Nữ Phụ Là Không Bao Giờ Có Thể Đấu Lại Các Nam Chính

Chương 7: Chương 7: Cái màng mỏng bị phá một cách lãng xẹt, làm sao để rút ra?




Cũng tầm tờ mờ sáng, Hoa Vân Tích tỉnh dậy. Trạng thái của cô lúc này đang vô cùng mơ hồ, hai đầu nhức lên, choáng váng. Cả người cô vì bị thương mà đau buốt, làm đổ mồ hôi ướt nhẹp lưng áo. Mất máu không ít, cổ họng cô khát khô như lữ hành trên sa mạc không được một giọt nước suốt mấy ngày. Nhịn toàn thân đau nhức, Hoa Vân Tích tẩn mẩn tần mần bò xuống giường, gắng sức mãi mới đứng lên được, bước chậm chạp từng bước. Căn nhà này hoàn toàn xa lạ, nhưng cô không để ý đến điều đó, cô chỉ muốn tìm nước. Nhìn lên phía trước, từ bên cửa sổ ánh sáng mờ nhạt chiếu vào, cô nhìn thấy nước lấp lánh trong một cái chai đặt trên bàn. Cô lững thững cố tới thật nhanh cầm lấy nó.

Hoa Vân Tích uống lên một hơi dài, vị cay cay nồng nồng xộc vào mũi, cô vẫn thấy khát, lại uống tiếp. Nhưng càng uống càng khát. Sau khi uống hơn nửa chai, cảm giác khát bị thay thế bởi cảm giác khô nóng lan khắp toàn thân. Hoa Vân Tích choáng váng, lại khó chịu. Cô cởi áo sơ mi trên người ra, vẫn thấy nóng, lại giựt phăng nốt cả áo lót, cởi quần lót ném xuống. Cũng không mát thêm chút nào, Hoa Vân Tích trần chuồng mò mẫm xung quanh xem có gì làm mình mát hơn không, cuối cùng cũng sờ vào thứ gì đó…

Vu Dịch đang ngủ mê man thì cảm giác có thứ gì đè lên mình, hắn thấy một người phụ nữ đang cố giật áo trên người hắn ra. Vu Dịch dụi mắt, sao trong nhà hắn lại có phụ nữ? Người phụ nữ này còn khỏa thân ngồi trên người hắn, cố cởi đồ hắn. Hắn chẳng lẽ thèm khát phụ nữ nên làm mộng xuân, không, Vu Dịch chắc chắn hắn đang tỉnh!

Làm nhìn khuôn mặt cô gái trên người, hắn chợt nhớ ra, là Hoa Vân Tích, hôm qua hắn đưa cô về!

“Em làm cái gì?” Thế này là thế nào? Bị thương không quản ngại quyến rũ hắn?

Vu Dịch thấy Hoa Vân Tích vẫn tiếp tục trên người hắn đốt lửa, hai chân dạng ra ngồi trên bụng hắn, giữa hai chân còn cọ cọ giữa bụng. Nơi mềm mại đó ma sát với cơ bụng cứng rắn của hắn, làm xcậu nhỏ của hắn hưng phấn chào cờ.

Hai mắt hắn tối sầm lại, giọng nói trở nên đặc khàn.

“Hoa Vân Tích, em dám đùa với lửa!”

Nhưng không đúng, Hoa Vân Tích hai mắt mông lung, vẻ mặt mờ mịt, biểu cảm này cho thấy cô đang ở trong trạng thái vô thức. Chẳng lẽ mộng du?

Chưa kịp để Vu Dịch nghĩ nhiều, Hoa Vân Tích đã giật áo hắn ra thành công, thân hình gợi cảm của hắn hiện ra trước mắt cô. Cô áp người cọ cọ vào đó, còn phát ra tiếng kêu thỏa mãn. Vu Dịch nghĩ, thôi rồi, hắn bị xâm hại tình dục. Kiểu mộng du xâm hại tình dục này làn đầu phát sinh trên người hắn.

Hoa Vân Tích đã thế còn liếm từ ngực, lên đến cổ, rồi còn mút mát cằm Vu Dịch, tay không an phận kéo quần của hắn xuống, kéo luôn cả quần trong, nửa thân dưới xê qua xê lại ma sát. Hắn nhịn không được gầm nhẹ, ngẩng lên, hùa theo ngậm lấy môi cô. Nụ hôn này tràn đầy tình dục, lưỡi hai người quấn lấy, trêu đùa nhau, phát ra tiếng chậc chậc khi môi lưỡi giao nhau. Hoa Vân Tích đang trong tư thế quỳ gối, cô buộc phải hếch mông lên mới cúi xuống được, vừa vặn làm cửa vào của cô chạm đến đầu nam căn của hắn, chỉ thiếu chưa tiến vào.

Vu Dịch rời môi cô ra, chuyển sang hôn dọc theo xương quai xanh của cô. Hoa Vân Tích cảm thấy giữ tư thế này thực mỏi, cô cảm thấy buồn ngủ, cả người mềm nhũn không còn sức. Cô ngả người lại ngồi phịch xuống. Đồng thời, khiến cho nam căn của Vu Dịch đột ngột đâm sâu vào cơ thể cô.

“Hyaa----- ..”

Hoa Vân Tích đau đớn nằm gục lên ngực Vu Dịch. Nơi đó của cô chưa hề ướt mà đã bị tiến vào đột ngột, mà Vu Dịch lại quá lớn mà đây là lần đầu, cô chỉ có cảm giác đau đớn.

“Hu hu …đi ra!” Hoa Vân Tích khóc nức nở.

Cô lắc người qua lại hòng cho vật cứng kia đi ra, nhưng cách đó chỉ làm cô thêm đau, còn nam căn của Vu Dịch lại lớn thêm một vòng. Hoa Vân Tích sợ hãi giữ nguyên tư thế đó không động đậy. Một lúc sau, cảm giác đau bớt đi, vì thế Hoa Vân Tích thấy không động là tốt nhất. Động không những nơi riêng tư đau xót, mà toàn thân đều đau.

