Thuần Dưỡng

Chương 17: Chương 17: Thẳng thắn - Yêu




Chuyện đôi ta là một bài thơ tình

Hãy si mê như Từ Chí Ma

Hãy trầm bổng theo từng vần điệu

Hãy trở thành dấu ấn văn học

Hãy cảm động đương thời

Để bài thơ này giang rộng vòng tay

Cảm hóa chốn đô thành không tình yêu.

~~~ “Người tình thi nhân” – Phương Đại Đồng ~~~

Cuối cùng xe cũng dừng lại ven rừng phong quen thuộc. Nơi tôi từng so với lao tù nay là phòng xưng tội. Tôi xuống xe, Trịnh Khai Kỳ theo phía sau. Tôi bảo anh ta trở về, anh ta nói trước đây thật đáng tiếc vì không cùng bạn gái đi tới cuối cùng, giờ anh ta muốn đi cùng thử xem. Anh ta muốn cùng tôi gặp người đàn ông kia, nói nhỡ may có chuyện gì anh ta có thể bảo vệ và an ủi tôi.

Tôi nghĩ thầm chuyện này từ đầu đến cuối người cần bảo vệ và an ủi nhất là Tần Thiệu. Nhưng tôi không nói gì với Trịnh Khai Kỳ nữa, anh ta đang hoàn thành bước cứu chuộc cuối cùng của mình, sau khi làm xong chuyện này anh ta sẽ hoàn toàn buông tay với cô gái trong lòng kia.

Chậm rãi đi tới bên ngoài cửa sắt, tôi vươn tay ấn chuông cửa. Giọng nói kích động của quản gia truyền đến: “Lô tiểu thư, cuối cùng cô cũng trở về!”

Đúng, cuối cùng tôi cũng trở về nhận tội.

Cửa rất nhanh được mở ra. Tôi nhìn nhà kính vẫn sừng sững giữa bãi cỏ, đi vào trong, bảy cánh cửa màu sắc vẫn không thay đổi. Quản gia ở bên cạnh nhẹ nhàng nói một câu: thiếu gia sẽ trở về ngay. Ông ấy nhìn Trịnh Khai Kỳ, lại nhìn cái bụng của tôi, yên lặng bưng một tách trà Phổ Nhỉ mời Trịnh Khai Kỳ ngồi xuống.

Tôi chậm rãi lên lầu, mở cửa một căn phòng quen thuộc. Trong phòng không có gì thay đổi, ngay cả vật trang trí cũng không. Tôi bước vào phòng làm việc, bàn máy tính được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ có một quyển “hoàng tử bé” và một chiếc đĩa CD. Chiếc đĩa CD này chính tôi đã tặng cho anh ấy nhân ngày Giáng Sinh. Chỉ là ngoài vỏ đĩa dán tấm ảnh chúng tôi chụp cùng nhau ở quê tôi. Tôi nhớ khi đó tôi cố ý dùng điện thoại của mình để đề phòng lưu lại bất cứ kỷ niệm nào. Không ngờ anh ấy đã lén gửi ảnh tới di động của mình. Trong ảnh, Tần Thiệu đứng sau tôi, ánh mắt yên bình và ung dung.

Tôi không biết vì sao Tần Thiệu lại thích đọc loại sách như “hoàng tử bé”. Tôi mở ra xem, bên trong rơi ra một chiếc thẻ kẹp sách. Trên mặt trái của thẻ kẹp sách viết vài chữ:

Tôi là tiểu hồ ly, Nhiên là tiểu vương tử. Em thuần dưỡng tôi. Vì vậy em là duy nhất của tôi.

Nước mắt tôi trào ra, cuối cùng không khống chế được mình mà gào khóc. Tôi biết anh đã một năm, trước giờ anh chưa từng gọi tên tôi. Thì ra trong lòng anh, tôi là “Nhiên”. Tôi đã từng không còn lưu luyến với cuộc đời, vì tiền mà kể với anh câu chuyện hoàng tử bé, không ngờ anh lại ghi nhớ trong lòng, còn chăm chú đọc nó như vậy.

Qua hai mắt đẫm nước, tôi thấy Tần Thiệu đứng ngoài cửa phòng làm việc, giày da trên chân còn chưa kịp đổi, dáng vẻ vội vã mệt mỏi, toàn thân gầy đến mức có chút mỏng manh, chỉ có ánh mắt vẫn mãnh liệt và lạnh lùng như trước. Trước đây, khi nhìn thấy ánh mắt như vậy tôi cho rằng nhất định anh đang ghét tôi đến chết. Nay tôi không sợ nữa, dù anh ghét tôi thì có sao, tôi vốn là một người phụ nữ đáng bị nguyền rủa. Tôi làm hết mọi chuyện thiếu đạo đức chẳng lẽ còn hy vọng xa vời người ta sẽ dùng ánh mắt nồng nhiệt nhìn tôi hay sao?

Tôi sụt sịt đứng lên, chậm rãi đi tới, ôm lấy anh, tựa lên vai anh nói: “Xin lỗi, Tần Thiệu, em xin lỗi.”

Tần Thiệu không ôm đáp lại tôi chỉ đứng thẳng tắp.

