Thần Y Đáng Yêu Của Lãnh Huyết Nữ Vương

Chương 77: Chương 77: HUYỄN TUYẾT




Ads “ Tham kiến bệ hạ, vạn tuế…. Vạn tuế….” đại diện Hải Quốc, là ba vị sứ giả, một nữ hai nam cung kính hành lễ

“ Miễn! các vị sứ giả đã vất vả rồi…” Tiểu hoàng đế nhẹ giọng cười. Ba sứ giả ngẩng đầu lên, một thoáng sửng sốt, đã biết tiểu hoàng đế lên ngôi hơn hai năm nay nhưng không nghĩ tiểu hoàng đế này lại hiểu sự đến như thế, thần thái, cốt cách điều hơn hẳn tiên đế lúc trước, ba người âm thầm tán tưởng

Hải quốc không hổ danh được mệnh danh là vùng đất được nữ thần sắc đẹp ưu ái, hai nam tử tuấn mỹ anh tuấn, điều là mỹ nam hiếm có, đứng giữa lam y mỹ nữ, mặc dù cách một lớp khăn che mặt nhưng cũng không thể che dấu hết nét đẹp của nàng. Mạn điệu dáng người, lam y thanh nhã, một đầu tóc đen xỏa đến thắt lưng, ánh sáng nhu hòa, phần trên được vấn lên bởi một thanh ngọc sai, cái cổ cao kiêu hãnh, vầng trán no đủ, đôi chân mày thanh tú tuyệt mĩ, hàng mi dài cong vút rập rờn như cánh bướm, và đôi con ngươi long lanh nhu hòa, ôn nhu quang mang, tuyệt sắc mười phần, chỉ thấy mỹ nhân lên tiếng, thanh âm tựa như châu ngọc rơi, khiến cho người ta tâm thần không khỏi nhộn nhạo

“ Thần nữ lần này mạo muội đến đây, hi vọng sẽ không quấy rấy bệ hạ”

“ Người là… thánh nữ của Hải quốc!” tiểu hoàng đế khẳng định nói

“ Đúng vậy, thần nữ – Huyễn Tuyết, thánh nữ đời thứ bảy mươi chín của Thánh điện” nữ tử nhẹ giọng nói, thái độ không kiêu ngạo, không siểm nịnh

“ Trẫm nghe nói, thánh nữ Hải quốc tài mạo song toàn, lại mang nửa dòng máu thần linh có khả năng tiên tri?!” Tiểu hoàng đế hứng thú hỏi. Huyễn Tuyết nghe vậy, ôn thanh cười : “ chỉ là… lời đồn mà thôi, bệ hạ đừng cho là thật!”

“ Vậy a…” tiểu hoàng đế có vẻ thất vọng, nhưng biểu hiện đó chỉ thoáng hiện lên mà thôi. Huyễn Tuyết không khỏi tán thưởng, rốt cuộc hài tử này là trời sinh khí chất vương giả hay là có người dạy dỗ, nàng tin rằng, với tư chất như thế này, tương lai của Hoàng Thiên sẽ càng thêm rực rỡ huy hoàng, không khác gì lúc trước, khi thánh tổ hoàng đế khai quốc. Nói ra Hải Quốc cùng Hoàng Thiên cũng có sâu xa quan hệ a…

“ Bệ hạ, chuyện lần này…” đứng bên cạnh, nam nhân dường như thiếu kiên nhẫn thốt lên. Huyễn Tuyết khẽ nhíu mày nhìn nam nhân, sau đó cũng yên lặng chờ câu trả lời của tiểu hoàng đế. Tiểu hoàng đế quả thật có chút khó xử, liếc nhìn các quan lại, không thấy ai có ý định đứng ra, thở dài, chuẩn bị lên tiếng thì có một thanh âm vang lên, trầm thấp khàn khàn, không có nhu hòa chỉ là lạnh nhạt bình thản

“ Các vị đừng vội, đi từ Hải Quốc đến đây, cả một quãng đường xa xôi, cũng mệt nhọc rồi, sao không nghĩ ngơi, tối nay sẽ có yến tiệc thiết đãi các vị….”

Tiểu hoàng đế nhếch miệng cười, sư phụ quả nhiên đến đây….

“ Tham kiến nhiếp chính vương, thiên tuế,…. Thiên thiên tuế!” Quan lại thấy tử y nhân bước vào, điều thở phào nhẹ nhõm một hơi, cung kính hành lễ. Lạc Khanh Nhan quơ quơ tay ra hiệu cho mọi người đứng dậy, sau đó đi đến bên cạnh của tiểu hoàng đế, ngồi xuống!

