Rơi Vào Ngân Hà

Chương 100: Chương 100: Nụ hôn tràn ngập bạo lực và máu me




Edit+beta: LQNN203

Hai mươi phút sau, Tô Dao xuống taxi và đến cửa hàng kẹo mà Lý Thanh Tùng nói.

Tên cửa hàng kẹo là “Sweetheard”, được trang trí với tông màu hồng nhẹ nhàng và sang trọng, mặt tiền cửa hàng tuy không lớn nhưng rất tinh tế. Quầy được quét dọn không nhiễm một hạt bụi, một nữ nhân viên bán hàng trẻ tuổi mỉm cười chào hỏi: “Xin chào chị, chị cần gì ạ?”

“Kẹo trái cây của chúng tôi đều được làm từ nước ép trái cây nguyên chất không có bất kỳ chất phụ gia nào. Chị thích hương vị nào, kẹo cứng hay kẹo mềm?”

Tô Dao nhìn quanh, chỉ thấy hai học sinh trung học đang mua kẹo, không có bóng dáng của Trần Ngân Hà.

Nữ nhân viên bán hàng tươi cười giới thiệu sản phẩm: “Kẹo đào của chúng tôi là mặt hàng chính. Chị không thể tìm thấy cửa hàng thứ hai ở Trung Quốc có vị ngon hơn của chúng tôi đâu. Hầu như khách hàng nào đến đều sẽ mua đấy ạ.”

“Ở đây có ăn thử, chị có muốn thử không ạ?”

Tô Dao liếc nhìn ngẫu nhiên. Món bánh ngọt vị đào đặc biệt có giá 320 tệ một phần, Trần Ngân Hà sẽ thích, vì nó đắt một cách thái quá.

Tô Dao từ trong túi lấy ra giấy chứng nhận cảnh sát nói: “Tôi tới đây để tìm người, hơn hai mươi phút trước, có phải có một người đàn ông mặc áo sơ mi hồng đã đến đây không, cao ráo đẹp trai, tìm khắp Trung Quốc không thấy người thứ hai đẹp hơn anh ấy.”

Tô Dao quay đầu liếc nhìn cổng: “Sau khi mua đồ anh ấy đi hướng nào?”

Trai đẹp luôn gây ấn tượng mạnh, nữ nhân viên bán hàng nghĩ cũng không cần nghĩ: “Đúng là có một anh đẹp trai đến đây. Anh ấy mua một túi lớn kẹo trái cây vị đào. Anh ấy đi hướng nào em cũng không để ý.”

Tô Dao: “Phiền cô cho tôi xem camera một chút.”

Nữ nhân viên bán hàng thấy Tô Dao là cảnh sát, xem camera cũng không có gì, lập tức lấy máy tính xách tay ra nói: “Em giúp chị tìm.”

Nữ nhân viên bán hàng vừa tìm trong camera vừa nói chuyện phiếm với Tô Dao vài câu, tò mò hỏi: “Tại sao cảnh sát lại tìm anh ấy? Anh ấy phạm phải chuyện gì sao, là trộm mất trái tim người khác sao?”

Tô Dao mỉm cười: “Anh ấy đã phạm phải chuyện lớn.”

Nữ nhân viên bán hàng bấm vào máy tính, nói tiếp: “Thực ra anh ấy cũng khá đáng thương.”

Tô Dao nghĩ về tất cả những câu chuyện đổi trắng thay đen không đáng tin cậy mà Trần Ngân Hà bịa ra ở bệnh viện Đồng Nhã, trực giác nói anh sẽ lại làm chuyện xấu: “Không phải anh ấy chỉ mua một ít kẹo thôi sao, sao lại trút bầu tâm tự nữa, anh ấy nói gì?”

Trên gương mặt nữ nhân viên bán hàng hiện rõ nét buồn: “Anh ấy nói mai mình phải xa nhà, không biết bao giờ mới về, cũng không biết có về được nữa không. Bạn gái của anh ấy đã mang thai con của anh ấy, đã năm tháng, họ phải xa nhau.”

Tô Dao sờ lên chiếc bụng phẳng lì của mình, nghi ngờ Trần Ngân Hà có người phụ nữ khác bên ngoài, bản lĩnh nói dối của anh ngày càng xuất chúng.

Nữ nhân viên bán hàng xoay máy tính: “Tìm được rồi, đoạn này.”

Tô Dao nhìn vào màn hình máy tính, Trần Ngân Hà đi ra hướng bên trái với một túi kẹo lớn.