Vu Dịch không biết làm sao, động không được, không động cũng không xong. Dục hỏa đốt người. Nhưng trên thân hắn Hoa Vân Tích lại nằm im không động đậy. Vừa định đẩy cô ra cô lại khóc rên, mà đẩy mạnh không được, cô đang bị thương nặng. Đành để một lúc, nhưng một lúc sau, hắn nghe thấy tiếng gáy khẽ.

Vu Dịch thối mặt nhìn Hoa Vân Tích nằm ngủ ngon lành trên người hắn trong khi côn thịt của hắn vẫn chôn sâu cả gốc trong cơ thể cô. Tên đã đặt lên cung chỉ chờ bắn, thế mà đứt dây. Khổ không biết dùng từ gì để nói.

“Em ngủ thật đấy à?”

Đáp lại chỉ có tiếng thở nhè nhẹ.

Vu Dịch tính đẩy cô ra, vừa chạm vào, trên người chỗ nào cũng thương tích, làm cô trong mộng kêu khẽ càng co chặt người bám lấy hắn. Không còn cách nào khác phải để yên như vậy.

Đêm nay là một đêm khó ngủ đối với hắn. Nhưng thức một lúc lâu, hắn cũng không chống lại được cơn buồn ngủ, mang theo sự khó chịu nhắm nghiền hai mắt lại.

Không bao lâu, Vu Dịch tỉnh lại, hắn nhìn xuống trước ngực thấy Hoa Vân Tích vẫn ôm hai vai hắn nằm ngủ không biết đâu là trời đất. Hắn gọi mấy tiếng, lay mặt cô.

“Này, dậy!”

Hoa Vân Tích bị nhiễu cũng không ngủ được nữa. Hai mắt vẫn khép lại, chống tay lên vòm ngực Vu Dịch ngồi thẳng người dậy. Cô dụi dụi mắt nhìn trần nhà, rồi lại mơ màng nhìn cảnh vật xung quanh.

Đây là đâu? Sao cô lại ở đây? Cả người còn đau đớn, đầu trống rỗng, bụng cảm giác trướng lên.

Vu Dịch thấy cô vẻ mặt ngờ nghệch hết nhìn Đông đến nhìn Tây nhưng mãi chưa nhìn xuống chỗ hắn. Trông cô như đang suy nghĩ cái gì, lại hoang mang quan sát, nhưng mãi vẫn chưa nhìn vào hắn. Đàn ông trong sáng sớm dễ nổi thú tính, cái này không sai.

Nhất là có một nữ nhân lõa lồ ngồi trên người mình, cả hai còn đang kết hợp thân mật, bầu ngực đong đưa trước mắt hắn, tư thế ngồi như vậy khiến chúng ưỡn lên như cầu hắn nắm lấy. Cái chuyện kích thích thị giác này khiến côn thịt của hắn trong cơ thể cô lại cương mở rộng ra dũng đạo chật hẹp.

“Này. Chưa tỉnh ngủ?” Giọng nói của Vu Dịch khàn khàn dụ dụ người ta phạm tội.

Hoa Vân Tích đần độn nhìn xuống theo hướng âm thanh vừa phát ra. Một gương mặt soái ngây người, mái tóc bạch kim còn hơi rối, làn da màu đồng mị hoặc. Cứ như một vị thần Hy Lạp tối cao lạc xuống trần gian. Nhất là cơ bụng kia… Hoa Vân Tích mải tập trung vào cơ bụng, không nhìn mặt, cũng không thèm nghĩ đây là mặt ai. Chỉ nghĩ chẳng lẽ có mỹ nam đến thỏa mãn thị giác của cô? Cô còn đang mơ?

Hoa Vân Tích đưa tay sờ sờ cơ bụng. Lúc này đầu cô mê muội không còn nghĩ thêm gì khác.

Chết tiệt người phụ nữ này còn chưa tỉnh ngủ? Còn mộng du sờ soạng đàn ông?

Vu Dịch trên trán nổi gân xanh, nhất là hắn lại bị cô làm cho kích thích hưng phấn nữa.

“Hoa Vân Tích!”

Tiếng quát này làm Hoa Vân Tích tỉnh hẳn. Cô ngây người nhìn vào Vu Dịch vài giây, rồi lắp bắp:

“Th..thầy?”

“Rốt cuộc cũng tỉnh.”

Lúc này Hoa Vân Tích mới phát hiện chỗ nào không đúng. Vu Dịch mặc chiếc áo sơ mi trắng bị đứt hết cúc ra, còn cô hoàn toàn không mặc gì ngồi trên người hắn. Cô vội vã ngồi dậy. Nhưng vừa nhích một chút, giữa hai chân truyền ra cảm giác đau đớn, cô lại không dám động đậy nữa. Cúi xuống nhìn, cả người như bị xét đánh.

Nam căn vĩ đại của Vu Dịch đang gần như toàn bộ bị khe hẹp của cô nuốt vào. Cô sợ hãi dịnh lên, nhưng cảm giác đau đớn không chịu nổi.

“Ah! Đau quá!”

“Ư… Đừng động đậy, tôi cũng sẽ bị đau.”

Hoa Vân Tích gục xuống thở dốc trên người Vu Dịch. Tình trạng này xấu hổ chết đi được, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây?

Vu Dịch đưa tay vỗ nhẹ vào lưng Hoa Vân Tích không kích động, cô kích động làm dũng đạo chật hẹp co rút lại mút chặt lấy hắn.

Hoa Vân Tích dũng đạo khô khốc không ướt tí nào. Đây chính là nguyên tác giả thiết kế ra. Tác giả thiết kế chỉ cho Hoa Vân Tích làm tình trong những trường hợp cực kì kích thích mới ướt được. Mục đích là để sau này khi bị đuổi khỏi Hoa gia cô đi làm điếm không ai thèm muốn, nhưng bị cưỡng bức nơi đông người đầy nhục nhã lại ướt đẫm. Đó cũng là một cách nhục nhã nữ phụ truyện H. Cho nên hôm qua Hoa Vân Tích cứ khô khốc như vậy bị cắm vào, hơn nữa côn thịt lại giữ nguyên đến giờ. Chính vì thế, hoa huyệt và côn thịt đều khô cứng, dán chặt vào nhau suốt đêm qua, cộng thêm côn thịt bành trướng hết cỡ vì hoa huyệt không ngừng co rút lại. Thành ra hôm nay muốn rút ra cũng khó, nó khiến cho cả hai người đều thấy đau.

