Tiến Về Phía Nhau

Chương 76: Chương 76




Câu nói của Tần Uyển làm Chu Lợi Huy cứng họng, đúng vậy, Chu Giai Huệ là con gái của ông và Hạ Vân, liên quan gì tới Tần Uyển?

Không thể cãi lại, mặt Chu Lợi Huy tái nhợt, trong chớp mắt, ông như già đi rất nhiều.

Tần Uyển nâng gương mặt sắc sảo của mình lên, nói một cách điềm đạm: “Nếu rảnh để tới đây thì không bằng tìm luật sư đi, chúng ta gặp nhau trên tòa.”

Chu Lợi Huy nhắm hai mắt lại trong phút chốc, cả người rã rời, ông ngăn Tần Uyển đang muốn đi vào phòng, giọng khàn khàn: “Tiểu Uyển, chúng ta nhất định phải như kẻ địch ư? Xem như tôi cầu xin em một lần này thôi, chúng ta đừng như thế mà được không? Lúc đầu nếu em không bỏ đi thì bây giờ sẽ chẳng có Hạ Vân và Giai Huệ. Suốt thời gian qua tôi luôn hối hận...”

Tần Uyển hất tay ông ra, sau đó tát lên mặt ông một cái, “Đừng nhắc về quá khứ với tôi, cái tát này là ông nợ tôi. Ông hối hận là việc của ông, năm đó cho dù ông có quỳ xuống van xin thì tôi cũng sẽ bỏ đi. Hôm nay cũng vậy, cho dù ông quỳ xuống, tôi cũng không rút đơn kiện. Từ lâu tôi và ông đã không còn bất cứ quan hệ nào, càng đừng nói đến tình cảm. Mời về cho!”

Trong cuộc đời mình, Chu Lợi Huy chưa từng gặp người phụ nữ nào sắt đá đến thế, ông mím chặt môi lại.

Tần Uyển ngồi xuống sofa, bà châm điếu thuốc, cười trào phúng: “Tôi hiểu việc ông cầu xin cho Chu Giai Huệ, nó là bảo bối của ông và Hạ Vân, nhưng tôi cũng chỉ có một đứa con gái là Ninh Ninh thôi. Còn có một chuyện mà chắc ông đã quên, Ninh Ninh cũng là con của ông.”

Chu Lợi Huy không thể nói được câu gì, ông nhìn Tần Uyển tao nhã thở ra một vòng khói, một phút sau, ông xoay người rời đi.

Về nhà họ Chu, Hạ Vân và Chu Giai Huệ vội vàng đứng lên, Chu Giai Huệ gọi ông: “Bố...”

Hạ Vân vội vã hỏi: “Lợi Huy, sao rồi? Mình có bảo người ta rút đơn kiện không?”

Hạ Vân và Chu Giai Huệ không biết Chu Lợi Huy đi tìm Tần Uyển, bọn họ chỉ nghĩ với thế lực nhà họ Chu thì người đó chắc chắn sẽ rút đơn kiện. Chu Lợi Huy nhìn Chu Giai Huệ, “Bố sẽ tìm luật sư cho con.”

Hai mẹ con ngẩn người.

Hạ Vân lắc tay ông, hét lên: “Mình nói gì? Tìm luật sư? Tại sao phải tìm luật sư, không thể rút đơn kiện sao? Nếu lên tòa thì sau này Giai Huệ phải làm sao? Làm sao con nó cưới được người tốt?”

Chu Lợi Huy hất tay bà ta ra, phát tiết hết cơn giận đã cố kìm nén: “Bà nghĩ tôi muốn lên tòa à? Nhà họ Tần, Truyền thông Thời Quang, Tần Uyển cùng hợp lại khởi tố, nhà họ Chu có tiền thì làm được gì? Tôi đi đối đầu với họ được hả? Cho dù đấu thật thì tôi có cửa thắng không? Huống chi Nghi Ninh cũng là con gái tôi, mấy năm nay con bé rất ít khi về nhà, là tự Huệ Huệ đi thách thức con bé chứ có ai ép không? Bà có biết mấy tin tức trên mạng làm tổn thương con bé đến nhường nào không? Hạ Vân, Huệ Huệ trở thành như bây giờ là do lỗi rất lớn của bà đó, và cả lỗi của tôi nữa.”

Sắc mặt Hạ Vân tái nhợt, bà ta run rẩy: “Ý của mình là... chúng ta phải hầu tòa?”

Chu Lợi Huy mệt mỏi: “Tôi sẽ tìm luật sư giỏi nhất.”

Chu Giai Huệ bật khóc, “Bố, con không muốn ra tòa đâu.”

Chu Lợi Huy quát: “Khóc cái gì mà khóc! Không muốn ra tòa thì sao làm vậy?”