Tôi khóc đến không kịp thở, ngay cả đứa bé trong bụng cũng nhân cơ hội trở mình một cái. Tôi nhìn vẻ mặt vô cảm của Tần Thiệu, trong lòng bỗng thoáng qua một tia sợ sệt, đành phải ngượng ngùng buông tay, cúi đầu đứng trước mặt anh.

Anh nhìn tôi chằm chằm nói: “Lần này trở về cô lại định mang theo cái gì?”

Tôi len lén liếc nhìn anh nói: “Không phải, em chỉ muốn quay về thăm anh.”

Anh lạnh lùng nói: “Được rồi, thăm cũng thăm rồi, cô đi đi.”

Đây là lần đầu tiên Tần Thiệu đuổi tôi đi. Trước đây dù xảy ra chuyện gì, dù tôi làm ra chuyện xấu xa thế nào anh cũng chưa từng bảo tôi đi. Một năm qua, tôi thường nghĩ cách rời khỏi anh, trốn tránh anh, tới lúc này tôi đã quen với bước đi và độ ấm trong vòng tay anh, nhưng cuối cùng Tần Thiệu đã buông tay rồi.

Tựa như có người ở bên tai vỗ tay một cái, ánh đèn dần vụt tắt, màn sân khấu chậm rãi hạ xuống. Khi tôi vừa hòa mình vào vở diễn thì khán giả đã ra về.

Tôi nói: “Tần Thiệu, em đã biết cả rồi, chuyện em gái anh, tất cả mọi chuyện, em đã biết… Em sai rồi, em không cầu xin anh tha thứ… Em thay mặt bố mẹ xin lỗi em gái anh… Sau này em sẽ không bao giờ khiến anh tức giận nữa. Em sẽ chuộc lỗi…”

Trong đứt quãng, tôi không rõ lắm rốt cuộc mình đang muốn biểu đạt cái gì, tôi đã từng thao thao bất tuyệt trước mặt Ôn Khiếu Thiên như có tài năng bẩm sinh, nhưng hiện giờ tôi giống như bị đánh thuốc tê, đầu lưỡi cứng nhắc.

Tôi có thể nói tôi yêu anh hay sao?! Tôi có tư cách gì để nói yêu anh? Chỉ bằng chuyện anh vượt qua nhiều hận thù như vậy để yêu tôi, tôi có thể vượt qua nhiều tội lỗi như vậy để yêu anh không? Yêu đấy, nhưng không thể ôm lấy nhau; nhớ đấy, nhưng không thể có được; nắm tay đấy, nhưng không thể hôn môi; đối diện đấy, nhưng không thể vuốt ve gương mặt anh. Tình yêu như vậy, quá tổn thương, quá đau đớn, quá hư ảo.

Tần Thiệu nói: “Cô vì thương hại tôi mà gián đoạn tình cảm với người ta, cố ý đến đây an ủi tôi sao? Tôi không cần. Cô luôn nói đứa trẻ là của một mình cô, được, tôi đồng ý, cô và người ta hãy nuôi nấng nó cho tốt. Cô muốn tôi tha thứ, tôi tha thứ cho cô, cô muốn xin lỗi tôi cũng tiếp nhận. Cô còn nguyện vọng gì chưa thỏa mãn thì nói hết ra đi. Người như cô đối phó với tôi quen tay hay việc lắm rồi, tôi không chịu nổi.”

Tôi ngẩn người nhìn anh, tôi biết kết cục sẽ như thế này. Một người cho dù đã từng yêu một người đến mức dễ dàng tha thứ tất cả mọi chuyện xấu xa mà cô ấy đã làm, hủy hoại tất cả hạnh phúc của người ấy, một khi dứt áo ra đi cũng chỉ còn lại bóng lưng lạnh nhạt.

Tôi ngang bướng nhìn anh, trong lòng biết ở tương lai đằng đẵng tôi sẽ phải kéo cái bóng nặng nề của mình, cô đơn tập tễnh trên hoang mạc cuộc đời. Tôi không có kim chỉ nam, cũng không có lương khô và nước mát, tôi chỉ dựa vào ánh mắt mờ mịt của mình nhìn ảo ảnh phương xa. Vạn vật trong tầm mắt biến thành khoảng không, bên tai không một tiếng động. Tháng năm khắc nghiệt cuối cùng đã cướp đoạt tuổi thanh xuân của tôi, trong nháy mắt mà đầu đã bạc, răng rụng, nếp nhăn khắc sâu. Trong thử thách tuổi thanh xuân này, tôi trải qua cuộc tình đau đến thấu tim, nó thật khó bề phân biệt, khiến tôi suýt chút nữa đã lầm tưởng nó không thể gọi là tình yêu. Rồi khi nó đâm chồi nảy lộc, ra hoa kết quả lại bị năm tháng nhổ bỏ, ngay cả hít thở cũng khiến tôi đau nhức.

Lễ tang và nấm mồ thanh xuân tới một cách tàn nhẫn hơn bất cứ thứ gì khác.

Tôi xoa bụng nói với anh: “Tần Thiệu, anh đã nghĩ ra tên con chưa?”

Tần Thiệu nhìn tôi chằm chằm không nói một lời, anh thường xuyên không còn lời nào để nói với tôi. Tôi không biết anh bị tôi làm nghẹn lời hay không thèm nói nữa.

