Ngọc Thị Xuân Thu

Chương 24: Chương 24: Công tử Xuất




Trên thực tế, giọng nói của người nọ rất dễ nghe, Ngọc Tử nghe xong, bất giác quay đầu lại, theo tiếng nhìn qua. Một võ sĩ mặc áo ngắn màu đậm đi tới bên cạnh Ngọc Tử, chỉ thấy hắn ta hơi cúi đầu, tay chắp lại, rất lễ phép, khách khí nói: “Tiểu nhi, công tử nhà ta cho mời.”

Ngọc Tử vốn là người trong thương đội, lại là tạp công địa vị thấp kém, võ sĩ này thi lễ, khách sáo như vậy khiến nàng cũng mất tự nhiên. Nàng vội quay đầu lại, đứng lên, chắp tay đáp lễ: “Nào dám không nghe lệnh?”

Những lời này vừa nói xong, võ sĩ nọ lập tức hỏi: “Tiểu nhi ngươi nói năng nhấn chữ nho nhã, ngươi biết chữ?”

Không đợi Ngọc Tử trả lời, võ sĩ kia dẫn nàng đi, đi đến bên xe ngựa cách đó khoảng mười bước, nói với chủ nhân ngồi trong xe ngựa: “Công tử, đứa trẻ này chính là người bán chữ đổi lấy tiền”.

Trong những người ăn mặc như tạp công, chỉ có một mình Ngọc Tử biết chữ, bởi vậy kiếm khách này cũng không cần thiết phải hỏi.

Mặt Ngọc Tử hơi ửng hồng, nàng vội hắng giọng, giải thích: “Tiểu nhân nghèo khó, cơm áo gian nan, tay trói gà không chặt, không biết múa đao kiếm, gia phụ cũng đã già nên muốn đem sở học để đổi lấy đao tệ”.

Trong xe ngựa im lặng một lúc lâu.

Sau đó, rèm xe vén lên, một giọng nói truyền tới. Khuôn mặt của công tử trẻ tuổi đó hiện ra trước mắt Ngọc Tử. Đây là một công tử tuấn mỹ, khí chất cao quý, phong nhã.

Ngọc Tử bỗng có cảm giác này. Bởi vì, trong nụ cười nhàn nhạt có chút trào phúng của đối phương, trong sự cao quý bức người đó, nàng theo phản xạ cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào đối phương.

Lần đầu tiên trong đời, Ngọc Tử có cảm giác tự ti vì bản thân chỉ là nhân vật nhỏ bé. Đối phương như trăng như mây, quý khí ép người càng khiến nàng tự thấy bản thân vô cùng nhỏ bé.

Ngọc Tử hít sâu một hơi, tim đập thình thịch, vừa là sợ hãi vừa là mong được đối phương đồng ý.

Đây hẳn là công tử Xuất?

Công tử Xuất lẳng lặng nhìn Ngọc Tử, hắn cười cười, nhàn nhạt nói: “Nếu trong lòng thực sự có sở học, có thể kề cận người quý, có thể mưu cầu danh lợi. Căn bản không phải lo lắng chuyện áo cơm.”

Nói tới đây, hắn thoáng dừng lại, bình tĩnh nói: “Quân không phải là quý tộc!”

Chỉ có năm chữ nhưng năm chữ này của hắn lại khiến mặt Ngọc Tử đỏ bừng lên, nóng rát.

Đây là kiểu phủ nhận thẳng thừng. Lúc nói lời này, thậm chí còn chẳng hề trào phúng chút nào, hắn chỉ đang tuyến bố một sự thật.

Giờ khắc này, Ngọc Tử đột nhiên cảm giác được, mình tuy là người xuyên không nhưng so ra còn kém cơ thể thực sự của mình. Nếu là Lỗ Kiều Kiều kia ở đây, nàng nhất định có thể đối đáp thong dong. Trên người nàng nhất định sẽ có khí chất của quý tộc có thể khiến cho công tử Xuất này phải cẩn thận nhìn.

Ngọc Tử hít sâu một hơi.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Chỉ là nhìn thoáng qua, Ngọc Tử lại vội cúi đầu, nàng bình thản đáp: “Vâng, tiểu nhân không phải là quý tộc. Chỉ là gần nhà có quý nhân ngày ngày đọc sách, tiểu nhân học theo được ít nhiều”.

Nàng nói tới đây, cuối cùng dũng khí nổi lên, ngẩng đầu lên lần thứ ba, nhìn về phía công tử Xuất đầy kiên định nói: “Công tử có gì muốn sai bảo tiểu nhân?”

Những lời này có hơi cao giọng, giọng nói cũng có chút sắc bén. Dường như chỉ có như vậy nàng mới có đủ sức để đối mặt với công tử Xuất.

Lời vừa dứt, công tử Xuất bật cười.

Nụ cười này của hắn vừa ưu nhã lại vừa hiền hậu, hắn nhìn Ngọc Tử nói: “Nghe ngươi nói tiếng nước Lỗ rất tốt, có muốn theo hầu bên cạnh ta chăng?”

A? Theo hầu bên cạnh hắn? Có người dùng ta rồi?

Ngọc Tử vui mừng, nàng thoáng trầm tư rồi ngẩng đầu, chăm chú hỏi: “Chẳng biết mỗi tháng công tử cho ta bao nhiêu đao tệ?” Trong nháy mắt này, Ngọc Tử đang nghĩ: Thân thể này của ta vốn là quý nữ nước Lỗ, có dây dưa với công tử nước Tề, giờ lại theo hầu bên cạnh công tử Xuất, chuyện cũ chuyện mới có thể sẽ rất phức tạp. Trừ phi hắn cho ta đủ đao tệ, nếu không ta không thể làm.