“ Sư phụ, đồ đệ biết người nhất định sẽ đến mà…” tiểu hài tử nhỏ giọng nói. Lạc Khanh Nhan liếc hài tử một cái, khẽ thở dài, tiểu hài tử nghịch ngợm

“ Thánh nữ, bổn vương có thể xưng hô người là gì?!” Lạc Khanh Nhan câu thần cười, tiếu dung tà mị, đôi hoa đào mắt quang ba liễm diễm, khẽ phe phẫy chiết phiến, nào có bộ dáng lạnh nhạt bình thản như thường ngày, quan lại trố mắt nhìn Lạc Khanh Nhan, âm thầm chung một suy nghĩ, liệu hôm nay nhiếp chính vương có gặp đả kích gì không?!

“ Nhiếp chính vương có thể xưng hô tên của thần nữ…” Huyễn Tuyết nhẹ giọng nói, thái độ ứng đối thập phần khéo léo. Theo như tin tức của nàng, cả một triều thần, khó đối phó nhất chính là vị tử y nhiếp chính vương này, nghe nói y chỉ dùng ngắn ngủn hơn một năm, đảo chính giúp tân đế lên cơ, sau đó lại đưa ra hàng loạt chính sách, nhanh chóng thúc đẩy sĩ nông công thương. Hoàng Thiên ngày hôm nay, công lao hơn nữa đã là của y. Tiểu hoàng đế đối y, yêu kính có thêm…

“ Như vậy, Huyễn Tuyết cô nương, bổn vương nghe nói, Hải đế bệ hạ đang bệnh nặng nguy kịch, không biết hiện giờ ra sao rồi?!” Lạc Khanh Nhan cười nhẹ hỏi. Huyễn Tuyết sững sốt, áp chế trong lòng sợ hãi, việc Hải đế bị bệnh, nàng đã cho người phong tỏa tin tức, ngay cả thái tử cũng không rõ, làm sao người này lại biết, Huyễn Tuyết ánh mắt nhìn Lạc Khanh Nhan, trầm tư, người này là đang cảnh cáo nàng sao?!

“ Phụ vương của bổn vương từ khi nào lại bị bệnh, nhiếp chính vương ngài đừng bịa đặt bậy bạ…” nam nhân bên cạnh lớn tiếng nói, người này chính là tứ vương gia của Hải quốc. Lạc Khanh Nhan nhìn nam nhân, khẽ cười, người này tính tính táo bạo, dường như ruột để ngoài da, không mấy quan tâm, Lạc Khanh Nhan nhún nhún vai : “ có lẽ tin tức của ta sai lầm rồi chăng?!” Nói xong cũng không nhắc đến việc đó nữa, Huyễn Tuyết thở phào nhẹ nhõm

“ Thánh nữ, trẫm có một thắc mắc…” hoàng đế lên tiếng : “ từ lúc bước vào Triêu Dương điện đến giờ, người điều che mặt, đây chính là lễ ngộ của quý quốc sao?!” thanh âm trẻ con chùn lại, thần thái thanh lãnh, mang ba phần giống Lạc Khanh Nhan, thái sư đứng bên cạnh không khỏi thở dài, đúng là thầy nào trò ấy mà

Huyễn Tuyết giật mình, không nghĩ tiểu hoàng đế lại nói như vậy, một thoáng chần chờ nhưng cũng gỡ xuống khăn che mặt, thanh âm vẫn nhu hòa dịu dàng như thường : “ bệ hạ thứ lỗi, thần nữ đã không nghĩ đến điều đó”. Khăn che mặt lấy đi, hé lộ dung nhan khuynh quốc, quan lại một thoáng sợ hãi than…

Ngũ quan đẹp như tranh vẽ, làn da trắng nõn như bạch ngọc, đôi gò má tựa cánh đào hoa, cái mũi cao kiêu hãnh, môi anh đào tuyệt đẹp. Nữ tử lam y thanh nhã tươi đẹp, mỗi giơ tay nhấc chân điều tràn đầy quý khí, quả nhiên Phương bắc có giai nhân, di thế mà độc lập, nhất cố khuynh nhân quốc, nhị tiếu khuynh nhân thành…!!

Tiểu hoàng đế lắp bắp kinh hãi, nhẹ giọng lẩm bẩm : “ tiểu… tiểu sư phụ?! Không thể nào”

Nữ nhân này thật đẹp, đẹp không thể phương vật, khiến cho người ta chỉ nhìn thôi cũng đủ si mê tâm thần, một cái liếc mắt là trọn đời không thể quên rồi. Nhưng là người này dung mạo…..

