Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Chương 438: Q.6 - Chương 438: Khiêu Chiến Đại Vị




Chạy tới cùng Hạc trưởng lão gặp mặt đầu tiên là Xích Tất Hổ. Lúc này bên người Hạc trưởng lão chỉ có Ninh Tiểu Nhàn và Thất Tử, Đại yêu quái này chân thân là con hổ lớn màu lam đang chuyển động con ngươi màu đỏ, do dự nhìn nhìn hai người.

“Bọn họ đều là người có thể tin.” Hạc trưởng lão nói, “Nói cho ta biết tình huống của Cưu Ma.”

“Nàng biểu hiện như thường, thế nhưng ta cảm thấy trên người nàng có chút không ổn, giọng nói lúc nói chuyện trầm thấp rất nhiều, gần đây mấy lần mở hội nghị xong cũng là vội vàng tránh về trong đình viện.” Xích Tất Hổ không chút nào không dám nói “Cảm giác” của mình. Đối với yêu quái mà nói, giác quan thứ sáu mạnh là một trong nhưng pháp bảo sinh tồn.

“Vậy là bị thương không nhẹ rồi.” Hạc trưởng lão trầm ngâm nói, “Cho dù trên người nàng mang thương tích cũng không dám làm cho người ta nhìn ra, chỉ có thể gắng chống, nếu không tâm tư bọn thủ hạ càng thêm dao động. Hắc hắc, lúc này nàng trộm gà không được còn mất nắm gạo.”

Xích Tất Hổ không biết lúc đàm phán xảy ra chuyện gì, ngạc nhiên nói: “Ngài là nói?”

Hạc trưởng lão cũng không tiếp lời, chỉ bảo hắn đem tin tức mình trở lại tản ra ngoài, đồng thời bắt tay vào chuẩn bị cứu người.

Thừa dịp dân tâm còn đang hướng về nơi lão, lão chuẩn bị cùng Cưu Ma vạch mặt.

Thừa dịp nàng bệnh, thì muốn mệnh của nàng.

......

Mấy canh giờ sau.

Bóng đêm như mực, một nhóm hơn ba mươi người cố gắng bình phục cảm giác mỏi mệt do hành quân gấp gáp mang đến, chậm chạp đi vào cung điện trong rừng. Dọc theo đường đi Hạc trưởng lão mím môi, cơ hồ không nói một lời. Đến nơi này, sắc mặt người khác đều lộ vẻ mỏi mệt, chỉ có lão ngược lại là tinh thần sáng láng, tóc bạc hai đầu lông mày ngược lại có sinh cơ dạt dào, bừng bừng mà phát.

Lão vì ngày hôm nay đã chuẩn bị thật lâu, hiện tại sức khoẻ tinh thần dồi dào, ý chí chiến đấu ngang nhiên, có thể đền bù mọi mỏi mệt. Rồi hãy nói, lão từ nơi của Trường Thiên nhận được một môn thần thông cho Cầm yêu, có thể ở trong lúc hành quân gấp khoảng cách dài thúc giục yêu lực tuần hoàn, giữ vững thể năng sinh sôi không ngừng. Đây vốn là chính là thần thông bản năng của cầm loại hóa ra, phải biết rằng rất nhiều dã cầm bình thường đầu có thể bay di dời khoảng cách cực dài, chỉ bất quá môn thần thông này thất truyền đã lâu..... Dạ Minh Châu trên vách đá phát ra ánh sáng nhu hòa. Ngược lại đem sắc mặt của từng người đều chiếu rọi ra vẽ âm tình bất định.

Cưu Ma hung hăng trừng lão tiên hạc trước mắt này. Nàng so sánh với bất luận kẻ nào đều biết lão trả thù sớm hơn, bởi vì nàng phái Vực cổ đi ám sát Hạc trưởng lão, lại trước bị thương nặng, sau bị phá vỡ. Có thể thấy được đối phương đã sớm khám phá mưu kế của nàng.

Sau khi một nhóm Hạc trưởng lão tiến vào rừng Ba Xà, Cưu Ma đã rất nhanh nhận được thông báo. Hôm nay nàng đang ngồi ở địa vị môn chủ cao thượng, quan sát người dưới. Sống lưng của Hạc trưởng lão rất thẳng, còn có phong phạm tiên phong đạo cốt, chẳng qua là vô luận trên mặt hay là thân hình, cũng không có nhún nhường thường ngày.

