Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 137: Chương 137: Giúp cô xách túi




Vì Phó Đình Viễn nói chuyện giống hệt như thẳng nam nên Du Ân cúi đầu xem điện thoại, không muốn... để ý tới anh nữa.

Đúng lúc này, có tiếng giày cao gót giòn tan bước tới, Thẩm Dao lắc lư bước vào phòng chờ VIP.

Du Ân ngước mắt lên nhìn Thẩm Dao, vẻ mặt có chút giật mình.

Sau đó lại nhìn sang người bên cạnh Thẩm Dao, người này chính là Thôi Thiên Tường, người cô đã từng tiếp xúc khá nhiều lần.

Du Ân kinh ngạc, lẽ nào Thẩm Dao cũng tới Bắc Kinh để tham gia buổi phòng vấn của Diệp Văn? Còn mang cả Thôi Thiên Tường đi theo?

Thôi Thiên Tường trước đó từng là đạo diễn, nhưng mọi người đều biết rất nhiều đạo diễn cũng am hiểu về biên kịch.

Vậy Thôi Thiên Tường là nhà biên kịch lần này mà Thẩm Dao sẽ đưa tới sao?

Không đợi Du Ân kịp định thần lại thì Thôi Thiên Tường đã mỉm cười và chào hỏi Phó Đình Viễn: “Tổng giám đốc Phó, xin chào.”

“Đã lâu không gặp.” Thôi Thiên Tường vừa nói vừa đưa danh thiếp cho Phó Đình Viễn: “Nhờ ơn của tổng giám đốc Phó, tôi đã không còn là đạo diễn nữa mà đã trở thành biên kịch, đây là danh thiếp mới của tôi.”

Những lời này của Thôi Thiên Tường thực sự rất khó nghe, cái gì mà nhờ ơn tổng giám đốc Phó nên ông ta không làm đạo diễn nữa?

Cái này không phải đang âm thầm lên án Phó Đình Viễn phong sát ông ta và phó đạo diễn kia sao?

Nhưng trước đó Thôi Thiên Tường và phó đạo diễn kia bị phong sát không phải là do bọn họ tự gây ra chuyện sao?

Tại sao bây giờ lại thành do Phó Đình Viễn?

Thật là vô sỉ.

Lúc này Du Ân cảm thấy không thể khống chế được biểu tình của mình nữa, nhất định lúc này trong mắt cô tràn đầy sự chán ghét.

“Chúc mừng.” Phó Đình Viễn lại rất bình tĩnh, thậm chí còn nói lời chúc mừng sau đó cầm lấy tấm danh thiếp mà Thôi Thiên Tường đưa cho.

Không ai biết khi anh hạ mắt nhìn tấm danh thiếp, trong mắt hiện ra một tia lạnh lẽo khó hiểu.

Thôi Thiên Tường lại cười và định đưa cho Du Ân một tấm danh thiếp, nhưng Phó Đình Viễn đã giơ tay ngăn lại: “Không cần đưa danh thiếp cho cô ấy.”

Thôi Thiên Tường hơi khó hiểu, Phó Đình Viễn lại cong môi cười khẩy: “Tôi sợ làm bẩn tay cô ấy.”

Vẻ mặt của Thôi Thiên Tường như dẫm phải phân, tức đến nỗi không nói nên lời.

Thẩm Dao đứng một bên cũng tức giận đến mức run rẩy, Thôi Thiên Tường bây giờ là biên kịch của cô ta, Phó Đình Viễn chế nhạo Thôi Thiên Tường như thế chẳng khác nào đánh thẳng vào mặt cô ta!

Phó Đình Viễn còn nói sợ làm bẩn tay Du Ân, không thèm che giấu sư thiên vị và quan tâm của mình cho Du Ân khiến trái tim Thẩm Dao càng thêm đau đớn.

Phó Đình Viễn từng khinh thường Du Ân, nhưng cuối cùng Du Ân lại quyến rũ được anh, khiến anh ra mặt cho cô!

Thẩm Dao nghiến răng căm hận trong lòng.

Du Ân cũng có chút không nói nên lời, cô không ngờ Phó Đình Viễn lại nói ra lời như vậy.

Lúc đầu Phó Đình Viễn lấy danh thiếp của Thôi Thiên Tường, cô còn nghĩ Phó Đình Viễn định duy trì sự hòa thuận ngoài mặt với bọn họ, nhưng bây giờ có vẻ là cô còn quá đơn thuần, anh lấy danh thiếp để nói ra câu đó.

Sau khi Phó Đình Viễn chế nhạo Thôi Thiên Tường xong thì quay lại và nói với Du Ân: “Đi ăn chút gì đó với tôi.”

Sau đó anh đứng dậy trước rồi sải bước, Du Ân ngơ ngác đẩy vali rồi nhanh chóng theo sau anh.

So với việc ở chung một không gian với Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường, cô thà đi cùng Phó Đình Viễn, ít nhất thì cũng không cần phải mặt nặng mày nhẹ với nhau.

Nhưng anh không thể nói chuyện tử tế chút được sao?