Lạc Khanh Nhan sắc mặt trầm lại, lãnh…. Lãnh đến mức tận cùng, dường như xung quanh cách nàng ba bước, điều trở nên lạnh lẽo thấu xương, tay vô thức bấu chặt thành ghế, năm ngón tay như muốn bóp nát thành ghế đáng thương, tiểu hoàng đế nhìn sang sư phụ của nó, không biết nói gì…. Quan lại bỗng dưng phát hiện, có điều gì không ổn, ngẩng đầu nhìn nhiếp chính vương, lại thấy từ khi nào, cái ghế đã bỏ trống rồi

Vị nhiếp chính vương này chính là tùy hứng như vậy a, mọi người thấy nhưng không thể trách, bộ.. ngươi dám sao?! >”

“ Được rồi, thượng thư ngài sắp xếp cho sứ đoàn nghỉ ngơi, tối nay tổ chức yến tiệc thiết đãi các vị” nói xong cũng đứng dậy, đi ra ngoài. Thái giám hét lên hai tiếng ‘bãi triều’, mọi người điều ai về nhà nấy, mặc dù thắc mắc nhưng cũng không hỏi nhiều. Huyễn Tuyết nhìn đám người tản ra, mặt mày trầm tư

Nếu như nàng nhìn không lầm, thì Nhiếp chính vương khi thấy khuôn mặt này của nàng, thần thái tràn đầy hoảng hốt, là vì… gì đâu?!

“ Huyễn Tuyết, bây giờ chúng ta làm gì?!” Tứ hoàng tử Hải Quốc lên tiếng, sắc mặt không mấy tốt đẹp. Nam nhân còn lại cũng rơi vào trạng thái trầm mặc, không nói gì thêm. Huyễn Tuyết thở dài, lắc lắc đầu. Xem như kế hoạch của nàng, cần phải xem xét lại

Nhiếp chính vương… nhiếp chính vương…. Lạc Khanh Nhan!

Ban đêm, chính là thời khắc tốt nhất để làm nhiều việc, tỷ như cướp của giết người, tỷ như giết người diệt khẩu, như cướp sắc và… tỷ như vụng trộm đến nhà người khác +_+

Vài ngọn cây đung đưa trong gió, lay lắt xì xầm như một điệp khúc quen thuộc về đêm, ánh sáng ít ỏi của vầng trăng khuyến như có như không phản chiếu cảnh vật trên mặt đất

Bỗng, một bóng đen vút qua, nhanh như thiểm điện, rồi ẩn hình vào trong màn đêm. Hắc y nhân dường như rất quen thuộc với địa hình nơi đây cho nên nhanh chóng len lõi vào, tránh thoát rất nhiều ảnh vệ…

“ Cạch!” Cánh cửa hé mở, hắc y nhân lẻn vào, đôi con ngươi sáng quắc. Nhanh chóng lục lọi đồ đạc trong phòng, như là tìm kiếm cái gì đó, hắc y nhân cẩn thận mò mẫm, hàng mi thanh tú khẽ chau lại. Chút ánh sáng leo lắt của cây đèn cầy, quả thật không đủ ánh sáng cho việc tìm kiếm của hắc y nhân

Vươn tay lấy quyển sách trên kệ, lại vô tình động đến một cái ám cách, vang lên một tiếng, kệ sách xoay quanh lại. Nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, không thấy có gì bất thường, hắc y nhân một thoáng thả tâm, đưa cây nến lại gần quan sát, tức thời ngây ngẩn cả người

Đằng sau kệ sách, treo hai bức tranh….

Một, lam y nhân, thanh nhã như trúc, yên lặng ngồi gãy đàn dưới gốc lê hoa, một trời hoa rơi trắng muốt, lam y nhân tĩnh lặng như nước, dung mạo khuynh quốc khuynh thành

Hai, giữa không gian u tối, huỳnh hỏa bay đầy trời, bóng dáng hai người, ôm chặt lấy nhau, một người tuấn mỹ vô trù, một người khuynh thế băng dung, không gian nhu tình tuyệt đẹp….

Hắc y nhân vô thức vươn tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào bức tranh, nhẹ giọng thì thào : “ … người này… là ai?!” Vì cớ gì nàng cùng người trong tranh, dung mạo lại giống nhau đến như vậy. Thì ra.. lúc sáng nhiếp chính vương hoảng hốt chính là vì người này sao?! Vâng! Hắc y nhân không ai khác chính là thánh nữ Hải quốc – Huyễn Tuyết. Yến tiệc linh đình, nàng lấy cớ không khỏe để về trước, đồng thời tham nhập phủ Nhiếp chính vương, không ngờ lại thấy hai bức họa này….

“ Hắn… tên gọi Dung Phượng Ca…” từ đằng sau hắc y nhân, thanh âm trầm thấp khản đặc vang lên. Hắc y nhân rùng mình quay đầu lại, người này vô thanh vô tức xuất hiện nàng lại không hề hay biết, quả công quả thật đủ cường. Huyễn Tuyết nàng từ lúc ba tuổi đã bắt đầu tập võ, lại có thiên phú cực cao, luôn tự ngạo võ công bản thân ít ai bằng, không ngờ hôm nay lại gặp đối thủ lợi hại hơn nhiều, không khỏi tâm sinh nể phục.