Tôi chậm rãi bước ra cửa, đi được hai bước thì liều thuốc không cam lòng lại sai khiến ép tôi quay đầu nói thêm: “Tần Thiệu, vừa rồi khi nhìn thấy anh con đã đá một cái. Con cũng nhớ anh.”

Tần Thiệu nhìn tôi, viền mắt hồng hồng.

Tôi nói: “Thật ra tên con em đã nghĩ ra rồi. Nếu là con trai sẽ là Tần Tiểu Thiệu, con gái sẽ là Lô Tiểu Nhiên. Em luôn hy vọng sẽ là con trai, như vây có thể mang họ Tần, nhưng lần trước anh nói con nhất định sẽ là con gái, còn rất giống em. Em hơi thất vọng một chút, vì anh luôn đúng.”

Tần Thiệu bỗng bước nhanh tới, vòng tay qua vai tôi, điên cuồng hôn tôi. Tôi cũng nhiệt tình đáp trả, như sóng biển quyến luyến bãi cát, như cánh bướm quyến luyến hoa tươi, như dây leo quyến luyến đại thụ. Những lời yêu thương muốn nói ngập ngừng trên khóe môi, tương lai khát vọng tìm hoài không thấy, trời đất mênh mông chúng tôi lại không dám cho tình yêu một chốn dung thân, biển cả rộng lớn chúng tôi lại không dám để sóng cuốn đi tất cả yêu hận tình thù.

Chúng tôi chỉ có thể hôn, đây là phương thức gần nhất mà chúng tôi có thể cất bước.

Sau đó, Tần Thiệu đẩy tôi ra. Anh lại lạnh lùng nhìn tôi nói: “Đi đi. Người dưới lầu có vẻ là một người thành thật. Sống cho tốt, đừng ương bướng như trước đây nữa. Không ai có thể chịu được tính cách đó như tôi.”

Tôi gật đầu, hiểu rằng cuối cùng ngay cả anh cũng không chịu nổi tôi nữa.

Tôi bước từng bước ra khỏi phòng. Mỗi một bước như giẫm trên gai nhọn. Tôi biết con đường này tôi phải tiếp tục đi, đạt tới một cực hạn mang tên “nấm mồ đơn độc”, nơi đó cỏ hoang um tùm, người chết khắp nơi, ruồi muỗi thành đàn. Dù đã sớm biết một kết cục như vây, tôi vẫn phải tiếp tục đi tới không thể quay đầu.

Trong phòng khách dưới tầng một, Trịnh Khai Kỳ đã uống hết một ấm trà. Thấy tôi đi xuống, anh ta căng thẳng đứng lên hỏi tôi thương lượng thế nào.

Tôi nhẹ nhàng nói: “Chưa có cuộc thương lượng nào tệ thế này. Tôi thua cả cuộc đời mình.”

Trịnh Khai Kỳ bỗng kéo tôi lại, bước nhanh lên lầu, vừa đi vừa nói: “Tôi đi nói chuyện với anh ta.”

Tôi vội vàng kéo anh ta lại, anh ta nóng lòng muốn bỏ tôi ra, hơi dùng chút sức, thăng bằng của tôi không ổn, toàn thân ngả về sau, lăn hai vòng xuống bậc thang rồi nặng nề ngã lên sàn đá cẩm thạch.

Tôi nằm trên mặt đất lạnh lẽo, nhìn Trịnh Khai Kỳ hoảng loạn chạy xuống, tôi lại thấy Tần Thiệu ngẩn người ở đầu cầu thang tầng hai. Tôi muốn nói gì đó nhưng khi đụng tới vũng máu trên mặt đất, cuối cùng tôi cũng luống cuống.

Trịnh Khai Kỳ muốn bế tôi lên, Tần Thiệu bỗng từ phía sau đẩy anh ta ra, ngồi xuống cẩn thận bế tôi dậy.

Sau đó anh bước nhanh về phía ga ra, tôi nhớ lần trước anh cũng hoảng hốt đưa tôi đến bệnh viện thế này. Giờ tôi nặng như vậy, còn anh gầy đi nhiều như vậy, không biết anh có chịu được không.

Thừa dịp còn chút ý thức, tôi hổn hển nói bên tai Tần Thiệu: “Tần Thiệu, nếu trong hai mẹ con chỉ giữ được một người, nhất định phải giữ đứa bé. Em chết cũng không sao, thật đấy. Một mình anh hãy nuôi con nên người.”

Quản gia đã lái xe ra, tôi được Tần Thiệu ôm vào lòng, cẩn thận ngồi vào xe. Tần Thiệu cắn răng nói: “Sao em có thể chết được. Em phải ầm ĩ chết tôi mới có thể yên tâm được chứ.”

Tần Thiệu luôn nói rất khó nghe, trước đây tôi nghĩ anh là miệng chó không phun nổi ngà voi. Giờ tôi đã biết theo một góc độ nào đấy mà nói, thật ra đó cũng là những lời tâm tình chân chất của một người đàn ông.

Tôi nói: “Tần Thiệu, ông trời đã ban cho em một đứa con, trước giờ em chưa từng cảm kích chuyện gì như thế. Nhất định anh phải hứa với em cứu con mình trước.”