“Cảm ơn.” Tô Dao cảm ơn nữ nhân viên bán hàng rồi xoay người bước ra khỏi cửa hàng.

Bên trái xa hơn về phía trước là dãy cửa hàng nhỏ chất lượng cao tương tự như cửa hàng này, con đường khác là khu dân cư đông đúc.

Tô Dao gọi cho Lý Thanh Tùng và được biết Trần Ngân Hà đang ở gần khu vực này.

Cô nhìn quanh và chạm vào chiếc còng bên eo mình.

Tình trạng sức khỏe của Trần Ngân Hà không tốt lắm, cô tự tin rằng mình có thể khuất phục được anh trước khi Lục Hải Minh mang người đến bắt anh, thuyết phục anh đầu hàng.

Tô Dao đi ngang qua những dãy ngõ, ngõ hẹp và cao, quanh năm không có ánh sáng mặt trời. Con đường gạch xanh biếc trên mặt đất đã phủ đầy rêu, chỉ có chỗ người đi bộ dẫm lên mới lộ ra mặt đá nhẵn nhụi, được ánh đèn đường mờ ảo chiếu vào, lộ ra một chút cổ kính.

Tô Dao cho rằng Trần Ngân Hà không ở nơi này quá lâu, cô không ôm nhiều hy vọng nhìn vào trong hẻm, khi tìm đến dãy cuối cùng, cô nhìn thấy một bóng người cao gầy vụt qua cuối con hẻm.

Tô Dao đuổi theo: “Đứng lại!”

Người bên kia nghe thấy giọng nói, dừng một chút, tiếp tục đi về phía trước, rẽ vào một góc rồi biến mất.

Tô Dao chạy tới chỗ người đàn ông biến mất, đang định tiếp tục chạy về phía trước, vừa quay đầu lại đã thấy anh đứng ở dưới ánh đèn đường, không có ý định bỏ chạy.

Tô Dao lấy còng tay ra khỏi thắt lưng, lắc lắc trước mặt Trần Ngân Hà: “Quay về với em tự thú đi, mọi thứ vẫn còn kịp!”

Khương cục và Cục phó Vương nói cô có quá nhiều tâm tư đối với Trần Ngân Hà, điểm này cô thừa nhận, nhưng cô vẫn không tin Trần Ngân Hà sẽ giết người.

Nhưng cô vẫn muốn bắt anh.

Anh là nghi phạm, cô là một cảnh sát, về công về tư cô đều phải mang anh về.

Tô Dao tiến lên một bước, nhìn chằm chằm Trần Ngân Hà: “Em chỉ hỏi anh một câu, anh hãy thành thật trả lời. Anh giết Dương Tập Văn?”

Cô lo lắng nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào môi anh, hy vọng có thể nghe thấy anh nói không. Nhưng anh không làm thế, anh im lặng, không nói không phải anh giết, cũng không nói là anh giết.

Tô Dao thì thào: “Không có ai khác ở đây. Anh không tin tưởng em sao? Anh không hề giết người đúng không?”

Anh vẫn không nói.

Tô Dao nhìn bóng lưng hai người trên mặt đất dính vào nhau, hạ quyết tâm cao độ, lùi lại nửa bước, hai bóng người tách ra.

Giọng nói của cô lạnh lùng mà anh chưa từng nghe qua: “Cục phó Vương nói rằng anh đã mất kiểm soát và muốn ngừng hoạt động nằm vùng của anh.”

Anh không nói chuyện, cầm lấy một viên kẹo vị đào đưa lên môi cô: “Cái này, rất ngon.”

Tô Dao mím chặt môi, không để cho sự ngọt ngào làm rối loạn tâm trí vất vả lắm mới tỉnh táo của cô: “Theo em trở về Cục.”

Cô ngước mắt nhìn anh, ánh mắt trong bóng tối lóe lên ánh sáng, giọng nói dịu đi một chút: “Dù không thể làm cảnh sát, anh vẫn còn nhiều việc có thể làm, mở quán cà phê, cửa hàng kẹo, tiệm hoa, nếu không thích, anh có thể ở nhà làm đẹp thôi, em sẽ chăm chỉ làm việc, đưa hết số tiền em kiếm được cho anh, dù anh có thể không cần lương của em.”

Cô vươn tay nắm lấy cổ tay anh, ánh mắt dịu dàng và kiên định: “Trần Ngân Hà, cùng em trở về tự thú đi.”

Trần Ngân Hà nhìn xuống bàn tay Tô Dao trên cổ tay mình, nhất thời không nhúc nhích, như thể anh lưu luyến sự dịu dàng và ấm áp trong lòng bàn tay cô.