“ Huyễn Tuyết cô nương! Muốn biết điều gì, có thể hỏi bổn vương, không cần phải mất công mất sức đến như vậy….” Lạc Khanh Nhan lạnh nhạt nói, khát hẳn thái độ lúc sáng. Huyễn Tuyết nhìn Lạc Khanh Nhan, lát sau mới trầm giọng lên tiếng : “ ta, không có gì để nói, muốn bắt cứ bắt….”

Lạc Khanh Nhan cười nhẹ, đi đến chỗ hai bức tranh, đầu ngón tay dịu dàng chạm thật nhẹ như sợ hãi sẽ làm hư bức họa vậy, ánh mắt nhu hòa sâu không thấy đáy, vĩnh viễn lưu lại cảm tình, nhìn lam y nhân trong tranh, Huyễn Tuyết thấy vậy không khỏi động dung….

“ Người này… là người ngươi yêu?!” Huyễn Tuyết bỗng dưng thốt lên hỏi, hỏi xong lại hối hận, nàng từ khi nào lại nhiều chuyện như vậy chứ?!

“ Ngươi nói xem…..” Lạc Khanh Nhan đạm cười

Huyễn Tuyết khẽ mím môi, hỏi tiếp : “ lúc sáng, ngươi chính là vì khuôn mặt này của ta giống nàng mới hoảng hốt bỏ chạy?!”

Lạc Khanh Nhan không nói gì, chỉ nhạt nhẽo cười

“ Đường đường nhiếp chính vương của một nước, không ngờ cũng là kẻ yếu đuối như vậy…” Huyễn Tuyết trào phúng. Nàng cũng không rõ vì sao lại nói những lời khó nghe như vậy, khẽ nhíu mi, có lẽ là vì không muốn người này xuyên qua nàng nhìn về một người khác chăng, bất cứ ai cũng có quyền khó chịu vì mình bị coi như người khác đã, Huyễn Tuyết tự an ủi bản thân mình như thế

Lạc Khanh Nhan giương mi nhìn Huyễn Tuyết, khóe môi cong lên nét cười tà mị, vươn tay nâng cằm của Huyễn Tuyết, thanh âm lãnh thấu xương : “ ngươi có biết kẻ nói ta hai từ yếu đuối, bây giờ mồ đã xanh cỏ. Lạc Khanh Nhan, ta đời này ghét nhất chính là từ đó…..”

Cằm bị Lạc Khanh Nhan nắm thật chặt, như sắp bị bóp nát, Huyễn Tuyết không có ý định cầu xin tha thứ, cao ngạo ngẩng đầu, quật cường nhìn Lạc Khanh Nhan. Lạc Khanh Nhan hoảng thần buông tay, lắc đầu cười khẽ : “ nếu không phải vì khuôn mặt của ngươi quá giống hắn, thì chỉ cần việc bước chân vào đây cũng đủ khiến ngươi không còn tồn tại trên thế gian này rồi…”

“ Đi thôi…” Lạc Khanh Nhan vẫy tay ra hiệu. Huyễn Tuyết muốn nói lại thôi, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đó của Lạc Khanh Nhan, quay đầu bước ra khỏi cửa nhưng chỉ vừa mới chạm vào ngưỡng cửa thì bên ngoài một bóng trắng vọt đến, Huyễn Tuyết nhanh chóng lui về phía sau vài bước, bất ngờ nhìn bạch y lão giả

“ Khanh Nhan, ta nghe nói….” lời chưa kịp dứt, lão ngoan đồng Dung Cơ kinh hãi, chỉ tay về hướng Huyễn Tuyết, lắp bắp : “ tôn.. tôn tử?! a không,.. ngươi là ai, sao lại có khuôn mặt giống Tiểu Phượng Ca của ta như vậy?!”

“ Lão ngoan đồng, nàng ta không phải….” Lạc Khanh Nhan nhàn nhạt nói

“ Ta biết a, nhưng là… thật giống…” lão ngoan đồng cảm thán, trên thiên hạ này có người với người giống nhau đến thế sao

“ Giống nhưng không phải hắn…” Lạc Khanh Nhan bĩnh thản nói : “ lão ngoan đồng, đừng làm rộn, Huyễn Tuyết cô nương, mời!…”

Huyễn Tuyết hỗn độn nghe Dung Cơ nói, gì là tôn.. tử?! nàng là nghe nhầm thôi, tôn nữ mới đúng chứ?! Huyễn Tuyết trì độn bước ra khỏi phòng, trì độn dùng khinh công chạy về nơi ở của mình. Đến nơi mới kịp sắp xếp mọi thông tin trong đầu của mình. Tôn tử…. hắn… lam y nhân vận nam trang….

Vậy…. vậy ra….khụ! … Nhiếp chính vương… đoạn tụ…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.