Tần Thiệu lạnh mặt nói: “Để giành sức tự nói với bác sĩ đi. Tôi không cần đứa trẻ. Nhất định con bé sẽ giống em, chỉ biết hành hạ tôi.”

Tôi biết Tần Thiệu chỉ mạnh miệng vậy thôi. Rõ ràng anh thích trẻ con như vậy, ngay cả nhìn phòng trẻ con vui mừng ra mặt, sao có thể nói một đằng nghĩ một nẻo thế được chứ.

Rất nhanh đã tới bệnh viện. Tôi được đưa vào phòng kiểm tra. Tần Thiệu bị giữ lại bên ngoài. Một mình tôi nằm trên giường bệnh, thoáng chốc mất đi tất cả động lực để kiên trì, liền hôn mê.

Khi tỉnh lại, tôi nhìn thấy ánh đèn lóa mắt, nhất thời hoảng hốt. Vửa tỉnh táo tôi lập tức đưa tay sờ bụng trong vô thức. May là bé con trong bụng vẫn chưa rời khỏi tôi, tôi thở phào một hơi, lúc này mới nhìn thấy Tần Thiệu đang ở bên cạnh.

Anh nắm lấy một tay tôi, ghé vào giường bệnh mà ngủ. Cho tới bây giờ tôi chưa từng nhìn thấy dáng vẻ lúc ngủ của anh. Trước đây anh luôn dậy sớm hơn tôi, giống như chỉ cần khẽ động một chút là có thể đánh thức anh.

Lúc này, anh giống như vừa trải qua bão táp, ngủ rất say, ngay cả tôi xoay người nhìn anh anh cũng không biết.

Quản gia nhẹ nhàng lại gần, cầm trong tay một tấm chăn bệnh viện. Tôi gật đầu với ông ấy tỏ vẻ cảm ơn. Quản gia cười hạ giọng nói: “Lô tiểu thư, thiếu gia luôn thương cô. Cô đừng bỏ nhà đi nữa. Mấy tháng nay thiếu gia ngoài miệng không nói nhưng trong lòng vô cùng khó chịu.”

Trong khoảng thời gian ở nhà Tần Thiệu, tôi ít khi nói chuyện với quản gia. Ông ấy luôn tuân thủ trách nhiệm của mình, lễ phép với tôi, chưa từng vượt quá. Nay một người luôn trung thành tận tâm như ông ấy cũng phải vì hạnh phúc của thiếu gia mà chủ động nhắc tới chuyện vốn không nên can thiệp. Đối với chuyện này, tôi vô cùng ngạc nhiên.

Tôi thì thầm nói: “Tôi chưa bao giờ biết tôi quan trọng với anh ấy như vậy. Có lẽ vì giữa chúng tôi có quá nhiều khúc mắc mới khiến anh ấy quan tâm tôi như thế. Tôi nghĩ ông theo anh ấy lâu như vậy hẳn rõ ân oán giữa hai nhà chúng tôi.”

Quản gia lắc đầu nói: “Lô tiểu thư, từ sau khi cô đến thiếu gia đã thay đổi không ít. Trước đây thiếu gia bị chứng khó ngủ, chỉ có cô mới chữa được. Vì vậy Lô tiểu thư đừng luôn nghĩ tới những chuyện không vui trước đây, hãy nghĩ tới cuộc sống tốt đẹp giữa thiếu gia và cô. Tôi tin nhất định cô cũng muốn điều này.”

Tôi nhìn quản gia nho nhã lễ độ như thầy giáo và trưởng bối trong nhà, thấm thía bàn luận với người thân về tình yêu và thương tổn, về tha thứ và lãng quên. Tuy ngôn ngữ mộc mạc nhưng tình cảm chân thành. Ông ấy nói đúng, giữa tôi và Tần Thiệu vô cùng nhiều vướng mắc, rối như tơ vò, còn có những nút chết. Cuối cùng, tôi bị chính những nút chết này bao vây, để chúng trói tôi lại. Thế nhưng tới giờ tôi chưa từng nghĩ chỉ cần tôi muốn sống một cuộc sống ý nghĩa hơn, tôi luôn có thể chui ra từ những kẽ hở. Cú ngã lần này nhắc nhở tôi cuộc sống đầy rẫy những cạm bẫy và bất ngờ. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ gặp tai nạn, hoặc một ngày nào đó Tần Thiệu bỗng mắc bệnh nan y, giống như bố mẹ tôi vậy. Sinh mệnh chỉ yếu đuối như thế, chớp mắt một cái đã là âm dương cách trở. Mà chúng tôi lại luôn bị tương lai vừa xa vừa dài níu giữ, hy vọng xa vời rằng thời gian có thể cứu rỗi bản thân, ảo tưởng rằng một ngày nào đó có thể buông tay. Thế nhưng, nếu một người nào đó trong hai chúng tôi bất ngờ gặp chuyện, một người khác sẽ hối hận vì đã lùi bước không làm gì, sẽ nghĩ vì sao ngày đó chúng tôi không dũng cảm hơn một chút.

Tôi hạ quyết tâm nói với quản gia: “Tôi hiểu. Cảm ơn.”

