Sắc Nước Hương Trời

Chương 73: Chương 73




Người chậm cần bắt đầu sớm, tự biết võ nghệ không bằng huynh trưởng, phân tổ vừa kết thúc, Quách Phù liền dẫn theo Song nhi, Quách Thứ cũng dẫn theo Vân Phương sớm một bước lên núi, một người giành đường chính giữa núi, một người giành đường núi bên trái, để lại cho Quách Kiêu con đường dường như khó đi là bên phải. Quách Kiêu cũng không so đo, một tay cầm cung, tìm tòi nghiên cứu hỏi kế muội cùng tổ với hắn: “Sao mặt lại trắng như vậy, sợ ta thua à?”

Tống Gia Ninh lắc đầu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Tiễn thuật của đại ca cao siêu, nhất định sẽ thắng.”

Nhưng trong lòng lại đang do dự, vẫn chưa có lên núi, nàng có thể tìm lý do sớm trở về được không?

“Đi thôi.” Quách Kiêu thản nhiên nói, ánh mắt rời khỏi gương mặt tái nhợt của nàng. Nếu như nàng thật lòng thật dạ khen hắn, hắn có lẽ sẽ cao hứng, nhưng nàng ngay cả cùng hắn lên núi cũng sợ...

Nhìn đường phía trước, Quách Kiêu thật sự nghĩ mãi cũng không thông, huynh muội ở chung gần ba năm rồi, hắn cũng không có khi dễ nàng, kế muội rốt cuộc đang sợ cái gì?

Ở phía sau lưng, Tống Gia Ninh hơi mím môi, cuối cùng vẫn đi theo. Tránh ở chung một mình với Quách Kiêu chỉ là vì phòng ngừa vạn nhất, nhưng làm gì có nhiều vạn nhất như vậy? Hiện tại hắn là huynh trưởng trên danh nghĩa của nàng, Quách Kiêu có thèm muốn thân thể của nàng, cũng sẽ không động tâm với muội muội trong nhà? Huống chi, vào kinh lâu như vậy, Quách Kiêu chưa bao giờ biểu lộ loại ý tứ này đối với nàng.

Tống Gia Ninh lặng yên tự an ủi bản thân, sắc mặt dần dần khôi phục bình thường, nhưng vẫn không dám thân cận với Quách Kiêu quá mức, tận lực bảo trì khoảng cách khoảng năm bước. Chân núi địa thế bằng phẳng, Quách Kiêu quay đầu lại nhìn mấy lần, thấy Tống Gia Ninh theo kịp, hắn liền bắt đầu lưu ý con mồi. Núi Thanh Tuyền cũng không cao, không có mãnh thú, chỉ có chim Tước, thỏ rừng cùng các món ăn dân dã thông thường, Quách Kiêu mắt nhìn xung quanh tai nghe tám hướng, đi tới đi lui, hắn bỗng nhiên giơ tay lên.

Tống Gia Ninh kiếp trước đã từng đi săn cùng hắn, biết rõ đây là ý bảo nàng dừng lại, lập tức dậm chân, khẩn trương nhìn chung quanh.

Quách Kiêu từ trong túi đựng tên phía sau lưng rút ra một mũi tên, sau đó nghiêng người sang phía bên phải, Tống Gia Ninh nhìn theo phương hướng hắn nhắm. Ngày mùa hè cây trong rừng tươi tốt, Tống Gia Ninh ngẩng đầu, híp mắt cố gắng tìm kiếm, rốt cuộc ở trong một phiến cành lá phát hiện một con chim tước núi lông màu đen, gần như cùng lúc đó, mũi tên của Quách Kiêu nhanh chóng bắn ra.

“Bụp” một tiếng, con chim tước núi rơi xuống đất, đập đập cánh, không tới hai cái liền bất động.

Quách Kiêu chậm rãi đi tới, xoay người bắt lấy, trước bẻ gãy cây tiễn, dùng sợi dây trói lại hai cái đùi con chim tước núi, lại giao cho Tống Gia Ninh.

Tống Gia Ninh ngoan ngoãn đưa tay nhận.

Quách Kiêu ngoài ý muốn nhìn nàng: “Không sợ?” Hắn lần đầu tiên mang con mồi về nhà, ngay cả Tam muội muội rất lớn gan cũng do dự thật lâu mới dám cầm loại con mồi chết này.