Chu Giai Huệ thút thít: “Con, con giận quá nên chỉ muốn dạy cho chị ta một bài học thôi...”

Chu Lợi Huy nhìn Chu Giai Huệ, bên tai văng văng cẩu nói của Tần Uyển: “Có trách thì trách Hạ Vân sinh cho ông đứa con gái ngu dốt.”

Cả đời lầm lỗi, bây giờ phải chịu quả báo.

***

Trên weibo còn chưa lắng xuống thì hình ảnh và clip nhiếp ảnh gia Joey tham gia một sự kiện được đào lên.

Năm đạt được giải thưởng lớn nhờ tấm ảnh, Joey không nói gì về bức ảnh, cho đến một lần phỏng vấn vào tám năm trước, bà mới tiết lộ: “Mọi người đừng hỏi nữa, cô bé trong bức ảnh đó là con gái tôi.”

Còn về tâm trạng khi chụp tấm ảnh và chuyện gì đã khiến một cô bé đau lòng đến thế thì Joey không nói.

Chu Nghi Ninh đọc xong bài viết và bình luận thì tắt weibo, đưa điện thoại cho Trương Nhiên.

Tần Uyển chụp tấm ảnh đó lúc cô bảy tuổi, Tần Uyển muốn đưa cô đi, bà xin lỗi cô, hứa sau này sẽ chăm sóc cô thật tốt, cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn, ít nhất là tốt hơn khi sống cùng Chu Lợi Huy.

Tâm trạng lúc đó của Chu Nghi Ninh thế nào? Toàn bộ thế giới đều sụp đổ.

Người cô gọi là mẹ suốt mấy năm qua hóa ra không phải là mẹ cô, lại xuất hiện một cô rất đẹp bảo muốn đưa cô đi, cô trưởng thành sớm, hiểu hết những lời mà Tần Uyển nói, nhưng lại vờ như không hiểu.

Ở nhà họ Chu, Hạ Vân đối xử không tốt với cô, còn bố luôn thiên vị, một đứa trẻ như cô thì làm được gì?

Cô khóc đến xé lòng, Tần Uyển cố gắng ôm lấy cô, mắt bà đỏ ửng: “Đi với mẹ được không con?”

Chu Nghi Ninh lập tức đẩy bà ra, những sợ hãi, đau lòng, ấm ức trong cô hoàn toàn bộc phát.

Cô dùng hết sức đẩy Tần Uyển ra, vừa khóc vừa hét: “Cô không phải là mẹ cháu! Cháu không đi theo cô đâu!”

Sau đó, cô bỏ chạy, dù bị tuột giày cũng không quay đầu lại.

Bóng dáng nhỏ bé ấy khiến Tần Uyển đau lòng, bà chưa từng có cảm giác như vậy, ngay cả khi bỏ lại Chu Nghi Ninh lúc trước, bà cũng không đau đớn như bấy giờ. Cảm giác như bị róc từng miếng thịt làm bà chết lặng đứng yên ở đó, sau đó bà giơ máy ảnh lên theo bản năng.

Từng có người hỏi Joey hài lòng với tấm ảnh nào nhất? Joey trả lời: “Bóng dáng phía sau đầy bi thương của một cô bé.”

Bởi vì bà đã chụp tấm ảnh đó với trái tim như bị xuyên thủng.

***

Nghỉ ngơi thêm một ngày, cô tới trường quay Khúc mắc để quay tiếp phần cuối.

Hai ngày qua nhân viên đoàn phim cũng theo dõi weibo nhưng không ai nhắc tới chuyện đó trước mặt Chu Nghi Ninh, cô cũng làm như không có gì xảy ra, thản nhiên trò chuyện với mọi người như bình thường. Vệ Trung nhìn cô mấy lần, cười: “Đi hóa trang đi, sắp quay rồi.”

Chu Nghi Ninh mỉm cười: “Dạ, cảm ơn đạo diễn.”

Hóa trang xong, cô đi ra địa điểm quay, Quý Đông Dương cũng đã tới, anh nhìn thoáng qua cô rồi đi vào phòng nghỉ.

Cảnh quay giữa Chu Nghi Ninh và Lục Linh kết thúc, Quý Đông Dương đứng ở gần máy quay, Chu Nghi Ninh nhìn xung quanh tìm kiếm, khi mắt hai người chạm nhau, tim cô bỗng đập thình thịch. Lúc trước, giữa hai người như bị ngăn cách bởi một tấm màn mỏng, mọi thứ rất mơ hồ, tuy yêu nhau nhưng không thể nhìn rõ nhau. Còn hôm nay, khi đã chọc thủng được tấm màn đó, cô nhìn thấy anh một cách chân thật nhất.

