chương 5




Đang ngồi nói chuyện cùng Hà - bạn thân của tôi thì cậu ấy bước vào , Hà huých tay tôi :

-Crush mày kìa

Tôi nhìn nhỏ , trả lời :

-Ừ

.

Cậu ấy bước về chỗ ,vẫn cái bản mặt lạnh như tiền ấy , chả thèm nhìn tôi một cái , haizzz , cũng chẳng trách cậu ấy được , chắc từ khi sinh ra cậu ấy đã vậy rồi .....

.

Thầy giáo bước vào lớp , cả lớp im phăng phắc , cũng đúng thôi , ông thầy vừa khó tính lại nghiêm như vậy mà , cái ông mà bắt Khánh đi phụ đạo tôi đấy ....nói thật là tôi cũng chả muốn chửi ai đâu , tại ông thầy này mà tôi bị mắng một trận te tát trước lớp , thật chả biết dấu mặt vào đâu .

.

-Bảo Nhi , em lên làm bài này cho tôi _ tiếng thầy Vương thé lên .

Tôi giật mình , what ??? ông vừa gọi tôi à , bài này tôi làm sao mà làm nổi , toán đối với tôi là ác mộng mà ....

.

Tôi cầm viên phấn run run , bỗng một nam sinh lên tiếng :

-Thầy ơi , sắp ra chơi rồi ....

Thầy Vương đang mặt nhăn mày nhó nhìn tôi - học sinh kém của lớp thì nghe thấy tiếng học trò quen thuộc của thầy lên tiếng thì thầy lập tức cười tươi , nói với tôi :

-Thôi , Nhi về chỗ đi

-Vâng _ tôi thầm cảm ơn anh bạn đã nói câu này , mà sao nghe quen quen ấy nhỉ ??? tôi nhìn về phía người phát ra câu nói ấy .....

Tôi đứng hình

Là cậu ấy .....

Này , Khánh à , sao cậu lại giúp tớ thế ??? tôi muốn hỏi nhưng lập tức xua tan bằng suy nghĩ cậu ấy chỉ muốn cảm ơn chuyện hôm qua thôi đúng rồi , chỉ là vậy ....

.

Tôi cười tươi rồi bước về chỗ ngồi ....

.

Hết tiết năm , tôi cất sách vở vào cặp để về nhà thì cậu ấy bước tới :

-Chiều học nhé _ một câu ngắn ngủn .

-Ừ _ làm sao mà tôi quên được chứ , chiều nay học phụ đạo

.

Tôi bước sau cậu , cậu cùng đám bạn con trai cậu đi trước , nhiều khi tôi cũng muốn là con trai đấy chứ , có thể quàng vai cậu thân mật mà chả sợ bị chỉ chỏ , chỉ tiếc tôi là con gái ....

.

Bước vào xe buýt , tôi đã ngửi thấy mùi hôi tanh nồng nàn , tại tôi chạy ra muộn quá nên phải đi trạm cuối , đông nghẹt người , tôi đành phải đứng vậy ....

.

-Nhi , ngồi vào đây _ một giọng nói vang lên .

.

Tôi không quay lại , chắc họ đang ai đó thôi , ở đây chắc phải có vài người tên Nhi .

.

-Bảo Nhi , ngồi đây này _ vẫn giọng nói ấy .

.

Lần này tôi quýêt định quay đầu lại , sai thì thôi ...

.

Trong đám đông ngồi sau ghế , có một người nổi bật hơn cả , sơ mi đen thắt cà vạt màu đen đậm hơn , làn da trắng , đôi mắt đẹp mê người khuất sau hàng mi dày , mái tóc được cắt gọn gàng .... dù có trăm người , tôi vẫn nhận ra ...

Là cậu ấy ....

Tôi như không tin vào đôi tai của mình , hỏi lại :

-Khánh , cậu gọi tớ à ???

-Ừ , vào đây ngồi .... muốn đứng ở đấy với mấy anh chàng râu quai nón à ????_ Khánh nhìn tôi .

Tôi hiểu ý cậu ấy , râu quai nón ý chỉ những người trạc tuổi có máu dê gái ....

-Ờ , ừm _tôi bước về phía cuối hàng , cậu ấy xích người ra cho tôi ngồi , đeo tai nghe , mắt nhắm hờ .

-Cám ơn nhé _ tôi nói

-Ừ _ tiếng nói được bật ra từ cổ họng , cậu vẫn không mở mắt .

.

