Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 191: Chương 191: Đều là số “cua vợ còng lưng”




Chu Dật vốn muốn kính rượu Du Ân, Phó Đình Viễn thì lại uống mất rượu của Du Ân, chỉ còn lại mình cậu ở đằng đó, chẳng lẽ không xấu hổ sao?

Du Ân cũng rất xấu hổ, Phó Đình Viễn thật sự quá đáng giận.

May mà Tống Nghênh đúng lúc đứng lên, cười nói với Chu Dật: “Chị uống với cậu một ly.”

Giọng điệu Tống Nghênh vô cùng thân thiết lại còn tự xưng là chị, khiến cho Hứa Hàng ở bên thiếu chút nữa phun hết ngụm rượu trong miệng, anh ta không vui nhìn về phía Tống Nghênh, chỉ thấy lúc này cô ta đã chạm ly với Chu Dật rồi.

Chu Dật mượn cái bậc thang Tống Nghênh cho để đi xuống, cực kì cảm kích nhìn Tống Nghênh một cái, Tống Nghênh đáp lại cậu một nụ cười.

Hình ảnh hai người tương tác qua lại, ở trong mắt Hứa Hàng thì chính là bọn họ đang liếc mắt đưa tình.

Sau đó Du Ân không uống rượu nữa, bởi vì cô không muốn dùng lại cái ly mà Phó Đình Viễn đã dùng qua, nếu không phải đang ở trước mặt nhiều người, cô thật sự muốn hất ly rượu vào mặt anh, ai bảo anh bất lịch sự thế.

Tô Ngưng và Du Ân ngồi cùng nhau, cô ấy ghé đầu đến nhỏ giọng nói với Du Ân: “Tớ có dự cảm, sếp Phó cùng với mấy người bạn của anh ấy, đều là cái số cua vợ còng lưng.”

“Cậu nhìn Hứa Hàng đi, cái vẻ kia chỉ hận không thể tháo Tống Nghênh thành tám mảnh, hiển nhiên là dùng sai cách rồi, có cô gái nào lại thích bị đối xử như thế đâu? Hơn nữa tớ thấy cho dù anh ta có thật lòng theo đuổi người ta thì bác sĩ Tống cũng chưa chắc sẽ ở bên anh ta.”

“Còn về sếp Dịch ấy mà, hiện tại anh ta càng lúc càng bất cần đời, ngày sau ắt sẽ phải trả cái giá thật đắt.”

Du Ân thấp giọng nói: “Cậu thành chuyên gia tình cảm từ khi nào thế?”

Tô Ngưng vẫn lấy cái lý do thoái thác kia: “Đóng nhiều phim tình cảm là sẽ có thể tự hiểu ra nhiều đạo lý trong đó.”

Xuất đạo đã nhiều năm, cô ấy diễn đủ loại nhân vật đa dạng màu sắc, mỗi kiểu người đều có vận mệnh riêng của mình, người ta thường nói vở kịch như cuộc đời mỗi người, đời người như vở kịch, mỗi lần thay đổi một vai diễn, cũng để lại cho cô ấy rất nhiều suy ngẫm, thấu hiểu.

Du Ân khe khẽ thở dài: “Hứa Hàng quả thật là dùng sai cách rồi.”

Nếu Hứa Hàng thật sự vẫn nhớ nhung Tống Nghênh thì dùng cách thức nhằm vào Tống Nghênh khắp nơi này tuyệt đối không được.

Tô Ngưng gật đầu nói: “Về phương diện này Hứa Hàng còn không bằng cả Phó Đình Viễn, ít ra sau khi nhìn rõ tâm ý của bản thân thì hiện tại Phó Đình Viễn đã thật lòng theo đuổi cậu, níu kéo cậu.”

Một đám người vui chơi giải trí đến đêm khuya, sau cùng người tỉnh táo chỉ có Du Ân, Phó Đình Viễn cũng còn ổn.

Chu Dật thì bị người đại diện phái xe tới đón đi, Chu Mi và Tống Nghênh thì gọi người lái xe thay.

Hứa Hàng say bí tỉ dứt khoát làm tổ trên ghế sofa của Phó Đình Viễn, Dịch Thận Chi vốn cũng muốn ngủ lại nơi này của Phó Đình Viễn, nhưng anh ta nhìn Chu Mi gọi tài xế, vì thế đành đứng dậy nói muốn đi cùng Chu Mi.

Tô Ngưng thì say nên bị Du Ân đưa về nhà mình ở bên cạnh, Phó Đình Viễn nhìn bóng lưng Du Ân đỡ Tô Ngưng rời đi mà chẳng thèm quay đầu lại, anh giơ tay ra sức day day trán.

Từ khi anh uống ly rượu kia của cô, cô đã không nói với anh lấy một câu.

Giận rồi.

Anh thật đúng là số khổ mà.

Không muốn để Du Ân uống ly rượu kia với Chu Dật, không muốn nhìn thấy cô và Chu Dật có tương tác qua lại gì với nhau, nên anh mới nhất thời xúc động trực tiếp cướp ly rượu của cô mà uống.

Hiện tại thì hay rồi, anh phải trả giá thật nhiều cho sự kích động bồng bột của mình ban nãy.

Phó Đình Viễn đau đầu trở về nhà, nghĩ xem ngày mai mình phải đi dỗ người ta kiểu gì.

Buổi sáng hôm sau, Phó Đình Viễn ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài đi làm, vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy có nhân viên mở cửa xe tải dừng trước cửa nhà của Du Ân, trên xe tải là vài gốc xanh trồng trong nhà.