“Đừng có mút chặt như vậy, thả lỏng.” Vu Dịch gầm nhẹ.

“Nhưng mà…nhưng mà đây là phản ứng tự nhiên, em không kiểm soát được.” Hoa Vân Tích nhăn mặt lại. Bị dị vật xâm nhập, cho nên cở thể tự động làm phản ứng muốn hoa huyệt co rút lại không cho xâm nhập nữa, nhưng như vậy càng làm cả hai khít chặt với nhau hơn.

Vu Dịch hai tay nắm lấy hai bên mông Hoa Vân Tích, thử nhẹ nhàng từ từ nhấc lên. Nhưng chính hắn cũng không nhịn đau được vì quá khô nóng.

“A! Đừng có đẩy nữa mà!” Hoa Vân Tích không nhịn được ướt nước mắt một tay đấm lên vai Vu Dịch, tay kia nắm lấy một tay hắn đang đặt sau mông cô.

“Chẳng lẽ em muốn để tôi chôn trong cơ thể em mãi?”

“Ai muốn chứ! Nhưng mà đau lắm! Còn cách khác không?” Hoa Vân Tích toàn thân đau, nơi đó cũng đau đớn, trên trán bắt đầu lấm tầm mồ hôi. Mặc kệ quy củ gì, cô không còn sức lực nữa úp người nằm trên ngực Vu Dịch luôn. “Thầy có phải phụ nữ đâu, làm sao biết nỗi khổ của phụ nữ!?”

Vu Dịch nằm im bất động. Hắn mà không khổ sao? Cậu nhỏ cương cứng chôn sâu vào nhưng không phát tiết được, ngực cô còn đè lên ngực hắn, hai quả anh đào trước ngực nhô lên ma sát với ngực hắn lúc cô thở dốc, bên tai còn nghe tiếng rên rỉ yêu kiều của cô. Bảo hắn không khổ sao?

“Phải làm gì đó để phía dưới của em chảy ra mật dịch trơn, như vậy mới rút ra được.” Nếu cứ thế rút ra ngay, vừa bị đau khéo khi lại làm cả hai bị thương ở nơi đáng ra không nên bị thương.

“Làm thế nào để chảy ra?”

“Trước tiên lấy chút thuốc mỡ bôi vào đó để dịu đi chút đã.”

“Nhưng lấy thuốc mỡ ở đâu?”

Vấn đề này rất đáng suy ngẫm. Vu Dịch bắt đầu cảm thấy phiền, hắn cũng không thể hôm cô như vậy đi mua thuốc được. Đột nhiên hắn nghĩ ra, đúng rồi, ở phòng y tế có thuốc mỡ. Phòng y tế ngay cạnh nơi đỗ xe.

“Như vậy đi, chúng ta lén đi vào phòng y tế, ở đó có thuốc mỡ.”

Hoa Vân Tích thoáng run rẩy một chút.

“Với bộ dạng như này?”

“Tất nhiên là không phải rồi!”

Vu Dịch yêu cầu Hoa Vân Tích kẹp chặt hai chân vào hông mình, ôm cô lên, cô cũng bạm chặt vào vai hắn. Côn thịt trong cơ thể cô vì hắn bước đi mà ma sát với hoa huyệt còn chạm vào điểm mẫn cảm, làm Hoa Vân Tích run rẩy kêu khẽ. Cảm thấy xấu hổ, cô bịp miệng mình lại.

Vu Dịch ôm Hoa Vân Tích đến tủ quần áo lấy áo sơ mi trắng và quần bò và quần lót, tiện thể đến chỗ dể đồng phục hôm qua lấy luôn váy đồng phục của cô. Hắn xỏ quần lót vào rồi ngồi trên sofa, để cô ngồi trên đùi hắn, bản thân thì cố gắng xỏ ống quần bò vào. Hoa Vân Tích không biết làm gì, cái tư thế này thật sự quá ái muội, thực tế côn thịt đang cắm sâu vào ma sát với khe hẹp kia còn ái muội hơn nữa. Cô lúc này đột nhiên nhớ ra hôm nay phải đi làm, cô chưa gọi điện cho công ti xin nghỉ.

“Em quên, hôm nay ta phải xin nghỉ làm!”

“Ngươi có đi làm sao?”

“Tất nhiên rồi! Chứ không em lấy gì bỏ vào miệng!”

“Vậy chờ đã”

Vu Dịch đứng dậy, kéo quần lên, chỉ chừa khóa không kéo lộ ra côn thịt thô chôn vào của Hoa Vân Tích. Sau đó hắn đưa áo sơ mi yêu cầu Hoa Vân Tích mặc cho hắn. Cô xấu hổ, nhưng vẫm phải phối hợp theo.

Vu Dịch im lặng để cô mặc áo và cài từng khuy cho hắn, còn hắn thì nhìn cô. Ở khoảng cách gần này, hắn thấy cô cũng không đến nỗi nào. Cô lúc này toàn thân không một mảnh vải che thân ngồi trên người hắn, thị giác dã thú của hắn làm từng tế bào trên người hắn căng thẳng lên, khi mà thấy trước mắt thì có hai đóa anh đào đưa đầy dụ dỗ hắn nhấm nháp, phía dưới thì có đóa hoa nhỏ khác đang tham lam ngậm lấy nam căn của hắn.

Hoa Vân Tích mặc xong cho Vu Dịch, đến lượt hắn. Vu Dịch cầm váy mặc vào cho cô. Cũng may váy đồng phục thiết kế theo kiểu váy chun nên hắn có thể mặc từ trên đầu cô kéo xuống đến hông chỉ cần cô chụm người lại. Mặc xong váy chỉnh vừa vặn che đi chỗ giao hợp của cả hai, hắn mặc áo sơ mi trắng khác của hắn cho cô. Ôm cô đứng dậy đi tới bàn lấy điện thoại cho cô gọi tới công ti.