Một lúc sau, anh mới thoát khỏi tay cô, khi anh nhìn cô lần nữa, sự oán hận nặng nề trong mắt anh biến mất, chỉ còn lại một câu đùa bỡn cợt: “Chờ khi anh trở thành thủ lĩnh mới của 'Bỉ Ngạn', cướp em về làm áp trại phu nhân có được không?”

Cảm giác lạnh lẽo của chiếc còng truyền từ ngón tay đến tận đáy lòng, Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, giọng điệu gần như cầu xin: “Tại sao anh cứ nhất quyết dấn thân vào con đường không thể quay lại đó? Anh không thể, không thể quay lại sao?”

Trần Ngân Hà ném viên kẹo mà Tô Dao không muốn vào miệng mình, từ từ xắn tay áo, nhẹ nhàng câu môi dưới: “Anh sẽ không có đường lui, cũng không muốn quay đầu lại.”

Cô nhìn thấy bóng của chính mình trong mắt anh, khi được chiếu sáng bởi ngọn đèn đường mờ ảo, nó trong suốt và mỏng manh như một tia sáng, như thể cô có thể tan vỡ trong mắt anh chỉ cần anh chớp nhẹ mắt.

Tô Dao vươn tay lau mắt, lại ngước mắt lên, ánh mắt trở nên lạnh lùng, dứt khoát, giống như vô số lần đối mặt với những kẻ tình nghi khác: “Vậy thì đừng trách em không khách sáo.”

Trần Ngân Hà xoay cổ tay, hứng thú nhìn người phụ nữ trước mặt: “Nói mới nhớ, hình như chúng ta chưa thi đấu trước đây.”

Trước khi anh nói hết, Tô Dao đã giơ một đấm qua.

Những gì Lục Hải Minh nói là đúng, phụ nữ tàn nhẫn lên thật đáng sợ, cô đấm thẳng vào mặt anh với tốc độ như một tia chớp.

Trần Ngân Hà ăn một đấm, máu từ khóe môi chảy ra.

Anh dùng đầu lưỡi liếm vết máu trên môi, nhẹ nhàng nhướng mày: “Không hổ là áp trại phu nhân của anh, nóng tính thật.”

Tô Dao lắc lắc còng tay, trong mắt hiện lên vẻ hung hãn không che giấu được: “Anh không đánh lại em, theo em về Cục đi!”

Trần Ngân Hà bẻ ngón tay, Tô Dao nhanh chóng tung đòn tấn công thứ hai. Cô tiến lên nắm lấy cổ tay anh, định còng anh lại.

Trần Ngân Hà né tránh, trở tay nắm lấy bả vai Tô Dao. Tô Dao nhanh chóng ngồi xổm xuống, thoát khỏi tay Trần Ngân Hà rồi đá vào đầu gối của anh, khi cô đứng dậy thì cúi người ôm lấy eo anh, dùng hết sức đâm mạnh vào tường.

“Rầm” một tiếng, Trần Ngân Hà dựa lưng vào tường, bị đâm sầm khẽ ho một tiếng. Khi cô định đá vào chân anh hạ gục thì anh đã nắm lấy eo cô trực tiếp nâng cô lên khỏi mặt đất.

Chân Tô Dao nhấc chân lên khỏi mặt đất dùng sức đạp vào bụng Trần Ngân Hà, anh bị cô đá kêu lên một tiếng, ôm lấy cô rồi cùng ngã xuống đất.

Anh chạm đất trước, vai cọ đất, vững vàng ngã xuống. Cô ngã lên người anh cố gắng đứng dậy, nhưng bị anh quay người áp chế, trở tay chế phục.

Tô Dao cố gắng tránh cánh tay mình nhưng bị giữ chặt hơn, cô mở to mắt trừng Trần Ngân Hà. Bình hoa này thế mà lại không phải làm bằng sứ, cô đánh không lại anh, cũng tránh không được.

Cô bất đắc dĩ mắng: “Chỉ là một cái bình hoa, anh thật sự cho rằng anh bất khả xâm phạm sao?”

“Anh căn bản không biết nơi đó nguy hiểm như thế nào. Là nơi mà cảnh sát tìm kiếm mấy chục năm cũng không tìm thấy,“ giọng cô càng lúc càng trở nên dữ tợn, cuối cùng biến thành một tiếng gào khàn khàn, “Anh sẽ bị nuốt chửng đến xương cốt cặn bã cũng không sót, linh hồn anh sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi nơi tội lỗi đó.”