Quản gia chỉ cười cười, nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

Đại khái khoảng một tiếng sau Tần Thiệu mới tỉnh lại. Chuyện đầu tiên Tần Thiệu làm sau khi tỉnh lại là ngẩng đầu nhìn bình dịch đã hết hay chưa. Thật ra y tá luôn để ý nhưng anh vẫn căng thẳng không yên. Nay nghĩ lại, khi mới quen biết anh, anh luôn vững vàng như núi, làm chuyện gì cũng cầm chắc thắng lợi; sau đó đối với chuyện của tôi anh ngày càng phản ứng thái quá, khiến tôi bắt đầu có biện pháp lợi dụng những sơ hở đó để khống chế anh. Trong lòng tôi đã sớm phát hiện điểm này, vì vậy mới dám gióng trống khua chiêng lợi dụng sự quan tâm của anh làm một số chuyện quá đáng; còn tôi vì mưu cầu danh lợi mà dùng đủ loại hành động không kiềm chế được khiêu chiến cực hạn của anh. Thì ra từ rất lâu trước đây tình yêu đã bắt đầu nảy sinh, có điều nó sinh trưởng trên sa mạc khô héo, không ai cẩn thận chăm bón, không mưa gió tưới tiêu, tuyết sương phủ đầy, khổ sở chống chọi, suýt chút nữa đã bị vùi dập, nhưng nó vẫn khỏe mạnh sinh tồn và trưởng thành.

Tôi nói: “Không phải anh bị chứng khó ngủ sao? Sao lại ngủ say như thế?” Tôi nhớ tới khi chúng tôi vừa quen nhau chưa lâu, anh gọi tôi tới chỉ có chức năng làm gối ôm, tôi cảm thấy cổ quái, không ngờ anh có bệnh thật.

Tần Thiệu chỉnh lại góc chăn nói: “Đụng phải em lần nào cũng bắt tôi đứng ra dọn dẹp tàn cục, bận rộn mãi mới ngủ quên.”

Tôi cười nói: “Thì ra em gặp rắc rối còn có tác dụng phụ như vậy, sau này phải tranh thủ gây chuyện mới được.”

Tần Thiệu trừng mắt lườm tôi nói: “Còn không ngồi yên? Chưa ra khỏi bệnh viện đã nói lung tung.”

Tôi thè lưỡi, chuyển chủ đề: “Bác sĩ nói thế nào? Con mình không sao chứ?”

Vẻ mặt Tần Thiệu thoáng thả lỏng: “Yên tâm, tôi đã nói đứa bé giống em. Dù vất vả thế nào vẫn khỏe mạnh mới là tốt nhất.”

Tôi vùng vẫy muốn ngồi dậy: “Vậy bác sĩ có nói là nam hay nữ không?”

Tần Thiệu giúp tôi ngồi dậy, kê một chiếc gối mềm sau lưng tôi rồi nói: “Không phải lần trước đã nói rồi sao? Bệnh viện không thể tiết lộ giới tính được.”

“Hừ, giờ này còn giả bộ, trời mới tin.” Tôi khinh bỉ nhìn anh.

“Em muốn biết như vậy thì tự đi hỏi bác sĩ đi.”

“Anh không muốn biết à?”

“Tôi biết làm gì? Với tôi con trai hay con gái đều như nhau.”

“Cái gì, phòng trẻ con trang trí màu cam, thật chói mắt, nhìn đã thấy bực mình rồi. Nếu con mình thừa kế chứng khó ngủ của anh còn nhìn màu đấy mãi chắc cả đời cũng chữa không hết.”

“Lý luận về con của David Beckham và Victoria với mấy đứa trẻ hút hồn lần trước em nói đâu?”

“Gạt anh mà anh cũng không nhận ra còn dám tự nhận là anh tài?”



Ngày xuất viện là một ngày khí trời mát mẻ. Bên ngoài rơi rơi vài hạt mưa phùn. Vừa mở cửa sổ làn gió mát lạnh ẩm ướt liền ùa vào, mùi thuốc diệt trùng trong bệnh viện cũng tản đi không ít. Tôi ôm bụng ngồi bên cửa sổ, ngửi làn gió thiên nhiên thổi vào, trong lòng cảm thấy thật nhàn nhã và an bình.

Tần Thiệu mang tới rất nhiều quần áo bầu mới cứng bảo tôi chọn một bộ mặc ra viện. Tôi chỉ bộ quần áo tôi mặc khi nhập viện nói: “Có phải rất khiêu chiến thẩm mỹ của anh không? Đó là quà Trịnh Khai Kỳ tặng em. Anh ấy nói chọn ở cửa hàng gần công ty cho em. Em không thể không mặc. Thật ra mặc vào mới thấy loại trang phục này kiểu dáng xấu một chút nhưng rất tiện lợi.”

Tần Thiệu có chút mất hứng: “Thằng nhóc kia chỉ dùng một bộ quần áo rẻ tiền đã đối phó được em. Trước kia tôi tặng em vì sao không thấy em đối xử tốt với tôi.”

Tôi bĩu môi: “Anh ấy mua cho em thứ đắt nhất trong cửa hàng. Còn anh mua cho em thứ rẻ nhất trong cái trung tâm kia.”

Tần Thiệu bị tôi làm nghẹn họng, trên mặt có chút ngượng ngùng.

Tôi cười nói: “Có phải anh đang ghen không? Ai nha, Tần Thiệu tiếng tăm lừng lẫy lại đi ghen với kế toán nhỏ ở một thị trấn bé bé kìa.”