“Em không có số nào trong danh bạ thì lấy gì gọi?”

“Em lưu số liên quan đến công ti vào ghi chú, danh bạ chỉ ghi số người thân quen.”

Và số người thân quen bằng 0.

Hoa Vân Tích ấn số gọi cho trưởng phòng xin nghỉ do bị tai nạn chấn thương, một phần là thật, cứ nghĩ đến lý do thật sự là vì còn đang cá nước thân mật với nam nhân, cô lại cảm thấy muốn đào lỗ để chui xuống.

Xong xuôi, Vu Dịch ôm Hoa Vân Tích ra ngoài đến gara lấy xe. Dù ở ngoài giờ không có ai, nhưng Hoa Vân Tích vẫn thấy xấu hổ với tình cảnh bị che dưới váy kia, cô úp mặt vùi đầu vào vai Vu Dịch. Hắn thấy cô như vậy cảm thấy buồn cười không nhịn được cười ra tiếng. Cô đấm hắn một cái, mắng hắn mặt dày không biết xấu hổ.

Quá trình đi đến trường quả thực là tra tấn đối với cả hai. Trên đường đôi khi bị xóc nảy, làm hai người cũng nảy lên nảy xuống theo. Hoa Vân Tích vì thế mà hoa huyệt bóp chặt, giữ không cho nam căn của Vu Dịch dịch chuyển. Vu Dịch cũng vì thế mà căng thẳng hơn. Nhất là khi hai người nảy xong rơi xuống, côn thịt lại đút vào sâu hơn một chút làm cả hai rên rỉ không ngừng. Hoa Vân Tích phải ôm chặt lấy hông Vu Dịch để tránh không bị nghiêng ra. Đến trường, Vu Dịch bế Hoa Vân Tích nhanh chóng đi tới phòng y tế, khóa trái cửa lại. Hắn lục được thuốc mỡ lập tức đặt cô nằm lên giường tư thế nam trên nữ dưới.

Vu Dịch mở hai chân Hoa Vân Tích ra, Hoa Vân Tích lấy tay che kín hai mặt mình lại đỡ phải xấu hổ khi giữa ban ngày ban mặt bị hắn nhìn thẳng vào nơi tư mật của mình như vậy, hắn còn là lão sư của cô nữa!

Bên này Vu Dịch cố nhịn, nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ vào cho cô, tiện thể bôi trên dương vật của hắn để, hơi nâng eo cô lên cho thuốc mỡ gặp nơi nóng thấp chảy xuống dưới. Nhưng cuối cùng cũng chẳng móc tay vào bôi được thêm nữa, vì thế sẽ làm cô đau. Hoa Vân Tích thấy hắn không bôi nữa liền bỏ tay ra. Thấy Vu Dịch nhìn vào mắt cô, cô e thẹn hỏi:

“Xong rồi sao? Rút ra được chưa?”

“Chưa được.” Vu Dịch đặt ngón cái lên điểm hồng nhạt trước ngực cô “Em biết trước khi làm tình, đàn ông thường có một bước để làm phụ nữ ẩm ướt cho dễ tiến vào, gọi là gì không?”

“Bước dạo đầu?” Hoa Vân Tích ngoan ngoãn trả lời như học sinh ngoan trả bài giáo viên.

Vu Dịch béo má cô “Đúng vậy, học trò ngoan. Vậy giờ muốn em ướt, tôi phải làm bước dạo đầu. Nhưng em có vẻ khó ướt hơn người thường. Vậy nên tôi hỏi em, em hích làm tình trong cảnh nào?”

Hoa Vân Tích nghe câu này, cắn móng tay do dự không biết có nên nói cho hắn việc cơ thể này chỉ ướt khi làm tình ở một địa điểm tuyệt đối kích thích, giả dụ như nơi có nhiều người qua lại. Nhưng nghẹn muốn chết, chẳng lẽ phải nói điều đó ra? Đây là một bí mật rất đáng xấu hổ.

Thấy Hoa Vân Tích rối rắm thành một đoàn chần chừ mãi không nói ra, Vu Dịch đành phải dùng biện pháp mạnh, hắn chịu không nổi rồi.

“Em không nói tôi rút ra ngay giờ là em sẽ bị thương đấy!” Ngụ ý: vì muốn tốt cho em thôi!

Nhưng mà đấy là nói dối, hắn rút ra giờ không chỉ có mình cô bị thương.

“Em nói em nói!! Em chỉ bị kích thích khi làm tình ở nơi có nhiều người qua lại!”

Vu Dịch ngây người nhìn cô, rồi gục xuống cười nghiêng ngả.

“Thì ra đó là lí do em rối rắm không muốn nói. Sở thích đặc biệt thật.”

“Nhưng, nhưng em không muốn bị nhìn thấy…”

“Vậy chúng ta đi thư viện, thầy biết một chỗ.”

Đó là chỗ hắn hay ngồi đọc sách, ở giá sách ở tận cùng. Nơi nhiều người biết là chỗ Vu Dịch người, biết hắn ghét người xa lạ lại gần khi đọc sách nên bình thường không ai bén mảng vô, trừ nam nhân tên Vân Thiên kia. Nhưng hàng sách bên cạnh lại nhiều người vào, như vậy đủ để Hoa Vân Tích cảm thấy hưng phấn. Quan trọng là, nếu hắn đi xe vào trong nữa, sẽ có lối đi cửa sau vào ngay đó.

Vu Dịch lại tiếp tục ôm Hoa Vân Tích đứng lên. Số hắn cũng khổ, người ta làm bước dạo đầu để có thể dễ dàng tiến vào, hắn đây làm bước dạo đầu để có thể dễ dàng rút ra. Đời hắn, quá nhiều chuyện ngược!