Cô cắn chặt môi, giọng nói yếu ớt run rẩy: “Anh không thể đi cùng bọn chúng!”

Anh có thể nghe thấy sự đau khổ và miễn cưỡng sâu sắc trong giọng nói của cô, nhìn cô với đôi mắt sâu thẳm, giọng nói của anh nhẹ nhàng và mạnh mẽ: “Lão tử không tên là bình hoa, mà là Trần Ngân Hà, người đàn ông của em.”

Bởi vì là người đàn ông của em, anh nhất định phải bất khả xâm phạm. Bất kể đang ở trong địa ngục nào cũng sẽ nhìn lên bầu trời đầy sao trên đầu, cố gắng hết sức để thoát ra gặp em.

“Tích ~ ô ~ tích ~ ô ~” một tiếng còi cảnh sát sắc bén vang lên từ xa, phá tan màn đêm ngưng đọng.

Trần Ngân Hà thả Tô Dao ra, chuẩn bị đứng dậy khỏi mặt đất.

Dù đã bị khuất phục nhưng Tô Dao vẫn không bỏ cuộc, lợi dụng anh chưa chuẩn bị, cô câu lấy cổ anh kéo xuống, vòng chân ôm lấy anh rồi đè anh xuống.

Trần Ngân Hà nằm trên mặt đất, nhìn người phụ nữ đang đè lên mình, cong khóe môi: “Em đây là muốn làm gì, điều kiện vệ sinh ở đây hình như không được tốt lắm, nếu em muốn, cách đây năm mươi mét có một khách sạn.”

Tô Dao nhặt chiếc còng trên mặt đất lên định còng Trần Ngân Hà. Anh nắm lấy cổ tay cô, xoay người đè cô xuống dưới anh.

“Cạch!” Chiếc còng tay rơi trên mặt đường lát đá xanh, trượt đi xa.

Tiếng còi cảnh sát càng ngày càng gần, anh không vội vàng chút nào, dùng ngón tay nhấc cổ áo sơ mi của cô, liếc nhìn vết cắn để lại trên vai cô lần trước, thấy màu sắc đã nhạt đi, không hài lòng cau mày, cúi đầu xuống cắn lại một lần nữa.

Anh không biết khi nào mới có thể trở về, sợ rằng sau một thời gian dài sẽ không còn dấu vết của anh trên người cô, vì vậy anh dùng sức tàn nhẫn, suýt chút nữa cắn da cô đến chảy máu.

Cô đau đớn thở hổn hển, lớn tiếng mắng anh: “Đồ cầm thú!”

Anh dường như rất đau lòng, hôn lên dấu răng, không khống chế được tiến lên hôn lên cổ, tai và môi cô.

Anh như một con thú vừa thức tỉnh, quấn lấy cô mà cắn xé.

Cô dường như không chào đón anh, cắn rớm máu môi và đầu lưỡi anh, đá tới tấp vào anh.

Tiếng còi cảnh sát gần kề, hàng loạt bước chân vội vã tiến về phía họ.

Ở cuối con hẻm tối, họ trao nhau một nụ hôn tràn ngập bạo lực và máu me.

Lục Hải Minh dẫn người đuổi tới, cau mày khi thấy Tô Dao từ dưới đất ngồi dậy, quả thực không biết nói gì: “Em... sao lại thế này, sao lại bị như vậy....”

Cũng giống như lần trước anh ấy đưa người đến nhà cô để bắt Trần Ngân Hà, đầu tóc cô bù xù, dấu hôn trên cổ lộ rõ, đôi môi đỏ rực trong suốt.

Lục Hải Minh: “Nghi phạm đã chạy về hướng nào?”

Tô Dao chỉ về bên trái.

Lục Hải Minh không chút do dự: “Bên phải, đuổi theo!”

Tô Dao nắm lấy cánh tay của Lục Hải Minh: “Bên trái!”

Trần Ngân Hà quả thực đã chạy sang bên trái, lần này Tô Dao không bao che cho anh, cô tức giận nghiến răng, ước gì anh bị bắt.

Trần Ngân Hà lên xe ô tô màu đen, Cố Mộng quay đầu lại liếc nhìn anh, nhìn thấy vết bầm tím trên mặt bị anh đấm mà thành, cười nói: “Nếu theo lời hứa, sáng sớm hôm nay chúng ta sẽ về căn cứ, sao anh lại bị cảnh sát làm cho chật vật như vậy, nhìn khuôn mặt tuấn tú này xem, em nhìn vào còn thấy xót xa.”