Du Ân đang đứng ở cửa cúi đầu ký nhận, sườn mặt trắng trong thuần khiết lại dịu dàng, Phó Đình Viễn đi tới hỏi: “Ai tặng thế?”

Du Ân không để ý đến anh, vẫn còn cúi đầu ký tên.

Phó Đình Viễn tự thấy mất mặt, nghĩ đến mình tối qua đắc tội với người ta, cô thế này là vẫn còn giận anh rồi.

Nhân viên đứng bên cười hề hề nói với anh: “Là một vị họ Chung tặng cho cô Du đây, nói là bạn gái anh ấy mới chuyển nhà mới, cần loại cây xanh này để thanh lọc không khí.”

Họ Chung tặng? Bạn gái?

Thế thì chắc chắn là Chung Văn Thành rồi.

Phó Đình Viễn nhếch môi cười khẩy, Chung Văn Thành thật đúng là già mồm cãi láo.

Tặng cái gì mà cây xanh để thanh lọc không khí, đúng là không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để nịnh hót xum xoe trước mặt Du Ân.

Anh ta đủ tâm cơ, người không tới, nhưng chưa từng rời khỏi thế giới của Du Ân.

Du Ân ký nhận xong thì đưa giấy cho nhân viên, sau đó nói: “Phiền các anh giúp tôi chuyển vào trong nhà nhé, cám ơn.”

Du Ân nói xong định vào nhà, coi như không nhìn thấy một người sống sờ sờ đứng ngay trước mặt như Phó Đình Viễn.

Phó Đình Viễn đành phải tiến lên ngăn cản cô, cụp mắt nhìn cô chẳng thèm bày tỏ chút thái độ nào nói: “Chuyện tối hôm qua, tôi thành thật xin lỗi.”

Du Ân ngước mắt nhìn về phía anh, cười khẩy một tiếng: “Nếu xin lỗi có tác dụng thì còn cần cảnh sát làm gì?”

Phó Đình Viễn: “...”

Du Ân thật sự nghe cái gọi là xin lỗi của anh đến phát phiền, cho nên tức giận ném ra một câu chặn họng anh, sau đó vượt qua anh trở về nhà.

Anh biết rõ làm như vậy là không đúng nhưng vẫn bất chấp mà làm, khiến cho cả cô và Chu Dật lúc ấy đều rất xấu hổ, sau đó mới xin lỗi thì có thể bù đắp được cái gì chứ?

Phó Đình Viễn bị làm lơ ở bên ngoài, hít một hơi thật sâu rồi xoay người rời đi.

Tối hôm qua Tô Ngưng uống say, giờ vẫn còn ngủ ở trong phòng ngủ trên tầng nhà cô.

Du Ân hướng dẫn nhân viên sắp xếp chỗ đặt mấy cây xanh, sau đó gọi điện thoại cho Chung Văn Thành.

“Cảm ơn anh đã tặng em mấy cây xanh, vừa lúc cần dùng tới.” Ngày hôm qua Du Ân chuyển nhà xong vẫn chưa liên lạc với Chung Văn Thành, Chung Văn Thành chắc chắn là thông qua chuyện tối qua Chu Dật và Tô Ngưng lên hotsearch nên mới biết được chuyện bọn họ tụ hội ăn cơm.

Chung Văn Thành ấm giọng nói: “Anh biết em mới vừa chuyển nhà qua đó nên nhất định không có thời gian sắp xếp những thứ này, có thể giúp em được chừng nào thì hay chừng đó.”

Du Ân nghĩ ngợi rồi vẫn giải thích với Chung Văn Thành: “Tối hôm qua mấy người bọn em…”

“Du Ân, anh đã nói rồi, em không cần giải thích với anh cái gì, anh tin em.” Chung Văn Thành đúng lúc cắt ngang lời cô nói.

Nhưng Chung Văn Thành càng tin tưởng cô như vậy, Du Ân nghĩ tới cảnh tượng sáng hôm đó cô và Phó Đình Viễn thiếu chút nữa lau súng cướp cò, nhất thời trong lòng càng thêm áy náy.

Tuy chỉ là bạn gái trên danh nghĩa, nhưng hình như cô không làm tròn trách nhiệm.

Cô thật sự không thể cứ tiếp tục dây dưa không rõ như vậy với Phó Đình Viễn nữa, trong lòng Du Ân thầm thề, nhất định phải vạch rõ giới hạn với Phó Đình Viễn.

Du Ân lại hỏi tình hình sức khỏe của mẹ Chung Văn Thành, giọng điệu Chung Văn Thành ảm đạm hẳn, anh ấy nói: “Vẫn giống như hồi trước.”

Hoặc có thể nói là càng ngày càng kém.

Trị bệnh bằng hoá chất khiến bà bị hành hạ kinh khủng, nhưng những chuyện này anh ấy đều giấu Du Ân, Du Ân có thể đồng ý làm bạn gái trên danh nghĩa của anh ấy để giúp mẹ anh ấy không còn tiếc nuối gì nữa, anh ấy đã cực kỳ cảm kích rồi.

Về những chuyện khác, anh ấy sẽ không yêu cầu xa vời quá nhiều.

Chung Văn Thành nói: “Mấy ngày nữa anh sẽ về, bắt đầu quay “Truyền Kỳ Dung Phi Truyện “.”

Du Ân lo lắng nói: “Nhưng mẹ anh ở nơi đó…”

Chung Văn Thành đáp: “Cố gắng làm bạn bên bà là được, hơn nữa bà cũng không hy vọng anh bỏ hết tất cả công việc.”

“Công việc của giai đoạn trước đã chuẩn bị xong, cũng không thể khiến tất cả mọi người phải chờ anh được.”

Du Ân không nói thêm gì nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.