Vu Dịch vừa bế Hoa Vân Tích ra ngoài, định rẽ qua hành lang sang phải đến nhà gửi xe thì thấy giáo viên phòng y tế đang tới gần, hắn buộc phải chuyển hướng đi ngược lại sang trái. Nhưng bất ngờ ở ngã rẽ lại thấy một đoàn học sinh đi từ trên cầu thang xuống, hắn vội rụt người lại. Vu Dịch không còn cách nào khác, hắn vòng tay siết chặt Hoa Vân Tích vào lòng, nhìn bụi hoa cành cứng rậm rạp chiều ngang quá rộng mà nuốt nước bọt sợ nhảy không qua được, nhưng tiến thoái lưỡng nan, không nhảy không được! Vu Dịch quyết định dùng hết sức nhào lên phía trước. Có lẽ trời thương hoặc đại loại như thế, cả hai đã nhào qua được. Nhưng mà lại ngã chổng vó xuống đất, Vu Dịch đè cái uỵch lên Hoa Vân Tích, nơi nào đó cũng xuyên mạnh vào sâu đến không thể sâu hơn được nữa.

Hoa Vân Tích run rẩy ôm chặt Vu Dịch gắng nhịn không thét lên, trán đổ mồ hôi lạnh. Cô giờ mới biết thì ra làm chuyện ấy mà lại có thể như phim hành động rượt đuổi thế này. Sao lại có thể có người nhọ như cô.

“Chúng ta như trẻ sinh đôi bị dị tật gắn liền cơ thể với nhau vậy.” Vu Dịch cảm thán.

“Nói nhảm! Làm gì có trẻ sinh đôi nào lại nối liền cái nơi tư mật đó với nhau chứ!?”

“Haha.”

Hai người không có thời gian chậm chạp ngồi đấy, Vu Dịch bảo Hoa Vân Tích kẹp chặt đầu gồi vào hông hắn và ôm vai hắn đừng có buông lỏng, còn hắn thì ôm cô bò men theo bụi hoa, để bụi hoa che chắn tránh bị mấy người kia để ý. Cuối cùng cũng đến được chỗ để xe. Lập tức vào xe lái luôn không chậm một giây. Cửa sau của thư viện nằm ở đường cụt của nhà xe.

Đến tới cửa sau bệnh viện, Vu Dịch gọi điện yêu cầu quản lý thư viện không được lại chỗ hắn hay ngồi. Dục vọng của hắn đang căng đầy vì những ma sát vụn vặt nãy giờ, hắn muốn nhanh chóng để có thể cử động được trong người cô cô gái này, nhịn từ hôm qua tới giờ cũng đã sắp tới giới hạn tận cùng của hắn rồi.

Hắn cởi áo sơ mi ra đặt Hoa Vân Tích nằm lên đó, Vu Dịch cũng vội vàng cởi áo sơ mi của cô ra lấy ống tay buộc hai cổ tay cô lại. Hoa Vân Tích khó hiểu hỏi: “Sao thầy lại buộc tay em lại?”

Ngu ngốc! Không buộc tay em lại, lát nữa em đẩy tôi ra chạy đi tôi biết làm sao để tiêu trừ dục vọng?

Nhưng Vu Dịch chỉ nghĩ trong đầu chứ không đáp lại Hoa Vân Tích. Hắn cúi đầu ngậm lấy một bên nụ hoa trước ngực cô, đưa một tay lên xoa nắn bên còn lại, một tay khác cũng không an phận vân vê viên chân châu phía dưới nhụy hoa của cô.

“Ah…” Hoa Vân Tích tê dại rên lên một tiếng. Hoa Huyệt của cô còn đang bao lấy cự long của hắn, hắn đùa nghịch điểm nhỏ ấy kích thích khe hẹp trở nên mẫn cảm, làm cô cảm nhận rõ được gân xanh nổi lên chạm vào vách tường của cô.

“Này, có phải vừa có tiếng kêu gì không?” Bên kia giá sách vang lên tiếng thắc mắc.

“Hả? Tớ không để ý, nếu có tiếng kêu hay ai đó đang làm chuyện xấu gì ở đây nhỉ?”

Nghe vậy Hoa Vân Tích hoảng sợ, nhưng cơ thể này phản ứng ngược lại, nơi đó bắt đầu ướt lên.

“Âm thanh vang lên bên phía chỗ Vu giáo sư, hôm nay ở trường không có tiết của hắn, nếu không phải hắn thì ai dám mò vào đấy làm bậy? Camera ghi lại hết, Vu giáo sư biết, hắn cho đi tong.”

Ca…Camera? Hoa Vân Tích hoảng loạn co rút lại.

Vu Dịch bị vách tường hoa huyệt ép chặt, hắn vội nói nhỏ vào tai nàng:

“Camera này không quay ở tivi ngoài, nó chỉ ghi lại rồi gửi tín hiệu vào máy tính tôi ở trên nóc giá sách, và chỉ mình tôi được thấy.”

Hoa Vân Tích lúc này mới thả lỏng người hơn, nên côn thịt bị ép lại sưng to lên, nhồi đầy không một khe hở. Cửa động phỉnh to hết cỡ thành hình chữ O đón nhận lấy Vu Dịch. Thấy Hoa Vân Tích dần ẩm lên, Vu Dịch được đà cười nham hiểm cúi xuống hôn môi cô cố ý phát ra tiếng nước bọt, tiếng môi lưỡi giao nhau làm cô càng sợ, càng tiết ra mật dịch nóng ẩm. Hắn lại cúi xuống liếm hôn đến cằm cô, cắn tai cô và hôn tiếp vòng quanh phần ngực trắng mịn.

Hoa Vân Tích nhắm chặt hai mắt, cắn môi không cho phát ra âm thanh. Nhưng cô cũng không che đi được tiếng nói chuyện xung quanh đan xen vào tiếng liếm mút của Vu Dịch, phía dưới bị hắn trêu đùa cho ướt đẫm, cánh hoa run run ôm lấy côn thịt bị mật dịch phủ lên một lớp nhơm nhớp.

