Nữ Nhân Cổ Đại Thật Đáng Sợ

Chương 10: Chương 10: Tiểu Khôi




achgiatrang.com

Chương 8: Tiểu Khôi

Oa nga thật tuyệt thật tuyệt “Tiểu Khôi” về sau tên của ngươi là “Tiểu Khôi” có biết không?

Hậu viện khách điếm có một thiếu nữ cao hứng, ôm cổ một con lừa màu xám đen hưng phấn nói. Mà con lừa kia tựa như là nghe hiểu thiếu nữ, lại tựa như đáp lại thiếu nữ mà kêu hai tiếng.

Nghe được tiếng kêu của con lừa, thiếu nữ càng cao hứng hơn , bẹp một tiếng hôn lên đầu con lừa. Sau đó lại cao hứng tiếp tục ôm cổ con lừa vừa cọ vừa nói: “Ngươi nghe hiểu ta nói chuyện a Tiểu Khôi, Tiểu Khôi ngươi thật thông minh, ngươi...”

Nhìn thấy thiếu nữ ôm một con lừa cao hứng, tự nói chuyện một mình khiến hai tỷ muội Hàn Như Băng đứng bên cạnh cùng điếm tiểu nhị dẫn các nàng tới đều đổ mồ hôi lạnh đầy đầu...

Không sai, lúc này đang ôm con lừa, cao hứng tự nói chuyện chính là bạn nhỏ Mạnh Hiểu Dư của chúng ta. Vì sao Mạnh Hiểu Dư lại cao hứng như vậy đây? Nguyên nhân là bạn nhỏ Mạnh Hiểu Dư sống mười bảy năm chưa thấy qua con lừa ngoài thực, mặc dù trên TV có thể nhìn thấy nhưng luôn cảm thấy không chân thực. Cho nên hiện tại có một con lừa sống sờ sờ đứng ở trước mặt mình, Mạnh Hiểu Dư có thể không cao hứng sao? Mà con lừa này lại là thú cưỡi đầu tiên sau khi mình lọt vào thế giới này, đây chính là có ý nghĩa không giống bình thường. Từ trên tổng hợp lại ngươi bảo Mạnh Hiểu Dư sao có thể không cao hứng?

Tiểu cô nương này không có sao chứ, ôm con lừa kia cao hứng cái quái chứ? Điếm tiểu nhị nhìn Mạnh Hiểu Dư ôm con lừa nghĩ.

Hàn Như Băng nhìn bộ dạng cao hứng của Mạnh Hiểu Dư, khẽ lắc đầu nghĩ thầm: một con lừa có cần vui thành như vậy không? Mặc dù hai ngày trước chỉ nghe thấy tiểu gia hỏa la hét muốn mua một con thú cưỡi. Bất quá, tại sao là lừa? Mà không phải là ngựa đây?

Hàn Như Sương vẫn như cũ mặt không biểu tình, bất quá trong lòng lại nghĩ: vừa rồi nàng hôn con lừa kia.

Chờ sau khi Mạnh Hiểu Dư cùng thú cưỡi của nàng thân mật xong, mới xoay người nhìn về phía điếm tiểu nhị cười nói: “Cám ơn ngươi a tiểu nhị ca ca, ta rất thích Tiểu Khôi.”

Điếm tiểu nhị nghe thấy Mạnh Hiểu Dư gọi mình là tiểu nhị ca ca, hơn nữa dáng dấp còn xinh đẹp khả ái như vậy. Lập tức trong lòng cũng vui vẻ không biết trời đất, thế là vội vàng trả lời: “Đâu có đâu có, đây là tiểu nhân phải làm, khách quan ngài hài lòng là được.”

“Ân ta rất hài lòng a, vậy những thứ khác tiểu nhị ca ca chuẩn bị tốt chưa? Nếu như tốt liền phiền phức tiểu nhị ca ca giúp ta lắp đặt cho Tiểu Khôi.” Mạnh Hiểu Dư như cũ cười rất vui vẻ nói.

“Đương nhiên đương nhiên, tiểu nhân lập tức giúp ngài lắp đặt cho Tiểu Khôi” Điếm tiểu nhị nghe thấy Mạnh Hiểu Dư nói lập tức trả lời.

“Ân vậy thì cám ơn ngươi tiểu nhị ca ca” Mạnh Hiểu Dư nhìn điếm tiểu nhị cầm những thứ nàng đặt mua lắp đặt lên người Tiểu Khôi, lại ngọt ngào nói tiếng cám ơn.

Không thể không cảm thán bạn nhỏ Mạnh thật sự là hài tử có lễ phép a, bất quá nàng lễ phép dường như chọc đến hai người kia a. Nhìn mặt Hàn Như Băng lại cười như hồ ly, mặt Hàn Như Sương trở nên lạnh hơn liền biết.