Trần Ngân Hà lau chỗ bị Tô Dao đánh bằng khăn giấy khử trùng, chỗ bị cắn, trên gương mặt không biểu lộ cảm xúc thực sự.

Anh cố tình lộ diện trước mặt Lý Thanh Tùng, chỉ để dụ Tô Dao ra ngoài gặp lại cô.

Trời đã tối, đường phố le lói những ánh đèn neon đủ màu, những đốm sáng biến thành những vệt sáng dài trên cửa kính của chiếc xe đang chạy nhanh, lúc sáng lúc tối chiếu vào sườn mặt anh, nổi bật quai hàm lạnh lùng căng chặt của anh.

Sau khi Lục Hải Minh dẫn người đuổi ra khỏi ngõ, Tô Dao cúi xuống phủi bụi trên quần áo vì lăn ra đất, sau đó xoay người bước ra khỏi ngõ.

Gần đây Tô Dao qua đêm trong phòng trực của Cục, hôm nay đột nhiên muốn về nhà ở.

Bước vào tiểu khu, đi ngang qua khu vườn nhỏ, Tô Dao nhìn thấy Hứa Gia Hải.

Anh ta không ở một mình mà còn có một người phụ nữ đứng cạnh, Tô Dao nhận ra đó là người mà cô nhìn thấy lần trước khi đi siêu thị với Trần Ngân Hà.

Cô hơi ngạc nhiên, không phải phụ nữ Hứa Gia Hải tiếp xúc đều là sexy gợi cảm phong tình vạn chủng sao, nay lại thay đổi khẩu vị, bắt đầu thích cô em gái ngây thơ nhút nhát này từ khi nào.

Tô Dao bước tới, Hứa Gia Hải giới thiệu ngắn gọn với bọn họ: “Đây là đồng nghiệp của tôi Tô Dao, còn đây là bạn tôi Hứa Tiểu Uyển.”

Hứa Tiểu Uyển mặc một chiếc váy trắng, thân hình nhỏ nhắn, có thể cao không tới một mét sáu, bị Hứa Gia Hải cao lớn che chở giống như một con chim nhỏ.

Tô Dao cười với Hứa Tiểu Uyển: “Xin chào.”

Hứa Tiểu Uyển nhìn chằm chằm Tô Dao với đôi mắt to đen trắng rõ ràng, thấp giọng nói: “Xin chào.”

Lá gan của cô gái thực sự rất nhỏ, khi người khác nhìn mình, cô gái xấu hổ quay mặt đi, hai má bỗng chốc đỏ bừng.

Tô Dao: “Không quấy rầy hai người nữa, tôi về trước.”

Sau khi Tô Dao rời đi, Hứa Tiểu Uyển nói với Hứa Gia Hải, “Ngày mai em sẽ rời khỏi đây trở về quê. Hôm nay em đến đây để chào tạm biệt anh.”

Hứa Gia Hải tò mò hỏi: “Quê cô ở đâu?”

Hứa Tiểu Uyển thấp giọng nói: “Sùng Tả, biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam, rất xa. Lần này em thực vất vả mới ra ngoài được, không biết lần sau có thể ra ngoài được nữa không.”

Hứa Tiểu Uyển ngẩng đầu nhìn Hứa Gia Hải, trong mắt tràn đầy chờ mong: “Anh Gia Hải, anh tới thăm em nhé?”

Hứa Gia Hải: “Tôi có lẽ sẽ ổn định ở Vân Giang, cô có thể đến chơi với tôi.”

Có nghĩa sẽ không đi, Hứa Tiểu Uyển cụp mắt xuống trông rất buồn.

Hứa Gia Hải đã quen với việc dỗ dành phụ nữ, thấy cô như vậy có chút không đành lòng, anh thở dài nói: “Được rồi, có cơ hội tôi sẽ đi Sùng Tả, đến lúc đó sẽ tìm cô.”

Ánh mắt Hứa Tiểu Uyển đột nhiên sáng lên: “Thật sao?”

Hứa Gia Hải gật đầu: “Tôi không bao giờ nói dối.”

Hứa Tiểu Uyển bất đắc dĩ nhìn Hứa Gia Hải: “Vậy em đi trước, anh nhớ tới chơi với em.” Nói xong lưu luyến quay lưng bước ra ngoài vườn hoa.

Tô Dao có chuyện muốn nói với Hứa Gia Hải, cô đang đợi anh ở dưới nhà của Trần Ngân Hà thì từ xa thấy anh từ vườn hoa đi tới: “Em gái đó trông rất rụt rè. Đã muộn thế này rồi, sao anh không lái xe đưa người ta về?”

