Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 156: Chương 156: Khám xét




Trên đường đi, Bạch Nhược Hy nhìn

đội xe dần chia ra di chuyển, đoàn

xe quân đội vốn rất dài, cuối cùng

chỉ còn hai chiếc xe.

Cô tò mò nghiêng người tới gân ghế

lái, nhìn A Lương, nhỏ giọng hỏi: “A

Lương, có thể cho tôi biết được

không?”

A Lương không kìm được cười cười,

cung kính trả lời cô: “Cô Ba, theo

như quy định, đây là bí mật quốc

gia, không thể tiết lộ cho cô được.

Nhưng cậu Ba dẫn cô đi cùng, cho

thấy không cần giữ bí mật với cô.”

Trong lòng Bạch Nhược Hy hơi nóng

lên, rất cảm ơn Kiều Huyền Thạc đã

tin tưởng cô, gật đầu với A Lương.

“Chúng ta định đi đâu? Vì sao

không cùng đường với xe khác?”

A Lương chăm chú lái xe, chậm rãi

nói: “Bây giờ quân đội đang đi tìm sĩ

quan phụ tá Liễu, một số đội ngũ

được phái đi trông coi từng bến

cảng bến tàu của thành phố Tịch,

một số đội xe căn cứ vào tin tức

của cục tình báo đi tìm tung tích

của sĩ quan phụ tá Liễu, bây giờ

chúng ta sẽ theo cậu Ba đi đến quê

của sĩ quan phụ tá Liễu điều tra.”

“Rốt cuộc sĩ quan phụ tá Liễu đã

phạm vào tội gì?” Bạch Nhược Hy tò

mò chớp chớp mắt.

A Lương ngập ngừng, ấp úng không

sao nói nên lời.

Bạch Nhược Hy thấy anh ta hơi khó

mở miệng, bèn không hỏi nữa, lui lại

chỗ ngôi, cất giọng ôn hòa: “Không

nói cũng không sao.”

“Xin lỗi, cô Ba, chuyện hơi phức tạp,

tôi không biết nên nói như thế nào.”

Bạch Nhược Hy mỉm cười: “Tôi hiểu mà.”

Bóng đêm ngoài cửa sổ rất tối, con

đường phồn hoa ngợp ánh đèn

neon sáng chói.

Xe quân đội dần dần tản ra, phủ kín

từng ngóc ngách của thành phố

này.

Cục Cảnh sát, Cục Giao thông, Cơ

quan Tình báo nước Tịch, lục quân,

không quân, hải quân vân vân… tìm

kiếm tung tích của sĩ quan phụ tá

Liễu trên phạm vi cả nước.

Hai tiếng sau, bọn họ đi tới vùng

nông thôn vắng vẻ ngoài thành phố

NHI

Mới mười một giờ, cả ngôi làng

không một ánh đèn, như chìm trong

bóng đêm, yên tĩnh tới đáng sợ.

Xe đi vào đường nhỏ của thôn.

Tiếng chó sủa đột nhiên vang lên,

theo đó chó cả thôn cũng sủa theo.

Trong thôn chỉ có mấy chục hộ gia

đình, toàn là người già và trẻ nhỏ.

Đột nhiên, cửa sổ mấy hộ gia đình

sáng đèn.

Xe dừng lại trước cửa một căn nhà

trệt cũ nát.

Bạch Nhược Hy căng thẳng ghé vào

cửa sổ xe, nhìn Kiều Huyền Thạc,

còn có Tinh Thần và Hách Nguyệt

cùng đi đến nhà trệt.

A Lương dừng xe lại, quay đầu nhìn

Bạch Nhược Hy, cung kính mở

miệng: “Cô Ba, chúng ta chờ ở đây

một lát được không?”

“Được.” Bạch Nhược Hy trả lời một

câu, vẫn nhìn đầy căng thẳng, cô

cũng không dám xuống dưới quấy

rây anh.

Tinh Thần gõ cửa.

Căn nhà trệt cũ nát sáng đèn.

Một lát sau, cửa được mở ra, ánh

đèn mờ hắt ra từ trong nhà, chiếu

vào người những quân nhân đứng ở

cửa, một bà cụ còn ngái ngủ xuất

hiện.

Bà cụ hơn tám mươi tuổi, cơ thể gây

gò lưng còng, mặt mũi nhãn nheo,

đôi mắt hơi đục, rõ ràng bà ấy bị

những người này hù dọa, tay run rẩy,

lo lắng không ngừng lắp bắp: “Các…

Các cậu là ai, khuya khoáắt đến, đến,

đến tìm ai vậy?”

Tinh Thần mỉm cười, dịu dàng nói:

“Thưa bà, bọn cháu là chiến hữu

của sĩ quan phụ tá Liễu, tới tìm anh

ấy có việc, anh ấy có vê nhà

không?”

“Mấy ngày trước có về, cho tôi chút

tiền và đồ ăn, rồi lại rời đi.”

“Thưa bà, bọn cháu có thể vào ngồi

một lát không?” Tinh Thần hỏi.

“Được chứ, vào đi.” Bà cụ mở cửa,

bởi vì là chiến hữu của cháu trai,

cho nên buông lỏng cảnh giác,

bước chân đi vào nhà nhẹ tênh,

miệng còn thì thào: “Các cậu uống

trà không? Chỗ tôi không có nhiều

ghế vậy đâu.”

Kiều Huyền Thạc cất bước đi vào.

Hách Nguyệt và Tinh Thần cũng đi

vào theo.

Căn nhà đơn sơ, một chiếc giường

ván gõ, đặt bên cạnh bếp lò, mấy

chiếc ghế đẩu nhỏ, ngay cả chiếc

bàn ra hôn cũng không có, nhà đã bị

hun đen kịt, vô cùng cũ nát, miễn

cưỡng ở được.