Cái gì mà đi ăn với tôi? Nói cứ như quan hệ của bọn họ rất quen thuộc vậy, nhưng bọn họ chỉ là đối tác làm việc mà thôi.

Sau khi hai người rời khỏi phòng chờ, Du Ân khó hiểu hỏi anh: “Anh định ăn trưa hay ăn tối?”

Phó Đình Viễn liếc nhìn cô nhưng cũng không nói gì, quay đầu tiếp tục đẩy vali đi về phía trước.

Du Ân đứng hình, bởi vì ánh mắt của anh giống như đang trắng trợn cười nhạo cô ngu ngốc.

Rõ ràng là anh chỉ đang kiếm cớ để rời đi.

Du Ân tức giận nghiến răng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể đi theo.

Hai người ngồi xuống một quán cà phê rồi gọi mỗi người một cốc cà phê.

Sau khi nhấp một ngụm, Phó Đình Viễn nói: “Không ngon bằng đồ em làm.”

Du Ân có chút đau đầu, ngồi trong quán cà phê lại chê cà phê của người ta, đang thiếu đánh sao?

Nhưng cô vẫn lễ phép nói câu cảm ơn, sau đó lấy máy tính ra để lên kế hoạch làm việc.

Đây cũng như một cách để di rời sự chú ý, bởi vì ánh mắt của Phó Đình Viễn ở phía đối diện dường như đang dừng trên mặt cô.

Cô nhìn vào máy tính một hồi để giả bộ bình tĩnh, nhưng cuối cùng cũng không chịu được nữa, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Trên mặt tôi có gì sao?”

“Không có.” Phó Đình Viễn nói xong cũng quay mặt đi.

Phó Đình Viễn không muốn thừa nhận rằng anh cứ nhìn chằm chằm vào cô là vì anh đã không gặp cô nhiều ngày nên muốn ngắm cô nhiều hơn.

Từ lúc cô nhập viện sau đó anh đánh nhau với Chung Văn Thành cho đến giờ mới gặp lại.

Anh biết Chung Văn Thành đã về quê, không còn ở bên cô nhưng anh vẫn không đi tìm cô, vì anh sợ cô vì chuyện của Phó Thiến Thiến mà chán ghét anh.

Gần đây anh cảm thấy có chút đồng cảm, cũng có thể hiểu được nguyên nhân vì sao khi đó cô không kiên trì tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân với anh.

Một người luôn bị đối xử thờ ơ lạnh nhạt, lâu ngày sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Chỉ là Phó Đình Viễn không ngờ lúc chưa thấy vẫn cảm thấy bình thường, nhưng sau khi nhìn thấy thì không thể rời mắt.

Thực ra trước kia anh đã biết Du Ân rất xinh đẹp.

Nếu không đẹp thì anh sẽ không dung túng cho cô ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy.

Đàn ông đa phần đều giống nhau, sẽ luôn nhìn mặt trước.

Thấy anh quay đi chỗ khác, Du Ân cuối cùng cũng thả lỏng một chút, cô nhìn xuống màn hình máy tính tiếp tục viết kịch bản “Truyền thuyết Dung Phi“.

Tiến độ của cô rất nhanh, kịch bản đã viết được hơn một nửa.

Nhưng cô biết mình còn rất nhiều việc cần phải làm nên cố gắng viết thật nhanh.

Phó Đình Viễn ngồi đối diện lại đặt tầm mắt của mình lên khuôn mặt cô, nhìn từ góc độ của anh, vừa lúc nhìn thấy sống mũi hếch của cô, hàng mi thanh mảnh, đường nét khuôn mặt và khí chất toát ra từ trên người khiến người ta cảm thấy vô cùng yên bình.

Phó Đình Viễn thỉnh thoảng lại liếc nhìn người trước mặt, yên lặng uống hết tách cà phê.

Hôm nay anh đã thực sự hiểu được thế nào là đẹp.

Sau khi thông báo lên máy bay vang lên, Du Ân vội vàng thu dọn máy tính, đẩy vali và rời khỏi quán cà phê cùng Phó Đình Viễn.

Vừa bước ra khỏi quán cà phê, tay Du Ân chợt nhẹ bẫng, hóa ra là vì Phó Đình Viễn đã cầm chiếc túi trên tay cô.

Mỗi khi ra ngoài cô thường thích dùng một chiếc túi lớn, bởi vì nó có thể để máy tính, để thêm được một số vật dụng nhỏ thường dùng, trọng lượng cũng khá nặng nên khi đeo cũng khiến vai hơi đau.

Chỉ là Du Ân không ngờ rằng Phó Đình Viễn sẽ giúp cô xách túi, sau một hồi sững sờ, Phó Đình Viễn đã cầm lấy chiếc vali mà cô đang đẩy trên tay.

Vì vậy mà hai tay Du Ân trống trơn, trong khi Phó Đình Viễn một tay đẩy vali của hai người họ và tay kia xách túi lớn của cô.

Du Ân tỉnh táo lại, nhanh chóng đuổi theo: “Cái đó, để tôi tự mình xách...”

Một người cao quý như Phó Đình Viễn giúp cô cầm túi xách và vali khiến cô sợ mình sẽ giảm tuổi thọ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.