Vu Dịch thấy phía dưới cô đã ẩm thấp, còn có chất dịch trong suốt chảy dọc trên nơi cứng rắn của hắn xuống dưới áo trắng thành những vệt nước. Hắn nắm hai đầu gối cô bành ra hai bên hết cỡ, chậm rãi từ từ rút côn thịt cứng rắn đang xuyên sâu vào cơ thể cô ra. Rút từ từ, cảm nhận huyệt động nóng ẩm đã quen sự tồn tại của hắn một đêm một ngày nay luyến tiếc không muốn cho hắn rút ra, cứ co rút, mút chặt lại. Côn thịt to dài bị kẹt trong đó, quá trình rút ra đối với cả hai vừa khổ lại vừa vui thích.

Cuối cùng Vu Dịch cũng lui ra hoàn toàn. Hoa Vân Tích vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa cảm thấy hư không, ngay cả khi hắn rút ra trong cô vẫn lưu lại cảm giác bị lấp đầy. Nhưng chưa thở phào nhẹ nhõm được vài giây, khe hẹp trơn ướt lại bị vật cứng mạnh mẽ xỏ xuyên vào sâu tận cùng không kiêng nể gì.

“Haa ah! Thầy làm gì??” Hoa Vân Tích nhổm người dậy đẩy Vu Dịch, nhưng hắn không xi nhê chút nào. Đừng đùa! Mãi mới rút ra, giờ lại nhét vào, hắn tính làm sinh đôi dị tật với cô sao? Đừng có nói là đút nhầm!

Vu Dịch cúi xuống, liếm môi cô cười tà mị.

“Tôi đã nhịn từ hôm qua, không cần biết, giờ tôi làm đủ mới thôi!” Hắn mở rộng hai chân Hoa Vân Tích ra tới mức đầu gối cô chạm xuống sàn “Giờ là lúc em nên nhận lấy dục vọng của một nam nhân nhịn qua đêm đến ngày.”

Nói xong, Vu Dịch thô bạo lui ra rồi đâm vào, hoa huyệt xấu lắm, quen ôm lấy vật cứng rắn nên hắn tiến vào liền vui vể giữ chặt lấy.

“n…aah” Hoa Vân Tích không nhịn được rên rỉ thành tiếng. Cô lại vội cắn răng nhẫn, xung quanh có rất nhiều người đi lại, cô nghe thấy tiếng nói, tiếng bước chân, ngay cả tiếng lật sách sột soạt.

Nơi đó ướt đẫm lầy lội mật dịch trơn nóng ẩm, mỗi lần côn thịt nhồi vào, mật dịch từ khe hẹp dính đầy trên đó, còn theo từng cú va chạm mà bắn ra ngoài vẩy lên áo trắng, phần khác lại theo khe mông chảy xuống thành mảng rộng. Từ nơi va chạm vang lên tiếng nhẹp nhẹp khiến người nghe không khỏi đỏ mặt.

Vu Dịch ôm hai chân Hoa Vân Tích ra sức cày, hông ra vào nhịp nhàng, hắn nhìn nữ nhân trước mắt cả người ửng hồng mê người vì tình dục, bị hắn dẫn dắt trầm luân. Hắn cúi xuống hôn lên môi cô, lưỡi cũng bắt chước phía dưới, rút ra rồi mạnh mẽ luồn vào quấn lấy lưỡi cô, liên tục lặp lại như vậy. Xong hắn thẳng lưng dậy, nhìn chằm chằm chỗ giao hợp của hai người.

Vu Dịch thấy côn thịt của hắn ra ra vào vào, lúc lộ ra, lúc lại biến mất ở giữa hai chân cô. Miệng nhỏ của cô khép vào thật hẹp khi hắn rút ra rồi mở ra căng tròn khi hắn tiến vào. Huyệt động chật hẹp ôn nhu bao lấy hắn trong dòng nước ấm. Hắn hưng phấn càng tăng thêm tốc độ ra vào.

Hoa Vân Tích muốn hét lớn lên nhưng cô không dám đường hoàng làm vậy nơi đông người thế, cô bịp miệng thở dốc. Hai ngực nảy lên nảy xuống theo từng cú va chạm của Vu Dịch.

“A…hyaa…ưm, hưm, đừng…đừng nhanh vậy!” Hoa Vân Tích lắc lắc hông, hòng không cho hắn ra lực mạnh vậy.

Vu Dịch không nghe cô nói, hắn gác hai chân cô lên vai, chống tay về phía trước. Thắt lưng ra sức ấn xuống. Hắn cúi xuống liếm cổ cô, hôn lên trên cằm, dùng vũ khí to lớn vĩ đại dựng thẳng trạc vào điểm mẫn cảm trên vách tường hoa huyệt. Từ sáng đến giờ, ma sát liên tục, hắn biết rõ điểm nào va chạm vào làm cô thấy sung sướng nhất, hắn không buông tha.

Hoa Vân Tích bị côn thịt đâm vào sâu đến tận tử cung, còn không an phận trạc qua điểm mẫn cảm nhất, vừa khoái cảm vừa thống khổ há miệng cắn lên vai Vu Dịch. Cô sắp không thể thừa nhận nổi trừng trận từng trận tra tấn ngọt ngào này mà hắn lại điên cuồng dùng cự long khổng lồ của hắn ép khe hẹp của cô phải banh ra đón nhận từng trận mãnh liệt tiến công.

Đương dưng, Vu Dịch ôm Hoa Vân Tích cả người mềm nhũn đứng dậy để tay cô chống lên giá sách, nâng một chân cô lên, từ phía sau vận thân chôn vào cơ thể cô.

“Hơ aaa---ng…ưm “

Bị đột ngột rút ra rồi lại đột ngột bị đút vào từ phía sau, Hoa Vân Tích chịu không được khụy gối xuống, liền bị Vu Dịch giữ eo lại để cô không ngã. Cô chống khuỷu tay lên giá sách, cúi người về phía trước trụ lại trước từng đợt chiếm lấy từ phía sau. Côn thịt theo cách này có thể triệt để đâm sâu vào mà không có trở ngại gì, mật dịch từ khe hẹp chảy dài theo đùi cô chân cô, có một ít rơi thẳng lõng tõng xuống mặt đất. Vu Dịch liếm dọc theo xưng cô , một tay tự do cũng không để yên mà với ra phía trước nắm gọn ngực cô trong lòng bàn tay rộng lớn mà xoa nắn.