Tống Gia Ninh lắc đầu, nhưng trong đầu nhớ lại tình hình lần đầu cùng hắn lên núi trong kiếp trước. Khi đó Quách Kiêu săn cho một con thỏ, trực tiếp xuyên qua cổ, sau đó Quách Kiêu cũng rút hết mũi tên ra, con thỏ máu chảy đầy đất. Ngực nàng không thoải mái, không dám tới gần, nhưng Quách Kiêu cứng rắn nhét con thỏ vào trong tay nàng, bảo nàng trực tiếp mang theo.

Đó là vật chết đầu tiên Tống Gia Ninh đụng tới, sợ tới mức buổi tối liên tục ngủ không được.

Nhưng thân phận không giống nhau, đối đãi muội muội, Quách Kiêu săn sóc rất nhiều, không có rút đầu mũi tên ra, còn buộc sợi dây. Nhìn con chim tước núi đã tắc thở dưới sợi dây một chút, Tống Gia Ninh cười cười, khách khí lấy lòng Quách Kiêu: “Vừa mới vào núi đại ca liền bắn được một con chim, Nhị ca Tam ca biết, khẳng định sẽ sốt ruột.”

Quách Kiêu nhếch khóe môi, tiếp tục đi về phía trước.

Tống Gia Ninh mang theo con chim tước núi, nhìn thân ảnh Quách Kiêu chăm chú tìm kiếm con mồi trước mặt, đột nhiên cảm giác được, ở chung một mình với huynh trưởng Quách Kiêu, dường như cũng không có nguy hiểm lắm.

Lòng phòng bị của Tống Gia Ninh được nới lỏng, nhưng thân thể dần dần uể oải, đi theo sau lưng Quách Kiêu mới trèo được hai khắc liền thở hồng hộc. Quách Kiêu quay đầu lại, thấy nàng rơi lại vài chục bước, đang đưa tay lau mồ hôi, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp chẳng biết từ lúc nào biến thành màu đỏ như thoa son, mắt hạnh như mưa, đôi môi đỏ mọng khẽ mở...

Cổ họng Quách Kiêu bỗng dưng căng thẳng, ánh mắt không tự chủ được dời xuống.

Nàng mặc áo sam màu hồng nhạt, như một đóa hoa nở rộ trong núi, gió nhẹ lướt qua, nàng run lên theo gió, làm cho người ta thương tiếc.

Quách Kiêu ánh mắt trở tối, chuyển phương hướng, đi tới chỗ nàng.

“Cho ta.” Đến gần, hắn đưa tay cho nàng.

Tống Gia Ninh ngẩn người, thấy hắn nhìn chằm chằm vào con chim tước núi trong tay phải của nàng, liền hiểu, lập tức đưa hết cho hắn.

Quách Kiêu nhận con mồi, đứng tại chỗ một lúc lâu, ngắm nhìn phương xa, nghe hơi thở của của Tống Gia Ninh bình tĩnh trở lại, mới tiếp tục lên trên.

Đường núi càng ngày càng khó đi, Tống Gia Ninh nhìn nhìn đỉnh núi dường như còn rất xa, trong lòng liên tục kêu khổ, nhưng vào lúc này, một bên khác trong núi bỗng nhiên truyền đến tiếng Quách Thứ cao giọng kêu to: “Đại ca nhị ca, các ngươi còn trèo sao?”

Tống Gia Ninh bật cười, rất nhanh giọng Quách Phù lại vang lên: “Ta sắp tới đỉnh núi rồi!”

Nghe giọng nói này, quả thật là cao hơn bọn họ.

Tống Gia Ninh nhìn Quách Kiêu, tò mò Quách Kiêu có đáp lại hai người đệ đệ hay không.

Quách Kiêu liếc nàng, chỉ thấp giọng nói: “Đi nhanh chút.”

Có chút ý tứ ghét bỏ, dường như nguyên nhân làm hắn rớt lại phía sau tất cả đều thuộc về trên người Tống Gia Ninh. Tống Gia Ninh cam chịu, đợi Quách Kiêu xoay qua chỗ khác, nàng mới bĩu môi, nhưng lại không thể không chịu đựng chân mỏi cố gắng đuổi kịp Quách Kiêu. Đi đến một chỗ dốc đứng, chính giữa có một chỗ đất trũng, rất cao, Tống Gia Ninh bò không lên nổi, Quách Kiêu liền nhảy lên trước, buông con mồi, cúi người đưa tay cho nàng.