Ngọc Tử biết chắc chắn, bây giờ nàng chỉ vì bẩn thỉu nên thân phận thật bị che giấu. Bây giờ nàng là tạp công, bẩn thỉu thế này là bình thường. Nhưng nếu theo hầu công tử Xuất thì tất nhiên phải tắm rửa sạch sẽ. Khi đó nàng càng khó giấu đi thân phận thực. Nếu có người nhìn ra được là nữ tử thì sẽ càng phiền toái. Cho nên lợi ích không đủ, công việc theo hầu này đúng là con mẹ nó không đáng.

Công tử Xuất nhíu mày, khuôn mặt tuấn mỹ tỏ vẻ tức giận nhưng sau đó lại mỉm cười nhàn nhạt. Mà kiếm khách đứng bên công tử Xuất đã sầm mặt lại, khẽ quát: “Không hỏi trách nhiệm, chỉ hỏi ích lợi. Đúng là tên tiểu nhân vô học!”

Cái này Ngọc Tử cũng không sợ, nàng ngẩng đầu nhìn kiếm khách kia, bình thản đáp lời: “Ta nghèo khó, chuyện cơm áo khó khăn, nhà lại có cha già. Bây giờ sống sót mới là thứ cần nhất. Nếu quân nói ta là tiểu nhân thì ta chính là tiểu nhân!”

Ngọc Tử vừa nói xong, công tử lại nhíu mày, miệng hắn cong cong, vỗ vỗ tay nói: “Lấy đao tệ đến”.

“Vâng”.

Một kiếm khách đi tới chỗ Ngọc Tử.

Trong tay hắn là một chiếc khay gỗ, trong khay là một đống đao tệ vàng óng, lấp lánh.

Ngọc Tử chỉ nhìn thoáng qua rồi quay đầu lại.

Công tử Xuất thấy rõ điều này. Hắn tự tay bưng lấy khay, đưa tới trước mặt Ngọc Tử nói: “Ban cho ngươi đó”. Hắn là đại công tử, tự mình đưa đao tệ tới trước mặt Ngọc Tử, dường như cũng không để ý rằng đứa trẻ trước mắt chỉ là hạng dân thường vừa bẩn vừa đen.

Ngọc Tử không nhận, nàng ngẩng đầu nhìn công tử Xuất hỏi: “Quân không cần ta?”

Công tử Xuất cười gật đầu.

Ngọc Tử chậm rãi đẩy khay gỗ về, nàng nhìn công tử Xuất, cười rất xán lạn rồi nói: “Vô công bất thụ lộc”.

Dứt lời, nàng hành lễ thật cung kính với công tử Xuất rồi lui ra ngoài.

Công tử Xuất nhìn theo bóng nàng rời đi, cười cười thoải mái, thuận tay đưa khay gỗ cho người bên cạnh. Nhưng kiếm khách ở bên lại nói: “Thằng bé này tuy tham lợi lộc nhưng những lời nói ra rất hay, hành xử tiến thoái đều rất ung dung.

Ngọc Tử lui ra xa thật xa, mãi đến khi xe ngựa của công tử Xuất đã biến mất trong tầm mắt của nàng thì nàng mới thở phào một hơi, vươn tay lau lau trán, thì thầm: “Quý nhân như vậy, cho dù chẳng nói gì nhưng khí thế cũng đủ để ép người không thở nổi”.

Đến giờ tim nàng vẫn còn đang đập loạn, thình thịch thình thịch. Ngọc Tử nhìn dãy núi xa xa, thầm nghĩ: Đó mới là quý tộc thực sự, chỉ nhìn thôi là đã biết ta là hàng giả. Với những điều bất lợi thế này, về sau ta phải học hỏi thêm mới được.

Trong lúc mơ hồ, Ngọc Tử phát hiện lòng mình lại có chút buồn lo, mất mát vô cớ. Khoảnh khắc đối mặt với công tử Xuất, nàng thậm chí đã muốn bộc lộ những gì tốt đẹp nhất của mình cho hắn thấy.

Nhưng đó chỉ là chuyện trong nháy mắt. Ngọc Tử hít sâu vài hơi rồi vứt chuyện công tử Xuất ra sau gáy, lại bắt đầu suy nghĩ, làm sao mới có thể kiếm được đao tệ.

Một tiếng vó ngựa truyền tới.

Cung đi đến bên Ngọc Tử, nhìn thoáng qua xe ngựa của công tử Xuất rồi lo lắng hỏi Ngọc Tử: “Sao lại bị công tử Xuất triệu kiến?”

Ngọc Tử trả lời: “Con biết nói tiếng nước Lỗ, công tử Xuất triệu con đến gặp, gặp rồi thì không vừa ý”.

Cung thở phào một hơi, cười rất vui vẻ: “Con ta khỏe mạnh là tốt rồi”.

“Vâng”, Ngọc Tử gật đầu thật mạnh, cười xán lạn, nàng nhìn dãy núi xa xa, nói với phụ thân mà cũng là nói với chúng mình: “Trời sẽ không tuyệt đường sống của ai”.

Cung cười vui vẻ, thỏa mãn nói: “Con của ta, lời nói ra đều là văn thơ hoa mỹ”.

Ở bên phụ thân yêu thương, quan tâm mình, nàng luôn cảm thấy vui vẻ, thoải mái. Ngọc Tử và phụ thân hàn huyên đôi câu rồi lại chạy tới bên đường, nói chuyện với một người dân nước Lỗ.

Cứ vừa đi vừa nghỉ như vậy, lại một ngày trôi qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.