Tư thái dĩ vãng cũng là làm cho yêu chúng Ẩn Lưu nhìn, mà bây giờ có thể đứng ở chỗ này đã không phải là thường nhân, trong lòng mọi người đều như gương sáng, lão không cần thiết ngụy trang nữa. Rồi hãy nói, người lão dựa lưng vào là đại nhân Thần Quân, dưới gầm trời này, có ai còn đáng giá để lão nhún nhường nữa?

“May mắn không làm nhục mệnh.” Không đợi đối phương mở miệng, hai tay Hạc trưởng lão lấy ra hiệp nghị, trang giấy thật mỏng đã chậm rãi hướng Cưu Ma bay đi.” Hiệp nghị đã ký xong cùng liên minh Tây Bắc, chiến sự từ nay ngừng lại.”

Tất cả mọi người bên cạnh thở phào nhẹ nhõm. Phàm là chiến tranh nhất định sẽ có thương vong, cho dù là Ẩn Lưu cũng không muốn chiến tranh.

Cưu Ma nhận lấy nhìn hai mắt, cảm giác trong lòng vừa buông lỏng, lại hung ác nghẹn một hơi thở ra không được, rất là khó chịu. Tự lúc khai chiến tới nay. Nàng ngày đêm cực khổ đốc quân, song chiến quả ngược lại không bằng cái lão đứng trước mặt đây.

Nàng rốt cuộc là ở địa phương nào làm sai, mới đưa đến hôm nay dân tâm quay lưng về phía mình, bỗng nhiên phải gánh chịu danh nhơ hoang đường vô lý?

Ninh Tiểu Nhàn đứng ở trong đám người, thương hại mà nhìn nàng. Nữ nhân này làm người đứng đầu nhất tông cũng không có làm sai cái gì, chưởng môn bình thường của Tiên phái cùng yêu Tông, chưa chắc điều có phong phạm trị quân của đại tướng, cũng có người làm tốt cả hai thứ, tỷ như Nam Cung Chân. Đáng tiếc hết lần này tới lần khác Cưu Ma lại ở Ẩn Lưu, đối thủ của nàng hết lần này tới lần khác là Hạc trưởng lão. Nàng bảo thủ nhỏ nhen cùng Hạc trưởng lão suy nghĩ lắt léo tạo thành đối lập tưới sáng rõ nét, Ninh Tiểu Nhàn đứng ở lập trường của Trường Thiên cũng sẽ chọn người sau làm người phát ngôn của mình.

Trận chiến đoạt vị này, không liên quan đến nhân phẩm, đức hạnh, chỉ có liên quan đến lựa chọn của Trường Thiên.

Cưu Ma không yên lòng nói: “Hạc trưởng lão cực khổ. Sau khi ngươi lên đường, bên trong tông có người tụ chúng gây chuyện, đã bị Kinh Cức đường giam giữ lại. Bọn họ đều là thủ hạ của ngươi, ngươi nên cho bổn tọa một lời giải thích đúng không?”

Hạc trưởng lão thế tới hung hung, nàng cũng không ngu, sao mà không nhìn ra chứ? Nếu sớm muộn gì phải vạch mặt, cần gì phải khách khí?

Cử động này của nàng làm Hạc trưởng lão phải chịu thiệt. Độc tố trên người côn trùng Vực, lão rất là quen thuộc, nghĩ đến cổ bổn mạng Cưu Ma tự nuôi dưỡng. Loại thượng cổ dị côn trùng này có lực tập kích bất ngờ kinh người, lần đàm phán này nếu không vừa lúc gặp gỡ Mịch La cùng là người dùng cổ, cái mệnh của Hạc trưởng lão còn có thể giữ được không cũng chưa biết chừng. Nếu Cưu Ma đã động thủ trước với lão, hơn nữa còn vì vậy bị thương —— Ninh Tiểu Nhàn cơ hồ là cho côn trùng Vực một kích trí mạng, mà Mịch La lại dùng bí pháp cứ thế mà chặc đứt liên lạc của nàng cùng độc Vực, đây đối với nàng mà nói là hai lần bị thương nặng. Lúc ấy nàng ở bên trong cung điện nghị sự, chợt phế phủ chấn động, trong tim đau nhức, nhờ tu vi của nàng tinh thâm mới cố nén một ngụm máu tươi, không có phun ra.Thế nhưng nàng cứng rắn sinh sôi nhịn xuống thương thân như vậy, vì vậy mạnh chống được hai khắc sau khi hội nghị kết thúc mới trở về đình viện an dưỡng, cũng khiến đả thương càng thêm nặng, trong khoảng thời gian ngắn không khỏi hẳn được. Thủ hạ Hạc trưởng lão gây chuyện, nàng cũng không rảnh bận tâm.