Hứa Gia Hải tháo kính trên sống mũi ra lau: “Không phải như cô nghĩ đâu.”

“Lần trước ở quán bar, tôi thấy cô ấy bị mấy tên côn đồ ăn hiếp nên đã lên giúp cô ấy, chỉ vậy thôi.”

Tô Dao nhìn về hướng Hứa Tiểu Uyển biến mất: “Cô ấy giống như rất thích anh.”

Hứa Gia Hải đeo kính vào: “Tuy rằng tôi phóng túng, nhưng tôi cũng là người phóng túng rất có lương tâm, không trêu chọc các cô gái ngoan.”

Hứa Gia Hải hỏi: “Cô có tin tức về Trần Ngân Hà sao?”

Tô Dao nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay cô: “Tôi vừa nhìn thấy anh ấy liền đánh nhau với anh ấy. Anh ấy cố ý dẫn tôi đến đó, có thể anh ấy sắp rời đi.”

Hứa Gia Hải thở dài: “Vậy cậu ấy hiện tại là chuyện gì xảy ra, cái gọi là phản bội, giết người là để diễn cho đám sát thủ kia xem sao?”

“Dương Tập Văn quả thực bị bắn vào đầu,“ Tô Dao mím môi thấp giọng nói: “Tôi không nhìn thấu được anh ấy một chút nào.”

Những viên kim cương trên chiếc nhẫn bị ánh đèn hành lang chiếu sáng chói mắt, Tô Dao nhắm mắt lại, khó khăn nói: “Anh ấy thừa nhận với Cục phó Vương rằng mình đã giết người. Nếu chỉ là diễn kịch, anh ấy thậm chí không cần nói dối với Cục phó Vương, điều này sẽ dẫn đến việc Cục phó Vương phải làm gián đoạn hoạt động nằm vùng của anh ấy, để cảnh sát không những không hỗ trợ anh ấy mà còn truy nã anh ấy và bắt anh ấy, điều này sẽ không có lợi gì cho anh ấy.”

*****

Ngày hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, một chiếc SUV màu đen mới tinh đậu bên lề đường trên một làn đường vắng vẻ và không có người ở ở ngoại ô Vân Giang.

Một người phụ nữ mặc đồ đen dựa vào cửa sổ xe, nhìn xuống thời gian, cau mày nói: “Anh ấy sao còn chưa tới, không lẽ hối hận rồi.”

Một cô gái nhỏ nhắn ngồi trên ghế lái phụ, nghe vậy thấp giọng nói: “Ở đó vốn dĩ không phải chỗ tốt, nếu không tới thì khỏi phải tới đi.”

Cố Mộng liếc nhìn Hứa Tiểu Uyển: “Em gái, chủ nhân mà nghe em nói chuyện như vậy, ông ấy nhất định sẽ không vui.”

“Em không nói sai,“ Hứa Tiểu Uyển nghĩ tới điều gì đó, giọng nói trở nên hưng phấn, “Nơi này thật tốt, có nhiều thứ trong nhà không bằng, cửa hàng bán đồ đều xây cao như núi, quán rượu đều là đèn, còn chuyển động, nhấp nháy nhấp nháy.”

Cố Mộng nghiêng đầu: “Không phải là em đi bar chứ? Nơi đó toàn đàn ông xấu. Em làm gì ở đó?”

Hứa Tiểu Uyển nghĩ đến Hứa Gia Hải liền đỏ mặt: “Không phải, chị Mộng Mộng, trong đó có người tốt.”

Sắc mặt Cố Mộng trầm xuống: “Em lớn lên trong căn cứ không bao giờ ra ngoài, là con gái duy nhất của chủ nhân, chủ nhân bảo vệ em tốt như vậy, em căn bản không biết bên ngoài nguy hiểm, bên ngoài ai cũng xấu, không có người tốt.”

Cố Mộng nhìn chằm chằm vào mắt Hứa Tiểu Uyển: “Em có nói với người khác về căn cứ không, có để lại số điện thoại cho người khác không?”

Hứa Tiểu Uyển vội vàng xua tay: “Không có không có, em một chữ cũng không nói.”

Bởi vì cô thường quá ngoan hiền, từ nhỏ đến lớn chưa từng nói dối một câu nào, trong sạch như tờ giấy trắng, cho nên Cố Mộng không nghi ngờ lời nói của cô, nếu không Hứa Gia Hải đã sớm biến thành một xác chết.