Vu Dịch tiến lui một lúc, rút côn thịt ra cọ lên cọ xuống thẳng theo khe mông cô, rút tay sờ ngực cô lại vuốt mật dịch trên côn thịt cho nó khô đi tiếp tục lại cắm vào huyệt động, vừa đưa đẩy thắt lưng vừa bôi mật dịch dính đầy lòng bàn tay lên mông cánh hoa. Vu Dịch cứ tiếp tục đâm côn thịt vào sâu cơ thể Hoa Vân Tích chờ cho bị thấm đầy mật dịch, lại rút ra bôi đầy trên mông cô, bôi cả lưng rồi vén hai tóc sang bên bôi lên cổ và cả bầu ngực. Cuối cùng hài lòng với điều đó. Côn thịt giương cao của hắn lại chuyên chú nằm trong hoa huyệt của cô, thô bạo trạc tới lui. Còn hắn thì thích thú cúi xuống liếm sạch sẽ không chừa chỗ nào hắn vừa thoa mật dịch lên.

Hoa Vân Tích bị quay lưng lại không nhìn thấy người đàn ông phía sau, cô chỉ cảm nhận thấy được chiếc lưỡi nóng mềm của Vu Dịch dịch chuyển trên lưng và cổ cô, côn thịt thô to lấp đầy trong cơ thể cô. Tay hắn hạnh kiểm xấu một cái đùa nghịch nụ hoa trước ngực cô, cái tay kia vuốt ve đùi bị nâng lên của cô. Không nhìn thấy, nó mới càng khiến cô bị động, tràn ngập cảm giác bị chiếm lĩnh toàn bộ.

Sau nhiều lần ra sức đâm vào, cuối cùng Vu Dịch cũng bắn ra dòng nước nóng ấm vào trong cơ thể Hoa Vân Tích. Côn thịt vẫn ở trong cơ thể cô như nó vẫn làm từ sáng tới nay, ắn ôm cô, cả hai người cùng thở dốc bình ổn hơi thở.

Chẳng qua không bao lâu, côn thịt trong cơ thể cô lại cứng rắn lên.

“Thầy…” Hoa Vân Tích hoảng.

“Không đủ.” Hắn khàn khàn ngắt lời, như biết cô định nói gì. Chịu đựng từ hôm qua đến giờ, cô nghĩ một lần là đủ?

Vu Dịch tháo trói buộc ở cổ tay Hoa Vân Tích ra, hai tay đỡ hai chân Hoa Vân Tích đi về phía cuối, có một đoạn chỗ trống thụt hẳn vào trong, nơi đó căng màn gió.Hắn để cô tựa lưng vào ngực hắn để cô nhìn ra. Sau màn gió là một cái cửa số, vừa vặn là căn tin, ngay cạnh cửa sổ còn co kê bàn ghê, có hai nữ sinh đang ngồi đó nói chuyện, chỉ cần họ để ý quay sang nhìn vào cửa sổ là thấy hết. Hoa Vân Tich muốn nổi điên.

“Ở đây nhìn được hết…” Vu Dịch ngậm vành tai cô, thầm thì “Nhưng bên ngoài chẳng nhìn thấy gì cả. Kích thích, phải không?” Hắn đoán là đương nhiên rồi, nếu không hoa huyệt của cô sẽ không co rút lại càng tiết ra nhiều chất nhờn đến thế.

Nói xong, Vu Dịch áp người cô lên cửa sổ, để ngực cô đè lên biến dạng trên mặt kính. Hắn lui người lại, một phát đẩy mạnh cự long đã cương cứng vào tận đến cửa tử cung cô, chầm chậm rút ra, rồi lại đẩy mạnh vào.

“Hư…aahhh!” Ở nơi đây âm thanh cũng khó lọt ra ngoài hơn một chút, Hoa Vân Tích rên rỉ thành những tiếng khe khẽ trong cổ họng.

“Xin ngươi, đừng ở…ưm…a…đừng…đây” Cô muốn nói đừng ở đây, nhưng bị Vu Dịch đâm cho mất cả cơ hội nói. Dù mọi người không thấy, nhưng vẫn xấu hổ chết đi được!

Vu Dịch cười khẽ, hẵn tăng tăng thêm vài phần tốc độ nữa.

“Chẳng phải em thích nơi đông người qua lại? Nhìn xem, em chảy thật nhiều!” Tinh dịch của hắn còn trong cơ thể cô hòa quyện với mật nước của cô. Mỗi khi hắn thâm nhập vào u kính, lại chảy ra những bọt trắng chảy xuống lúc hắn rút côn thịt ra, lại bắn lên cửa kính lúc hắn đâm vào.

Nhưng thế này cũng quá là kích thích rồi! Hai người kia nói chuyện, còn một người nhìn về phía hai người. Cô biết nữ sinh đó đang soi vào ảnh phản chiếu trên cửa sổ để chỉnh nhan sắc. Nhưng cô vẫn cảm thấy thật hoảng hốt. Tên khốn khiếp này, nằm mãi trong cơ thể cô, nay còn không để cô yên!

Hoa Vân Tích bị ma sát hai mông đỏ bừng, cả người vô lực mặc Vu Dịch bài bố. Hắn đâm vào trong tư thế này, mãi khi cô mê man, hắn mới bắn ra. Nhưng chưa xong, hắn lại ngồi lên bệ cửa sổ, để cô ngồi lên đùi hắn, kéo mông cô ép sát vào lại một trận tra tấn tiếp theo.

Hoa Vân Tích không còn hơi sức đâu nữa, ngả hoàn toàn lên người hắn, mặc hắn chà đạp môi cô giao triện môi lưỡi với cô. Cô chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ mơ hồ trong cổ họng.