Tống Gia Ninh do dự một chút, rồi đưa tay cho hắn.

Nàng vừa nhấc tay, tay áo liền không thể kiểm soát trượt ra một đoạn, lộ ra một đoạn cổ tay óng ánh như ngọc tuyết. Quách Kiêu ánh mắt khẽ động, Tống Gia Ninh thấy hắn nhìn chằm chằm vào cánh tay của mình, trong lòng hoảng hốt, vừa muốn rút tay về, tay lại bị người nắm lấy. Nàng mệt lắm rồi, trong lòng bàn tay đổ mồ hôi dầy đặc, bàn tay to của Quách Kiêu khô ráo, nhưng nóng hổi như lửa.

Tống Gia Ninh càng phát hoảng, tay bị hắn túm lấy, người cũng tự nhiên kháng cự, ánh mắt Quách Kiêu vừa mới nhìn cổ tay nàng, lửa nóng trên tay hắn, cũng làm nàng sợ hãi. Nàng ngơ ngác bất động, Quách Kiêu vốn định nhắc nhở nàng nên nhấc chân phối hợp như thế nào, thoáng nhìn thấy nỗi sợ hãi trong đôi mắt hạnh thanh tịnh của nàng, Quách Kiêu bỗng nhiên không cần nàng phối hợp, ổn định thân hình, trực tiếp kéo cô nương nhỏ nhắn xinh xắn lên.

Tống Gia Ninh kêu lên một tiếng, thân thể bay bổng và đau đớn từ cánh tay đồng thời kéo tới, trong đầu một mảnh trống không, chỉ còn lại có bản năng, muốn dẫm lên cái gì đó, muốn nắm cái gì đó, nhưng nàng biết mình quyết không thể dựa lên trên người Quách Kiêu, cho nên hai chân vừa chạm đất, cảm giác cánh tay Quách Kiêu đặt lên trên eo nàng, Tống Gia Ninh mãnh liệt đẩy hắn ra, đứng ở một chỗ khác, không ngờ trên lưng bỗng nhiên truyền đến một cỗ lực lớn, Quách Kiêu lại ôm nàng ngã về phía sau!

Thất kinh, trời đất quay cuồng, Tống Gia Ninh bị người chuyển một cái, đỉnh đầu là khuôn mặt mơ hồ của Quách Kiêu, nàng vô thức nhắm mắt lại, sau đó liền cảm thấy một cánh tay chế trụ cái ót nàng, tiếp theo, cả người nàng cũng ngã xuống đất. Phía sau lưng đập lên mấy viên núi đá, đau đến mức nàng thống khổ nhíu mày, trước khi đau đớn phía sau lưng ập xuống, trên người đột nhiên bị đè nặng...

Cảm giác quen thuộc áp bách, thể xác và tinh thần Tống Gia Ninh chấn động mãnh liệt, mở to mắt, nhìn khuôn mặt Quách Kiêu phía trên gần như sắp dán lên trên mặt nàng, Tống Gia Ninh bỗng nhiên quên hết đau đớn. Trí nhớ của kiếp trước như thủy triều vọt tới, lần đầu tiên ở cùng hắn, hắn ném nàng lên trên sập, như lang như hổ, liền giống như bây giờ, chặt chẽ không rời đè nặng nàng.

Tống Gia Ninh sợ hãi, nàng vội vã giãy giụa, mới động, thân thể lần nữa cứng ngắc, trong mắt hiển hiện nỗi sợ hãi khắc cốt ghi tâm.

Quách Kiêu cũng không có nhìn nàng, từ lúc đè nàng, hắn liền nhắm mắt lại. Kế muội béo hơn các muội muội khác, khuôn mặt mũm mĩm, hai năm trước các huynh muội khác đều thích bóp mặt nàng, hắn cũng muốn, nhưng hắn nhịn được. Khi đó hắn chỉ tưởng tượng qua cảm giác bóp mặt nàng, năm nay từ chiến trường trở về, chú ý tới chỗ biến hóa nơi vạt áo nàng, Quách Kiêu liền khó lòng kìm nổi, không chỉ một lần tưởng tượng...

Hiện tại, cả người nàng đều ở dưới người hắn, giống như một khối bông mềm mại thật đầy, không chỗ nào không mềm mại, nhưng cũng không cần phải lo lắng ép hỏng.

Bông quá mềm, Quách Kiêu không dám động, bởi vì hắn không biết động sẽ biến thành cái dạng gì, nhưng nàng lại động trước rồi...