Hứa Tiểu Uyển lần đầu tiên nói dối, cô cảm thấy áy náy và sợ hãi, tim đập thình thịch, thật may người họ chờ đã đến.

Như nhìn thấy cứu tinh, Hứa Tiểu Uyển hưng phấn chỉ ra ngoài cửa kính xe: “Anh ấy đến rồi.”

Cố Mộng nhìn thấy Trần Ngân Hà, huýt sáo với anh: “Ông chủ nhỏ, sao đến muộn vậy?”

Trần Ngân Hà phớt lờ Cố Mộng, mở cửa lên xe.

“Chờ đã,“ Cố Mộng ghim súng vào bao da quanh hông, mở cửa xe nhảy ra ngoài, nhìn Trần Ngân Hà: “Em cần kiểm tra để đảm bảo an toàn.”

Nếu cô ta phát hiện ra anh có tay chân, cô ta sẽ bắn vào đầu anh một cách không thương tiếc.

Trần Ngân Hà để túi hành lý và túi giấy lên ghế, quay người lại: “Sao, sợ tôi giấu máy theo dõi trên người?”

Quả thực trên người anh có một thiết bị theo dõi ẩn, một thiết bị tiên tiến nhất do cảnh sát phát minh.

Cố Mộng nhún vai, giọng nói lạnh lùng và cứng rắn: “Xin lỗi, em đúng là nghi ngờ như vậy.”

Trần Ngân Hà câu môi dưới chế nhạo, hơi giơ tay lên, phối hợp với Cố Mộng soát người.

Hứa Tiểu Uyển ló đầu ra khỏi cửa kính xe, nói với Trần Ngân Hà: “Sao anh đến muộn vậy?”

Trần Ngân Hà nhìn thoáng qua đã nhận ra Hứa Tiểu Uyển, cô ta chính là người phụ nữ lần trước đi cùng Hứa Gia Hải trong siêu thị, lúc đó anh đã bị Tô Dao cải trang, Hứa Tiểu Uyển không nhận ra anh.

Trần Ngân Hà: “Đi đường vòng để mua đồ ăn sáng, có mang theo một ít cho các cô này.”

“Tuyệt quá,“ Hứa Tiểu Uyển vui vẻ xuống xe, “Buổi sáng em chỉ ăn mấy cái bánh bích quy, nghẹn muốn chết. Anh mang theo bữa sáng gì vậy?”

Trần Ngân Hà liếc nhìn băng ghế sau: “Trong túi giấy bên ngoài kia, ăn lúc còn nóng đi.”

Cố Mộng cảnh giác nhìn Trần Ngân Hà, kiểm tra túi giấy, không thấy bên trong có gì khác thường, liền đưa cho Hứa Tiểu Uyển.

Hứa Tiểu Uyển mở túi giấy lấy ra một suất ăn sáng KFC, một chiếc bánh hamburger, một bát cháo thịt nạc trứng Bắc Thảo và một gói khoai tây chiên.

Hứa Tiểu Uyển vô cùng cao hứng: “Đây là K, K...”

Cố Mộng: “KFC.”

Hứa Tiểu Uyển bưng bữa sáng lên ghế lái, bóp một ít tương cà ăn một miếng khoai tây chiên. Đây là lần đầu tiên cô ra khỏi căn cứ, chưa bao giờ nhìn thấy loại điểm tâm này của người ngoài, cảm thấy vừa mới lạ vừa ngon.

Sau khi Cố Mộng khám xét cơ thể của Trần Ngân Hà, cô ta lục lại túi hành lý của anh nhưng không tìm thấy vũ khí hay thiết bị theo dõi nào.

Trần Ngân Hà nhấc chân định lên xe, nhưng Cố Mộng lạnh lùng gọi anh: “Chờ một chút.”

Trần Ngân Hà quay đầu lại, Cố Mộng mở cửa tài xế, lấy ra một máy dò tín hiệu nhỏ: “Để an toàn, để em kiểm tra lại.”

Trần Ngân Hà: “Đến nỗi như vậy?”

Cố Mộng trên mặt không có chút cảm xúc nào: “Xin lỗi, địa chỉ của căn cứ không thể tiết lộ. Nhỡ trong bụng anh giấu máy theo dõi thì sao?”

Trần Ngân Hà câu môi dưới: “Tôi đặc biệt đi đường vòng để mang bữa sáng đến cho hai người. Đây là cách cô đối xử với tôi?”