Tần Thiệu dùng sức nhéo mũi tôi nói: “Đúng thế. Em chạy trốn lâu như vậy, về nhà một lần còn dẫn người khác theo, tôi có thể không ghen hay sao?”

Tôi không ngờ Tần Thiệu có thể thoải mái thừa nhận lòng dạ mình hẹp hòi như thế.

Tôi cười nói: “Đúng vậy, cũng phải khâm phục mắt nhìn đàn ông của em, lần nào cũng chọn được trai đẹp. Trịnh Khai Kỳ ở trong thôn Ngật Đáp cũng có triển vọng lắm, tiếc là quá non, em sợ anh ấy không chịu nổi cấp độ như em. Nói về đàn ông ấy mà, vẫn là nhiều tuổi một chút, nóng tính một chút, biết ít thủ đoạn, thời khắc quan trọng có thể cứu người, ôm bà bầu gì đó, như vậy mới đáng để yêu. Em nghĩ vậy lại chợt nhớ ra chẳng phải bên cạnh em có sẵn một người như thế hay sao, làm thế nào lại quên mất không biết.”

Tần Thiệu ngẩn người nhìn tôi.

Tôi có chút mất hứng nói: “Tần Thiệu, em đang tỏ tình đấy, chỉ số thông minh của anh cao như vậy đừng lộ ra vẻ mặt ngốc nghếch như thế được không? Em và con đều không chịu được. Lần trước thảo luận phòng trẻ con với anh anh còn không có biểu hiện gì. Từ khi nào mà dây thần kinh của anh lại thô như cây cột điện thế hả?”

Tần Thiệu bỗng nở nụ cười, như công nhân công trình thủy điện cuối cùng cũng nhìn thấy nước về, vui sướng thỏa mãn.

Anh cười nói: “Lần này không chính thức, nào, tôi mở ghi âm, em nói lại đi.” Nói rồi anh lấy điện thoại ra.

Tôi vội vàng giật lấy hô: “Đừng có được đằng chân nâng đằng đầu nhá!” Đang nói, tay không cẩn thận chạm vào màn hình, điện thoại lập tức phát ra đoạn phim tôi vừa rung đùi đắc ý vừa hát hò.

Qua lâu như vậy tôi còn chưa từng xem lại đoạn phim tôi quay làm quà tặng Giáng Sinh. Giờ xem lại mới thấy hình như tôi là thiên tài hài kịch, ngày đó trong tình cảnh gian nan làm thế nào tôi còn buồn cười như vậy được nhỉ? Hình như khi đó trong bụng chỉ nghĩ làm thế nào lấy lòng anh, không có bất cứ ý nghĩ gì khác, mỗi một động tác, vẻ mặt đều vô cùng chân thật.

Tôi chỉ vào màn hình, hưng phấn nói: “Tần Thiệu, có phải anh nghĩ cô ấy đẹp chết đi được phải không?”

Tần Thiệu cầm lấy điện thoại, tắt đoạn phim đi, sau đó cẩn thận ôm lấy tôi. Giữa hai chúng tôi là cái bụng tròn tròn, nếu muốn ôm chặt có chút khó khăn.

Tần Thiệu dịu dàng nói: “Người trong màn hình có đẹp cũng không bằng em đang ở trong lòng tôi. Tôi ôm được, nắm được, cảm nhận được, chạm vào được.”

Tôi khó khăn ló đầu khỏi ngực anh, ngơ ngác nhìn anh.

Anh ấn đầu tôi tựa lên bờ vai rộng của anh: “Đồ ngốc, tôi cũng đang tỏ tình đấy thôi.”

Một ngày lại một ngày qua đi, mỗi ngày thành phố A nóng như lò luyện đan, không có vẻ gì sẽ chuyển lạnh. Từ lúc mang thai, tôi ngày một giống quả cầu lửa, luôn khô nóng đến mức hận không thể vén áo khoe bụng, cầm một bình trà ra ngoài hóng gió như mấy người đàn ông phố phường. Ra ngoài lại sợ cảm nắng, trốn trong biệt thự thì sợ điều hòa thổi cảm lạnh, đành phải ôm quạt điện giải nóng. Tần Thiệu đề nghị chuyển tới ven biển cho mát mẻ, tôi nghĩ tới những chuyện trên thương trường mà anh vừa trải qua, không thể đứng trong nhà bày mưu tính kế như trước, rất nhiều chuyện cần ra mặt giải quyết, ở lại thành phố A sẽ tiện hơn nhiều, vì vậy tôi nhất quyết ở lại.