Vân Thiên đi vào thư viện chỗ Vu Dịch hay ngồi đọc sách, nhưng không thấy hắn đâu. Nhìn xa thấy màn gió đằng trước lung lay. Hắn cười nham hiểm.

Hóa ra là trốn trong đó, hắn tìm mãi không thấy đâu.

Vân Thiên lại gần nghe thấy tiếng nữ nhân rên rỉ yêu kiều, nam nhân thở dốc sung sướng. Nghe cũng biết đang làm gì. Hơn nữa, ánh sáng ngoài cửa sổ hắt vào, in bóng bơ hồ trên màn gió, hai bóng người quấn lấy nhau.

Hắn thầm nghĩ. Ồ, Vu Dịch không say rượu bao giờ vẫn không qua được loại này? Hôm qua nghe có một loại rượu mang chất kích thích hoocmon tình dục rất mạnh, chỉ cần uống một ngụm đê mê không chống cự lại được dục vọng. Đàn ông uống vào càng bị kích thích ngự liền 10 nữ 1 đêm. Thế nên hắn đổ chai nước khoáng trên bàn Vu Dịch đi, đổ rượu đó vào vì muốn thấy cảnh chiễn hữu của mình ngự 10 nữ. Thì ra cũng có tác dụng sao? Thật đáng mong đợi.

“Ah, ah, huhu bao giờ…aaa” Bao giờ mới xong đây, Hoa Vân Tích cảm thấy đau cổ, cô sắp không còn sức để kêu nữa rồi!

Vân Thiên đứng chờ một lúc, bên trong vẫn chuyền ra tiếng rên rỉ, tiếng liếm mút cùng âm thanh bạch bạch nhịp nhàng vang lên do nơi tư mật va chạm.

Hắn đột nhiên cảm thấy đứng đấy thật vô nghĩa, hay là vào trong phá đám?

Nhưng khi hắn vừa kéo màn gió ra, thấy cảnh tượng…

Người phụ nữ váy kéo cao lên hông, ngồi trên dùi người đàn ông. Người đàn ông hai tay nắm lấy hai bên mông cô ấy ra sức ấn xuống, thắt lưng hắn cũng phối hợp đong đưa, đầu vùi vào trước ngực người phụ nữ trên người, ngậm đỉnh đầu ngực rồi lại thấy hắn rời miệng ra đưa lưỡi liếm vòng quanh nụ hoa hồng phấn. Hai người đều chìm đắm không hề chú ý hắn đứng đây lúc nào. Cảnh tượng hết sức dâm mỹ.

Nhưng quan trọng hơn -- người phụ nữ đó là Hoa Vân Tích. Người hắn không bao giờ ngờ đến.

“Các người làm gì?” Vân Thiên xanh mét mặt, thế nào quan hệ của họ đã tới bước này?

Vu Dịch tạm ngừng ra vào, ngẩng đầu lên, Hoa Vân Tích giật mình quay đầu lại, bắt gặp Vân Thiên đứng đó, cô hoảng. Hoa huyệt lại lần nữa cắn chặt lấy côn thịt Vu Dịch.

Vu Dịch thở gấp một tiếng, vỗ về lưng cô, côn thịt đỏ đậm lại không nhịn được tiếp tục rút ra đâm vào u kính của cô, dẫn đến từng trận tiếng nước. Đây không biết là lần thứ mấy bị cô bóp nghẹt như vậy.

“A..đừng.” Hoa Vân Tích tính lui người lại nhưng bị Vu Dịch ép sát vào người mình. Hắn bế cô lên kéo váy xuống che lấp nơi tư mật đang giao hợp của hai người. vừa bước đi, côn thịt vừa đâm một cách thô bạo vào huyệt động. Cúi xuống nhặt áo sơ mi lên mặc vào cho cô, tay cài khuy áo, dưới thân vẫn không quên luật động. Hoa Vân Tích không cách nào tránh đi được vòng tay mạnh mẽ của Vu Dịch.

Thấy hai người ngang nhiên như vậy, Vân Thiên nổi giận khẽ quát:

“Vu Dịch, ông có thôi đi không?”

“Hừ, đừng tưởng tôi không biết ông làm cái gì, đây chẳng phải kết quả ông muốn? Trước hết để chúng tôi giải quyết dục vọng, có gì nói sau” Vu Dịch sáng lấy điện thoại trên bàn, phát hiện chai nước khoáng còn nhiều hôm qua hắn mới mở ra uống chút rồi để đấy tối vẫn còn, vậy mà hôm nay gần hết. Liên hệ hôm qua Vân Thiên đột nhiên lăn sang nhà hắn, cùng với biểu hiện lạ của Hoa Vân Tích, hắn đoán ra phần nào.

Vu Dịch mặc kệ Vân Thiên, đặt Hoa Vân Tích ngồi dựa vào tường, nắm chân cô mở ra, dũng mãnh tiến vào. Lần này hắn đưa tốc độ nhanh đến hết cỡ.

“Ngươi…aaa…tên đàn ông thối tha! A…haa đừng mà…xin thầy đấy huhu…”

Hoa Vân Tích đấm lên vai Vu Dịch liên tục, nhưng lực quá yếu do cô mất sức nên chẳng qua với hắn là gãi ngứa. Nhưng trong cái nhìn đầy giận dữ của Vân Thiên, dù là chỗ cần che đều đẫ che, nhưng cô vẫn không mặt dày thế được! Cô khóc nức nở úp mặt vào ngực Vu Dịch.

Rốt cuộc cô mê man vì bị đâm cho cánh hoa bị tê cả lên. Cô mới nghe thấy Vu Dịch gầm nhẹ, bắn vào trong cơ thể cô. Hoa Vân Tích cũng ngất đi luôn.

“Ngất luôn.” Vân Thiên nghiến răng “Vu dịch, ông giỏi lắm! Tôi đi tắm, trong tình trạng này không nói chuyện được, ông xử lý cho tốt. Chờ cô ấy tỉnh dậy chúng ta nói chuyện.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.