Danh vọng của mình ở trong Ẩn Lưu nước lên thì thuyền lên, nhưng Cưu Ma thân chịu trọng thương, hôm nay chính là cơ hội tốt ngàn năm một thuở, Hạc trưởng lão làm sao dễ dàng bỏ qua chứ? Lập tức lão kinh ngạc nói: “Lại có chuyện này! Không biết là nguyên nhân nào dẫn đến?”

Có người lập tức đi ra ngoài, nói cho lão biết tiền căn hậu quả, bất quá người nọ là thủ hạ Cưu Ma, tất nhiên sự thật nói ra thiên vị một phương của mình. Hạc trưởng lão nhìn người này cười lạnh nói: “Theo như lời ngươi nói vậy, lúc ấy thời điểm hai yêu đánh nhau, Tiểu Yêu kia cùng một đám yêu chúng làm nhục danh tiếng lão hủ, vì sao không thấy Kinh Cức đường truy bắt?”

Câu hỏi của lão làm đối phương á khẩu không trả lời được, rồi lại làm người ta cảm thấy cuồng vọng tự đại. Chẳng qua chỉ là một trưởng lão, làm sao có thể so sánh với môn chủ chứ? Nhưng lúc này bất đồng dĩ vãng, lão đối với Ẩn Lưu mà nói càng vất vả công lao càng lớn, quyết sẽ không mặc người như vậy đem nước bẩn dội trên người mình.

Cưu Ma lãnh đạm nói: “Ngươi muốn như thế nào?” Trong bụng nàng hiểu rõ ràng, lão đầu này có chuẩn bị mà đến, quyết sẽ không dễ dàng rút lui.

“Thả quân đoàn yêu binh bị bắt!” Hạc trưởng lão đem”Quân đoàn” hai chữ cắn rất nặng, ý là đang nhắc nhở mọi người, bị bắt chính là yêu binh lập nhiều công lao hãn mã cho Ẩn Lưu, “Đồng thời, giao ra hung thủ sát hại Hùng Nhị. Hắn là cháu ruột bộ hạ cũ của ta, quyết không thể chết không có khai báo như vậy được!” Lời này vừa nói ra, trong mắt mọi người phía sau lão hung quang chớp động, hiển nhiên bị lão kích động ngọn lửa trong lòng nhảy loạn lên.

Đổi ở dĩ vãng, lão có mấy chục loại phương thức có thể đem lời như thế nói xong cũng viên mãn lại dễ nghe, nhưng tối nay lão càng muốn nói đông cứng như vậy, để cho Cưu Ma không có lựa chọn cùng chỗ trống vòng qua.

Nếu y theo lão nói thả người, từ đó về sau Cưu Ma ở trong tông phái sẽ không ngẩng đầu lên được, huống chi lòng dạ nàng biết rõ, Hùng Nhị chết nhất định là hắc thủ của Hạc trưởng lão, hiện tại trả đũa thì ngược lại tìm nàng muốn hung thủ, quả nhiên là buồn cười!

Nàng quá tức giận ngược lại cười: “Nếu là ta không thả thì sao?”

Lời này nói ra, mấy tên giảo hoạt gắn bó cùng Cưu Ma liền biết chuyện muốn hỏng bét. Quả nhiên không đợi bọn họ mở miệng hòa giải, Hạc trưởng lão đã giành nói: “Cho dù ngài là Cưu Ma đại nhân, cũng không có quyền giam thủ hạ tinh nhuệ của Lang Gia đại nhân! Môn chủ thất đức, lại có quyết sách hại Tông, dồn Ẩn Lưu ở trên chiến trường Tây Bắc tổn thất hơn vạn yêu viên, đã sớm không xứng với Đại vị phía dưới ngài. Ta muốn thuận theo pháp lệnh Ẩn Lưu, hướng ngài khởi xướng khiêu chiến Đại vị.”

Lão lại còn nói được trắng ra như vậy! Mọi người tại đây hai mặt nhìn nhau, tất cả đều hoảng sợ. Tu vi của Cưu Ma mặc dù không cao giống Lang Gia, nhưng nàng trời sanh kịch độc kinh người, thủ hạ lén truyền lưu độc của Cưu Ma đại nhân chính là thần tiên cũng không thể giải; xem xét lại Hạc trưởng lão, tu vi xa không bằng nàng, hơn nữa tuổi già sức yếu, có thể đánh qua được Cưu Ma như mặt trời ban trưa sao?