Mỗi ngày về nhà Tần Thiệu đều mang quà về cho tôi hoặc con. Quà khi lớn khi nhỏ. Có khi là một bộ đồ trang sức, có khi chỉ là một cái gối ôm nhỏ. Tôi sợ cứ như vậy dù phòng có rộng cũng không chứa hết được, mỗi lần nhận quà đều phải dặn anh lần sau không cần mua về thêm nữa; nhưng Tần Thiệu đã mua thành thói quen, tay không về gặp tôi dường như có chút ngượng ngùng. Cuối cùng tôi bảo anh mua hạt giống về cho tôi, sau đó gieo vào trong nhà kính, nếu có thể nở hoa cũng là một chuyện tốt. Sau đó Tần Thiệu thường mang về những giống cây cổ quái. Đôi khi tôi nghĩ lẽ nào Tần Thiệu muốn tiến quân vào nông nghiệp hoặc lâm nghiệp rồi, rất nhiều loại tôi cũng không biết là cái gì, chỉ thấy anh hứng chí bừng bừng gieo gieo trồng trồng. Có một lần, Tần Thiệu hưng phấn cầm mầm cúc Ba Tư về, nói khoảng bảy, tám tháng nữa là có thể nở hoa. Tôi phe phẩy cây quạt, hỏi anh rốt cuộc tôi giống cúc Ba Tư ở chỗ nào. Tần Thiệu vừa xới bồn hoa vừa nói: “Trước đây cúc Ba Tư từng được chọn để tặng cho một vị viện trưởng ở Oxford, bà là thánh bảo trợ học vấn.” Tôi nghiêng đầu hỏi: “Anh đang khen em bác học đa tài đấy à?” Tần Thiệu nhếch miệng nói: “Đến giờ em còn chưa tốt nghiệp đúng không? Còn dám ví mình với thánh bảo hộ học vấn? Em và cúc Ba Tư giống nhau ở chỗ cúc Ba Tư không có yêu cầu cao với thổ nhưỡng, chịu hạn tốt, dễ nuôi trồng.” Tôi nghĩ thầm, dễ nuôi coi như một ưu điểm, miễn cưỡng coi là khen đi.

Tần Thiệu không cầu hôn tôi, chỉ trong một buổi chiều nắng gắt như lửa nhét tôi vào xe, phi thẳng tới cục dân chính. Tôi nghĩ Tần Thiệu chắc như đinh đóng cột rồi, biết tôi có thai, không muốn cưới cũng phải cưới, cầm hộ khẩu của tôi lôi tôi đi kết hôn. Nhân viên cục dân chính nhìn cái bụng tròn vo của tôi, vờ vịt hỏi một câu: “Tự nguyện chứ?”

Tôi tức giận nói: “Từ đầu đến cuối là ép buộc.”

Tần Thiệu nói: “Cô đừng để ý đến cô ấy, cứ đóng dấu một cái là được.”

Nhân viên kia hiển nhiên không hài lòng với thái độ của Tần Thiệu, nói: “Anh cho là hai người đang tới nhà hàng tiêu tiền, lấy hóa đơn đấy à. Suy nghĩ cẩn thận rồi quay lại. Đôi tiếp theo.”

Tôi vội vàng kéo tay cô ấy nói: “Tự nguyện, tự nguyện. Trời nóng thế này ai tới cục dân chính tiêu tiền làm gì?”

Tần Thiệu nâng niu tờ đăng ký kết hôn in chữ vàng, kiêu ngạo dẫn tôi đi ăn mừng bằng mỳ Ý, chuyện này coi như xong.

Tôi nghĩ âm thầm một chút cũng tốt, dù sao nếu để trên mạng biết cô nàng cực phẩm còn kết hôn với Tần Thiệu, bọn họ nhất định sẽ không chịu nổi, phải đem chúng tôi ra làm thịt mới coi như hả giận. Tuy theo lý trí là vậy nhưng vừa nghĩ tới chuyện lớn của đời người mà Tần Thiệu không biểu hiện gì, cứ dễ dàng làm xong chuyện như thế có vẻ tôi chẳng có địa vị gì thì phải.

Tần Thiệu lập tức giải thích với tôi: “Đối phó với em là phải nhanh, độc, chuẩn như thế, cứ kéo dài nhất định em sẽ xoay người tạo ra mầm tai vạ. Đăng ký trước, những chuyện khác chờ con chào đời, tôi với con thương lượng rồi tính tiếp. Dù sao khi đó đã là hai người rồi.”

Tôi nghe, cảm thấy như vậy cũng có lý liền để mặc sự không cam lòng trôi qua.

Cuối tháng chín, bụng lớn đến mức sắp nứt ngay ra được. Đôi khi đứa bé cử động mạnh một chút còn có thể nhìn thấy hình dạng chuyển tới chuyển lui trong bụng, thỉnh thoảng còn nhìn thấy bàn tay. Tôi nhìn bụng, nghĩ cái này chẳng khác gì dị dạng, trong lòng có chút mâu thuẫn. Tần Thiệu lại đặc biệt vui vẻ, lần nào cũng xòe ngón tay cẩn thận chọc lên tay con, chơi trò ET với con vui quên trời đất.

Cuối tháng chín là ngày giỗ Tần Lộ. Tôi kiên trì muốn tới nghĩa trang Hoàng Cảng thăm cô ấy. Tần Thiệu rất do dự bởi cách ngày sinh dự tính không còn xa nữa, anh sợ xảy ra vấn đề. Nhưng tôi khư khư cố chấp không lay chuyển được. Mỗi lần Tần Thiệu nhìn thấy tôi như vậy sẽ thỏa hiệp, lần này cũng vậy.

Thời tiết đang chuyển lạnh, tôi một tay ôm bụng bầu, một tay được Tần Thiệu đỡ, đi lên từng bậc thang. Dọc đường thông xanh um tùm, trên đầu trời xanh trong vắt. Trong mắt mỗi người là một ngày cuối thu trong lành, còn với tôi vẫn thật nặng nề.