Nghe vậy, Hứa Tiểu Uyển cúi đầu lục lọi trong túi giấy, sau đó lấy ra một gói điểm tâm khác: “Chị Mộng Mộng, đây là của chị, là bánh rán, vẫn là vị sô cô la yêu thích của chị này!”

Đôi tay của Cố Mộng dừng lại một chút, sau đó quay đầu lại.

Trần Ngân Hà bước đến nắm tay Hứa Tiểu Uyển, cầm lấy chiếc bánh rán từ tay cô ấy rồi nhẹ nhàng ném lên, một tiếng “bộp”, chiếc bánh rán ấy đã rơi xuống đất.

Hứa Tiểu Uyển giật mình: “Sao anh lại vứt, anh, đừng nóng giận, chị Mộng Mộng làm thế này cũng là vì lợi ích của căn cứ.”

Trần Ngân Hà nghiêng đầu liếc nhìn Cố Mộng, ánh mắt lạnh lùng thấu xương: “Muốn ăn bánh rán đúng không, cho chó cũng sẽ không cho cô.”

Cố Mộng bật máy dò tín hiệu, quét trên người Trần Ngân Hà lên xuống nhiều lần. Đèn báo chấm đỏ phía trên im lặng.

Trần Ngân Hà câu môi dưới chế nhạo: “Hài lòng chưa?”

Cố Mộng liếc nhìn chiếc bánh rán trên mặt đất, liếm môi: “Đáng tiếc, đó là vị sô cô la yêu thích của em.”

Hứa Tiểu Uyển đang ăn cháo, trên môi còn dính cháo, Trần Ngân Hà đưa tay về phía Hứa Tiểu Uyển.

Phản ứng của Cố Mộng rất nhanh, khi Trần Ngân Hà định chạm vào Hứa Tiểu Uyển, cô ta đã nắm lấy cổ tay anh, cảnh giác nhìn anh: “Anh làm gì vậy?”

“Đề phòng tôi như đề phòng cướp vậy, thú vị không?” Trần Ngân Hà trở tay nắm cổ tay Cố Mộng, đem máy dò tín hiệu trên tay cô ta ném xuống đất, vỡ thành đống sắt vụn.

Cố Mộng dửng dưng buông tay ra, dù sao đã kiểm tra xong rồi, hỏng thì hỏng.

Trần Ngân Hà mở cửa xe lên xe, Hứa Tiểu Uyển ngồi vào ghế lái phụ ăn sáng, Cố Mộng đưa cho Trần Ngân Hà một viên thuốc: “Uống đi, ngủ một giấc liền tới nơi.”

Trần Ngân Hà nhận lấy viên thuốc, khóe mắt liếc nhìn chiếc bánh rán trên mặt đất, có một bộ tín hiệu được giấu trong đó, vì vậy Cố Mộng không thể quét công cụ theo dõi trên người anh được.

Hiện tại máy dò tín hiệu cũng đã bị anh phá hủy, Cố Mộng không có cơ hội tìm lại thiết bị theo dõi, chỉ cần anh tới căn cứ là cảnh sát có thể lần ra địa chỉ căn cứ.

Trần Ngân Hà uống thuốc, ý thức của anh dần dần trở nên mơ hồ.

Anh không biết mình đã ngủ bao lâu, khi tỉnh dậy đã là một buổi sáng đầy nắng, xung quanh là núi và cây cối rậm rạp. Cố Mộng thậm chí còn không che mắt anh, trong khu rừng nguyên sinh chưa phát triển này, ngay khi bước vào sẽ bị lạc, không ai dẫn đường căn bản không tìm thấy đường.

Đi qua vô số đường núi quanh co, không biết bao nhiêu hang động tối tăm u ám, băng qua mấy con lạch, sương mù dày đặc tan dần, trước mắt hiện ra một ngôi làng.

Ở cổng làng có hai người đàn ông trung niên cường tráng với súng trên vai.

Trên cửa treo hai chiếc đèn lồng lớn màu đỏ có viết chữ “Hỉ“.

Hứa Tiểu Uyển tò mò hỏi: “Chị Mộng Mộng, có ai trong thôn sắp kết hôn à?”

Cố Mộng gật đầu, quay sang Trần Ngân Hà, nói: “Em đưa anh đi nghỉ ngơi trước, sau đó sẽ đi gặp chủ nhân. Năm ngày nữa anh và Tiểu Uyển sẽ kết hôn.”

“Không ai có thể ép buộc tôi, thay tôi lựa chọn người để kết hôn,“ Trần Ngân Hà nhếch môi dưới, trong mắt mang sát khí không che giấu, “Đưa tôi đi gặp lão điên đó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.