Phía sau tôi còn có mấy bác bán rau ngoài chợ , nói thì nói vậy chứ , các bác vui tính lắm , tôi và bác nói chuyện rôm rả từ lúc ngồi vào đây , đôi khi người già thật cởi mở , vui vẻ , thật khác xa với ai đó ....

.

Bác tài xế dừng xe lại , tôi bước về nhà , không chào cậu ấy vì tôi nghĩ cậu cũng chẳng cần những câu nói ấy ....

.

Trên xe có người con trai mặt tuấn tú nhưng mang bộ dạng vô cùng khó chịu , mày nhíu chặt , tay khoanh trước ngực , lẩm bẩm :

-Con nhỏ chết tiệt , mình nhường cả chỗ ngồi cho nó mà nó chẳng thèm chào mình một câu , thật là bực , bực chết đi được .

Khi xuống xe , mấy bác bán hàng ngồi đằng sau Khánh thì thầm với nhau :

-Này , con bé với thằng bé là một cặp hả bà , tôi thấy thằng bé cứ ngồi hóng suốt ở trạm , chắc là đang tìm con bé để lên xe cùng ấy mà .

-Đúng mà , tôi thấy thằng bé còn ngồi xích ra để cho con bé ngồi mà , tình cảm dễ sợ .

-Mấy bà nghĩ thế sao ??? tôi thấy lúc con bé không chào thằng bé , thằng bé mặt mày nhăn nhó , chửi thầm cái gì ấy , haizz , tuổi trẻ bây giờ thật lãng mạn làm sao ....

...

...

.

Tôi vào trường sớm hơn giờ hẹn , tôi thấy lòng cứ bồn chồng lo lắng kiểu gì ấy , phải chăng ở gần cậu ấy nên tôi mới vậy .....

.

Tôi bước vào lớp , quay mặt định vào chỗ ngồi thì giật mình .....

Cậu ấy đã đến

Tôi nhìn cậu , hỏi :

-Khánh này , tớ đến muộn à ???

-Không , tớ vừa mới đến thôi

-À _không ngờ cậu còn đến sớm hơn tôi nữa .

-Vậy học luôn nhé

-Ừ _ cậu bắt đầu lôi sách vở ra học .

.

Ngồi cạnh cậu mà tim tôi cứ đập bình bịch , mặt đỏ lựng như trái cà chua chín , ngửi thấy mùi hương nam tính trên người cậu , làm tôi mê mẩn ....

.

Cậu hỏi tôi rất nhiều , toàn là những thứ cơ bản , nhưng nhận lại đều là cái lắc đầu của tôi ....

Cậu giảng tôi cũng hiểu chút ít , nhưng chỉ một chút , vì tôi không tiếp thu nhanh , ba mẹ tôi đã thuê rất nhiều gia sư dạy tôi , nhưng họ đều lắc đầu bó tay , huống chi là cậu ....

.

Thấy cậu có vẻ mệt mỏi , tôi cũng khó chịu lắm chứ , nhưng biết sao đây , tại tôi dốt quá mà ....

.

Mặt tôi méo xệch , bỏ cây bút trên tay , mặt buồn rười rựoi, tôi quyết định ....

.

-Khánh này , cậu kèm tôi , tôi không hiểu được đâu , thật ra thì tôi biết tôi học kém toán , tôi biết cậu cũng khó xử , vì thầy bảo cậu kèm tôi ..... tôi đưa ra quyết định này , ừm , cậu cũng không cần mệt mỏi nữa .... ừm .....tôi sẽ xin chuyển sang lớp đại tr....

-Cậu không được chuyển _ Khánh hét lên , tôi còn chưa kịp nói hết câu , chưa bao giờ tôi thấy cậu mất bình tĩnh như vậy ...

-Ơ....nhưng ...._tôi khó hiểu nhìn Khánh .

-Tôi không mệt gì hết , tôi sẽ kèm cậu dù cậu có học kém như thế nào , đến lúc nào cậu hiểu thì thôi , cậu không được chuyển ._ Khánh nhìn tôi nói giọng chắc nịch .

-Ừm _ tôi vui lắm , vì cậu không coi thường một người học kém như tôi .

.

Tan học , tôi lững thững cầm quyển sách ra lấy xe , tôi phải cố gắng học tốt mới được ....

.

Bên kia đường có một cậu nhóc đang mỉm cười nhìn cô bé chuẩn bị lấy xe đạp , khẽ nói :

-Em chuyển lớp thì tôi đâu có cơ hội để ngắm em .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.