Tiểu gia hỏa cười rất ngọt a, sao cho tới bây giờ không thấy ngươi cười ngọt như vậy với ta? Xem ra vẫn là thích ăn đòn. Hàn Như Băng cười mặt như hồ ly nghĩ. (Tác giả: kỳ thật bạn nhỏ Mạnh lúc cười với ngươi cũng rất ngọt nha, ngươi đừng đổ tội loạn cho người ta...)

Nàng vậy mà hôn một con lừa, còn đối với một điếm tiểu nhị cười ngọt như vậy. Hàn Như Sương mặt lạnh khẽ nhíu mày nghĩ. (Tác giả: ko phải chỉ hôn một con lừa, cười với điếm tiểu nhị thôi sao. Ngươi có cần phải như vậy xoắn xuýt không???)

“Tiểu gia hỏa, ngươi vì cái gì để điếm tiểu nhị giúp ngươi mua một con lừa? Mà không phải ngựa đây? Còn có, ngươi kêu điếm tiểu nhị lắp cho Tiểu Khôi cái gì?” Hàn Như Băng cười hỏi.

Mạnh Hiểu Dư nghe thấy Hàn Như Băng tra hỏi liền trả lời: “A, bởi vì ta không biết cưỡi ngựa, cho nên mới mua lừa a. Mà điếm tiểu nhị ca ca lắp cho Tiểu Khôi là đệm cùng dây thừng, còn có một ít trang bị nhỏ.”

Bên này Mạnh Hiểu Dư vừa cùng Hàn Như Băng nói xong , bên kia điếm tiểu nhị liền nói với Mạnh Hiểu Dư: “Khách quan, đã làm xong, ngài nhìn xem có hài lòng hay không?”

Nghe lời của điếm tiểu nhị, Mạnh Hiểu Dư quay đầu nhìn về phía Tiểu Khôi, chỉ thấy trên lưng Tiểu Khôi có một khối thảm màu lam thêu hoa. Thảm có hai tầng, tầng bên trong tương đối ngắn, trong đó một tầng có hai đầu dây từ dưới bụng Tiểu Khôi xuyên qua thắt ở bên kia. Loại thảm này sẽ không di động vị trí. Tầng bên ngoài thì tương đối dài, phủ lên tầng bên trong một cùng xuyên qua dây lưng cố định trên bụng Tiểu Khôi. Trên cổ Tiểu Khôi thì mang theo một cái chuông đồng dùng dây đỏ cột vào, chỉ cần Tiểu Khôi đi lại hoặc là lắc đầu, chuông trên cổ đều sẽ phát ra tiếng vang lanh lảnh. Mà trên đuôi của nó thì được cột một cái trang sức màu đỏ thật to làm bằng tơ.

Nhìn Tiểu Khôi trang bị đầy đủ hết, nụ cười trên mặt Mạnh Hiểu Dư càng tăng thêm, nàng quay đầu nói với điếm tiểu nhị: “Ta rất hài lòng, cám ơn ngươi tiểu nhị ca ca.”

Nhìn Mạnh Hiểu Dư cười đến rất vui vẻ, điếm tiểu nhị trả lời ngay: “Ngài hài lòng liền tốt rồi, đây là tiểu nhân phải làm.”

Thế là Mạnh Hiểu Dư trả tiền mua Tiểu Khôi tiền cùng trang bị cho điếm tiểu nhị, mặt khác còn cho điếm tiểu nhị mấy khối bạc vụn làm tiểu phí, sau đó liền cùng hai tỷ muội Hàn Như Băng lên đường.

Lại nói vì cái gì chỉ có Mạnh Hiểu Dư mua Tiểu Khôi làm thú cưỡi, mà hai tỷ muội Hàn Như Băng lại không có đây?

Kỳ thật lúc đầu Mạnh Hiểu Dư còn mua hai con lừa khác, chỉ là bị hai tỷ muội Hàn Như Băng cự tuyệt.

Ngươi nói vì sao?

Đương nhiên là hai tỷ muội Hàn Như Băng cảm thấy đường đường đại cung chủ cùng nhị cung chủ Triều Khuyết Cung cưỡi lừa quá thấp kém, cho nên kiên quyết phản đối.

Ngươi hỏi Mạnh Hiểu Dư làm gì không mua ngựa?

Căn cứ câu trả lời chính thức bạn nhỏ Mạnh của chúng ta: “Ngựa? Đầu óc ngươi bị Tiểu Khôi nhà ta đá phải không. Không phải lúc trước ta đã nói a, ta không biết cưỡi ngựa. Mà nếu để cho hai người bọn họ cưỡi ngựa, ta cưỡi lừa, vậy không phải ta rất thấp kém sao? Mà tốc độ ngựa so với lừa nhanh hơn nhiều như vậy, nhà ta Tiểu Khôi làm sao đi cùng a, ngươi muốn mệt chết Tiểu Khôi nhà ta sao.

Cho nên cuối cùng vẫn là hai tỷ muội Hàn Như Băng vẫn đi bộ như trước, mà Mạnh Hiểu Dư thì cưỡi Tiểu Khôi theo ở phía sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.