Quách Kiêu hít thở xoay mình lần nữa, thân thể hoàn toàn mất khống chế, giương cung bạt kiếm.

Nhưng nàng lại bất động, là cảm nhận được sao?

Quách Kiêu chậm rãi mở to mắt, trông thấy nàng từ từ nhắm hai mắt, nguyên nhân bởi vì leo núi mệt mỏi mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lúc này một mảnh trắng bệch, ngay cả bờ môi cũng mất màu sắc, thân thể cứng ngắc giống như cọc gỗ, hô hấp dường như cũng dừng lại. Quách Kiêu trong lòng cả kinh, vô thức muốn rời khỏi, nhưng thân thể lại không nỡ, nghĩ muốn tiếp tục đè nặng nàng như vậy, đặc biệt là...

Nghĩ tới đó, Quách Kiêu bỗng nhiên ý thức được một vấn đề, nàng sợ thành như vậy, là sợ hãi té ngã, hay là sợ hắn?

Nhưng, nàng biết rõ đó là cái gì sao? Một nha đầu mười ba tuổi, không có khả năng hiểu được, trừ phi, nàng tiếp xúc qua nam nhân.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, dục vọng trên người Quách Kiêu muốn lui hơn phân nửa, nhưng lửa giận vẫn tiếp tục được duy trì dọa sợ nàng, nhưng Quách Kiêu không quan tâm, hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Tống Gia Ninh, khàn giọng hỏi: “Vì sao trốn ta? Nếu như muội không né, chúng ta sẽ không ngã úp mặt.”

Tống Gia Ninh căn bản nói không ra lời, kiếp trước hắn như vậy, hiện tại nàng là kế muội của hắn, hắn lại như vậy, hắn tại sao có thể, hắn...

Nước mắt lăn xuống, Tống Gia Ninh khóc, bắt đầu chỉ là im lặng rơi lệ, khóc thút thít, muốn ngừng cũng ngừng không được, trong đầu tất cả đều là mịt mù tăm tối của kiếp trước, là tuyệt vọng bàng hoàng đời này. Nơi đây không tính là hoang sơn dã lĩnh, nhưng bốn phía không người, Quách Kiêu thật muốn cưỡng bức nàng, nàng nên làm cái gì bây giờ? Khí lực hắn lớn như vậy, nàng...

Nhưng vào lúc này, trên người chợt buông lỏng.

Tống Gia Ninh khiếp sợ quên luôn khóc, mở to mắt, ánh mắt mơ hồ, chỉ thấy một bóng người lần nữa tới gần, Tống Gia Ninh bản năng muốn trốn, còn chưa kịp động, bả vai đột nhiên bị người bắt lấy, sau đó đỡ nàng lên. Nước mắt trong mắt rớt xuống, Tống Gia Ninh rõ ràng nhìn thấy Quách Kiêu ngồi ở bên cạnh nàng.

Nàng không dám nhìn lên trên, cúi đầu, các loại ý niệm trong đầu hiện lên, hắn kéo nàng, là buông tha cho nàng sao?

“Khóc cái gì?” bên tai vang lên tiếng chất vấn lạnh lùng của hắn.

Tống Gia Ninh hoang mang lo sợ, không biết nên nói như thế nào.

“Nói.” Hắn bỗng nhiên tăng âm, như là tức giận.

Tống Gia Ninh giật mình, bối rối luống cuống nói: “Muội, phía sau lưng muội đau...”

Quách Kiêu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn phía sau nàng, chỉ thấy trên tiểu sam màu hồng nhạt của nàng, lại có thể ghim mấy viên đá lớn nhỏ cỡ trứng gà, ngay cả nàng ngồi dậy cũng không có rơi xuống, đủ thấy ghim nhiều bao nhiêu. Nhìn lại khuôn mặt tái nhợt của nàng một chút, trên mặt lưu lại nước mắt ủy khuất, Quách Kiêu rốt cuộc đã hiểu, nàng vừa nãy như vậy, là cực kỳ đau.

Cô nương nũng nịu nuôi dưỡng ở trong khuê phòng, làm sao chịu được loại khổ này?

Cơn giận dữ trong ngực tan thành mây khói, Quách Kiêu đưa tay, cẩn thận từng li từng tí lấy mấy viên đá xuống dưới, tiện tay vứt xuống dốc núi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.