Mặc dù cũ nát, đồ điện đồ dùng nên

có trong nhà đều có.

Nhìn bóng lưng còng của bà cụ,

Kiều Huyên Thạc không đành lòng

lấy lệnh truy nã ra, chỉ nhìn xung

quanh khi bà cụ không chú ý.

Hách Nguyệt nhìn lướt qua căn nhà,

hỏi: “Ngoại ơi, sĩ quan phụ tá Liễu

quay về thì ở đâu?”

“A Trung ngủ với tôi khi còn bé, về

sau có ông chủ giúp đỡ nó đi học,

thì không quay về nữa, có điều

tháng nào nó cũng về thăm tôi, lần

trước trở về còn để cho tôi một

ngân hàng nhỏ.”

“Ngân hàng nhỏ?” Hách Nguyệt

nhíu mày, nhìn qua Kiều Huyền

Thạc, rồi cười cười nhìn về phía bà

cụ: “Ngân hàng nhỏ gì vậy ạ?”

Bà cụ chậm rãi đi đến một góc, vén

tấm vải màu đen lên, xuất hiện tủ

sắt cao một mét, bà cụ nói nhỏ:

“Các cậu đừng nói ra nhé, nếu để

cho người khác biết, sẽ tới vay tiền

mất.”

Kiều Huyền Thạc đi qua, vỗ vỗ tủ

sắt, quan sát kỹ, phát hiện không

giống những tủ sắt khác, trên đó chỉ

có một nút bấm.

Anh dùng tay ấn, dưới két sắt lập

tức nhả ra một tờ tiền.

Hách Nguyệt cười nói: “Hay lắm,

quả nhiên là ngân hàng nhỏ.”

Tinh Thần khẽ nhíu mày, không thể

tin được, nhìn tiền trong tay Kiều

Huyền Thạc: “Nếu như bên trong

toàn là tiên, vậy con số thật sự quá

đáng sợ.”

Bà cụ tức giận phủ miếng vải đen

lên: “Sao các cậu lại lấy tiên của

tôi?”

Kiều Huyền Thạc đưa tờ tiền đó cho

Tinh Thần, bình tĩnh nói: “Điều tra

seri của tờ tiền này.”

“Vâng.” Tinh Thần lập tức nhận lấy.

Kiều Huyền Thạc lấy ví tiền ra, rút ra

một tờ tiền giấy mệnh giá tương

đương đưa cho bà cụ, giọng ôn hòa

nói: “Bà à, bọn cháu không có ác ý

đâu, cháu xin lỗi muộn như vậy rồi

còn tới làm phiên bà, sĩ quan phụ tá

Liễu đã không ở đây, lân khác

chúng cháu đến thăm vậy, cháu xin

gửi tiền lại cho bà.”

“Ừm” Bà cụ trả lời, hình như nhận ra

có gì là lạ, cầm lại tiên rồi im lặng.

Hách Nguyệt và Tinh Thần đều nghi

hoặc nhìn Kiều Huyền Thạc, chạy tới

từ xa như vậy, lệnh truy nã này coi

như võ ích à?

Kiều Huyên Thạc quay người rời đi,

Hách Nguyệt cười vẫy tay với bà cụ,

rồi lập tức đuổi theo.

Tinh Thần nhìn quanh nhà một

vòng, đúng là không còn gì để điều

tra nữa, cũng không thể thô lỗ như

vén nắp nồi, lật chăn được.

Ra khỏi nhà, tất cả mọi người lên xe

quân đội.

Chiếc xe lại khởi động lần nữa,

chậm rãi rời khỏi ngôi làng.

Trên xe, Kiêu Huyền Thạc nhắm mắt

tựa lưng vào ghế, sắc mặt vô cùng

nghiêm trọng.

Hách Nguyệt ngồi vắt chéo rung

chân, tì khuỷu tay lên cửa sổ, không

chút hoang mang mở miệng nói:

“Xem ra đã chuẩn bị kế hoạch từ

lâu, còn có thể dễ dàng chở đi nhiều

vũ khí như vậy, định đánh nước nhỏ

nào đó hay là bán đi lấy tiền đây?”

Quanh người Kiều Huyền Thạc tỏa

ra hơi thở lạnh lẽo, anh nhíu đầu

lông mày, sắc mặt càng lạnh hơn.

Cả khoang xe ngột ngạt khiếp

người, bầu không khí âm u bao phủ

không sao tan đi được.

Tỉnh Thần lo lắng nhìn Kiều Huyền

Thạc, chậm rãi hỏi: “Cậu Ba, bây giờ

chúng ta trở vê sao?”

Kiều Huyên Thạc im lặng không lên

tiếng, không ai đoán được suy nghĩ

bây giờ của anh, lằng lặng chờ đợi

sắp xếp của anh.

Qua một lát, Kiều Huyền Thạc chậm

rãi mở miệng nói: “Nhiều vũ khí như

vậy, không có khả năng không cánh

mà bay, khẳng định vẫn còn ở trong

thành phố Tịch.”

Hách Nguyệt hỏi lại: “Ừm, nếu như

chú là sĩ quan phụ tá Liễu, sẽ giấu ở

đâu?”

Bỗng dưng, Kiều Huyền Thạc mở

mắt ra, ánh mắt sắc lẹm như loài

báo hoang nguy hiểm phục kích

trong đêm tối, lạnh đến nỗi khiến

người ta rùng mình, u ám nhả ra

một câu.

“Nơi nguy hiểm nhất, nhà họ Kiều.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.