Cưu Ma cũng không nghĩ tới, Hạc trưởng lão lại đánh cái chủ ý này, có chút kinh ngạc, sau đó trong lòng mừng rỡ, lại còn phải cố gắng duy trì lạnh nhạt nói: “Muốn theo ta quyết đấu, ngươi sao?”

“Không sai.” Hạc trưởng lão biểu hiện so sánh với nàng còn bình tĩnh hơn, “Sinh tử đấu. Người nào thắng, sẽ có thể giúp đối phương liệu lý hậu sự bản thân.” Hậu sự bản thân như lời lão, là chỉ tiếp nhận thế lực của đối phương.

“Đó là ngươi tự bản thân mình tìm đường chết, ta liền như ngươi mong muốn!” Nàng đang lo tìm không được lý do giết lão, không nghĩ tới lão hàng tự động đưa tới cửa. Tuy nói Hạc trưởng lão từ trước đến giờ thận trọng, không đánh trận chiến không có chuẩn bị, nhưng lão luôn luôn nổi tiếng không dùng võ lực, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thấy được lão có phần thắng gì, “Cách nơi này gần đây chính là bí cảnh số 1, ở chỗ này quyết đấu.”

Xích Tất Hổ tiến lên một bước, thấp giọng nói: “Trưởng lão......”

Hạc trưởng lão giơ tay lên ngăn trở người bên dưới lão. Lúc này xem ra, Hạc trưởng lão đã có mấy phần khí độ uy nghiêm: ” Ý ta đã quyết, ngươi an tâm đợi chờ kết quả.”

Đại vị khiêu chiến không phải là đùa bỡn xiếc khỉ, không cần người xem. Từ tôn trọng đối với hai vị cao thủ, Thủy Nguyệt Kính trong bí cảnh số 1 bị lột xuống, điều này cũng ý nghĩa bắt đầu từ bây giờ mãi cho đến khiêu chiến kết thúc, ai cũng nhìn không thấy được tình huống trong bí cảnh.

Cưu Ma cười lạnh nhìn Hạc trưởng lão một cái, dẫn đầu tiến vào bí cảnh.

Hạc trưởng lão ngó chừng làn nước ngay tại cửa bí cảnh, nhất thời có chút hoảng hốt, cho đến Trường Thiên nói với lão một câu mới đột nhiên tỉnh táo lại: “Ta đây đang làm cái gì? Khổ tâm kinh doanh thời gian bao lâu mới chờ tới cơ hội cùng Cưu Ma đánh một trận, ta thế nhưng đang ngẩn người, đợi độc nương kia ở trong bí cảnh có thêm chút thời gian bố trí sao?”

Lão lấy ra Nhạn Linh đao của mình, vừa sải bước đi vào. Lúc này, thân thể lão nhìn như lão già một lần nữa toả sáng ra ý chí chiến đấu mãnh liệt, để lại cho mọi người bóng lưng ngang nhiên mà quả quyết, quyết không là một tiên hạc già nua chờ vào quan tài. Rất nhiều người âm thầm ngừng thở, giờ mới hiểu được dĩ vãng đã nhìn lầm lão rồi.

Dù là biết rõ hai người đánh một trận chiến cuối cùng, Ninh Tiểu Nhàn cũng vẫn thấp thỏm nói: “Trường Thiên, chàng nói Hạc trưởng lão thật có thể thắng sao?” Tất cả kế hoạch của bọn họ đều rơi vào trên người Hạc trưởng lão, nếu lão thua, thì thật là công dã tràng.

Trong mấy canh giờ này, Trường Thiên tựa hồ cũng điều chỉnh tốt trạng thái, lên tiếng đáp: “Có thể. Lão dựa dẫm vào mượn đi miếng yêu đan kia của ta, chống lại kịch độc bản thân Cưu Ma thì liền ở thế bất bại. Lão giấu tài mấy trăm năm, người khác cũng nói lão chỉ thiện ở đan đạo, nhưng kỹ thuật đánh nhau của lão cũng không thấp hơn Thất Tử, dùng được pháp khí ‘ Tinh La kỷ bố ’——ngày đó nàng cũng nhìn thấy, chính là một bảo vật có cùng cấp bậc với đài luân hồi.”

“Cưu Ma giờ phút này bởi vì côn trùng Vực mà bị trọng thương. Loại Cổ bổn mạng này bị đoạt bị hủy, cắn trả đối với tự chủ thật lớn, không có mười ngày nửa tháng thì không khỏe được. Nếu muốn ta đặt cược, ta vẫn là cảm thấy phần thắng của Hạc trưởng lão lớn hơn một chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.