Cuối cùng cũng tới trước mộ Tần Lộ, Tần Thiệu đặt bó cúc trắng xuống, nhẹ nhàng nói một tiếng: “Lộ Lộ, anh chị tới thăm em.”

Tôi nhìn tấm ảnh trên bia mộ, nghĩ tới một cô gái trẻ trung xinh đẹp như vậy lại vĩnh viễn dừng chân ở tuổi hai mươi ba. Trong bảy năm này, Tần Thiệu đã cố quên bao lâu, còn tôi đã ung dung thế nào?

Tôi vùng vẫy quỳ xuống, Tần Thiệu thấy vậy muốn đỡ tôi đứng lên. Tôi khoát tay với anh, nói: “Em có chuyện muốn nói với em gái anh. Đứng nói sợ em ấy không nghe thấy.”

Sau đó, tôi nở nụ cười ngọt ngào với tấm ảnh, chậm rãi nói: “Tần Lộ, xin lỗi. Chị biết câu xin lỗi này không có ý nghĩa gì với em. Nhưng ngoại trừ xin lỗi chị không biết làm gì khác để biểu đạt sự hối hận của mình. Trước đây chị không tin số mệnh, giờ chị đã tin đạo lý luân hồi, nhân quả báo ứng, thưởng phạt trên cuốn sổ sinh tử đều ghi rõ ràng. Kiếp này gia đình chị nợ em một mạng, nếu có kiếp sau xin hãy giảm thọ của chị đi. Cả ba người nhà chị không ai có thể trốn tránh trách nhiệm, nhưng làm con chị vẫn mặt dày mà xin em tha thứ cho bố mẹ chị, bọn họ đã gặp bất trắc, chỉ còn mình chị vẫn quyến luyến cuộc đời này. Vì vậy nợ của bố mẹ chị sẽ trả, ba kiếp của chị đều sẽ do em định đoạn. Nếu em có thể yêu ai yêu cả đường đi, không chê chị thì hãy đầu thai làm con của chị đi, chị nguyện dùng tình mẹ cả đời này để che chở, chăm sóc em.”

Tần Thiệu đỡ cánh tay tôi, muốn tôi đứng lên. Tôi cúi đầu, nghĩ có lẽ quỳ lâu một phút Tần Lộ sẽ bớt giận một chút, vì vậy tôi bướng bỉnh quỳ gối trên mặt đá. Tần Thiệu vuốt tấm ảnh em gái, thở dài nói: “Lộ Lộ, cho qua đi được không? Anh phải nhìn thấy cô ấy vui vẻ mới có thể hạnh phúc. Em tha thứ cho cô ấy đi.”

Một lát sau, Tần Thiệu lại kéo tôi. Anh nói: “Đứng lên đi, Lộ Lộ nói con bé tha thứ cho em rồi.”

Tôi giương mắt hỏi anh: “Thật sao?”

Tần Thiệu nghiêm túc gật đầu: “Lộ Lộ là một cô bé lương thiện, con bé sẽ không đành lòng để một phụ nữ có thai quỳ trước mặt mình.”

Tôi cẩn thận đứng lên, chân vốn đã sưng phù, khi đứng lên có chút tê cứng. Tôi đột nhiên hỏi Tần Thiệu: “Tần Thiệu, khi đó anh có hận em không?” Cho tới giờ tôi chưa từng dám trực tiếp hỏi anh vấn đề này.

Đây là vết sẹo giữa hai chúng tôi, không thể dễ dàng chạm vào. Nhưng thật ra há miệng là có thể hỏi ra lời.

Tần Thiệu gật đầu.

“Vậy anh có ý với em từ khi nào?” Tôi tò mò hỏi.

Tần Thiệu nhìn tôi: “Ý gì?”

“Chính là loại ý rất phức tạp ấy. Giống trên TV hay chiếu này, nhìn thấy yên bình, không thấy bất an; nghĩ tới đau lòng, không nghĩ trống vắng; ngoài mặt chán ghét, trong lòng yêu thương ấy.”

Tần Thiệu nở nụ cười: “Em là nhà thơ đấy à?”

“Nói đi, từ lúc nào?”

“Từ rất sớm.”

“Sớm thế nào?”

“Sớm đến mức em không tưởng tượng được.”

Lại là đáp án này, hỏi nữa thì Tần Thiệu nói sớm từ lúc nhìn thấy má lúm đồng tiền của tôi mà khi ấy tôi không tưởng tượng được. Anh chơi đường vòng , tôi cũng mặc kệ anh. Có lẽ thật sự từ rất sớm cũng nên, trước kia không phải ông thầy tướng số đã nói khi tôi 23 tuổi đã gieo hạt đấy sao, phải chăng cuối cùng cũng kết quả?

18 tháng 10, con chúng tôi chào đời, là một cô bé. Tần Thiệu đặt tên là “Tần Vô Thương”. Ban đầu tôi còn chê tên này sặc mùi kiếm khách, sau cũng nửa hài lòng nửa ngầm đồng ý. Tôi nghĩ đây là lời chúc phúc của chúng tôi tới đứa trẻ, trải qua biết bao đau thương, qua trăm nghìn đắng cay mới biết “Vô Thương” chính là nguyện vọng cao nhất của đời người.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.