Cô không còn sợ hãi quá khứ, không còn hoài nghi tương lai nữa. Cô tin rằng trên đời này, không ai tốt hơn anh.

***

Buổi tối quay cảnh nóng thứ hai và cũng là cuối cùng của phim, rút kinh nghiệm lần trước, Quý Đông Dương và Chu Nghi Ninh quay khá suôn sẻ. Cũng như lần trước, sau khi quay xong, Quý Đông Chiếu hút điếu thuốc, Chu Nghi Ninh xoa đôi môi sưng đỏ của mình, mặt cô đỏ bừng, thở ra một hơi, lúc đi ra khỏi phòng còn nói với A Minh, “A Minh, pha cho anh ấy ly cà phê.”

A Minh lầm bầm: “Sức chịu đựng của Đông ca càng lúc càng kém, trước kia dù có quay mấy cảnh này thì anh ấy cũng đâu như vậy!”

Chu Nghi Ninh nhướn mày: “Chuyện này rất bình thường mà.”

A Minh: “...”

Quả thật rất bình thường, nhưng gặp tiểu ma nữ liền trở nên bất thường.

Lúc kết thúc công việc đã một giờ sáng, Quý Đông Dương ở phòng nghỉ đợi hai phút liền thấy Chu Nghi Ninh đi vào.

Quý Đông Dương lấy chìa khóa xe, “Anh đưa em về.”

Cô nâng mặt lên, nheo mắt cười: “Là do anh muốn ở lại nhà em chứ gì?”

Cô giơ tay sờ vào quần tây của anh, “Nghẹn lắm đúng không?”

“...”

Quý Đông Dương kéo tay cô ra, tay cô rất nhỏ, rất mềm mại, anh chỉ cần nắm tay lại là có thể bao trọn được bàn tay cô, giọng anh rất điềm tĩnh: “Đừng làm loạn, không cần anh đưa về thật hả?”

Chu Nghi Ninh ngừng cười, “Không cần đâu, bên dưới khu chung cư còn có phóng viên, anh về nghỉ ngơi sớm đi.”

Hai ngày nay chắc chắn anh không ngủ đủ giấc.

Cô kiễng chân hôn lên môi anh, nhìn vào mắt anh: “Em về đây.”

Quý Đông Dương cúi người, ôm chặt cô, nghiêng đầu hôn lên môi cô.

***

Mấy ngày qua liên tục có chương trình giải trí liên lạc với Vạn Vi để mời Chu Nghi Ninh tham gia chương trình, thậm chí còn hy vọng Joey cũng có thể tham gia, thù lao cực kỳ cao. Vạn Vi không thể quyết định thay Joey, đồng thời chị cũng hiểu tổ chương trình sẽ đào sâu cuộc sống riêng tư của Chu Nghi Ninh nên chị tôn trọng ý kiến của cô.

Chu Nghi Ninh nói: “Em không muốn tham gia mấy chương trình kiểu đó.”

Vạn Vi: “Chị tôn trọng quyết định của em, nhưng em là diễn viên, phải tham gia tuyên truyền phim Khúc mắc, cũng phải tham gia các hoạt động của nhãn hàng đại diện, chúng ta hoàn toàn không thể ngăn những câu hỏi của phóng viên và người dẫn chương trình.”

Chu Nghi Ninh: “Em đã chuẩn bị tinh thần rồi.”

“Vậy thì tốt, ngày mai chị sẽ đến tham gia lễ đóng máy phim Khúc mắc.”

“Dạ.”

Cúp điện thoại, Chu Nghi Ninh nhìn Quý Đông Dương ở phía sau mình, thở dài bất lực, “Quý Đông Dương, hình như em nổi tiếng trước khi phim được chiếu rồi.”

Quý Đông Dương đặt kịch bản xuống, “Trước sau gì cũng có ngày này mà.”

Chu Nghi Ninh nhướn mày: “Anh tin tưởng em đến thế à? Lúc còn quay Triều đại thái bình, anh đâu ưa gì em, cứ mắng em suốt.”

Muốn lôi chuyện cũ ra? Quý Đông Dương ngước mắt nhìn cô, “Ai bảo lúc đó em không chuyên nghiệp.”

Chu Nghi Ninh không thể phản bác.

Cô xông tới chỗ anh, “Sau khi đóng máy, chắc là chúng ta không được gặp nhau thường xuyên rồi, chị Vạn Vi đang chọn kịch bản mới.”

Hai người chẳng thể nào luôn ở cùng một đoàn phim.

Quý Đông Dương nhìn Chu Nghi Ninh, cô nghĩ ngợi nói: “Nhưng vẫn chưa có kịch bản nào thích hợp cả, còn phải tuyên truyền phim nữa, anh thì sao? Chắc chắn có rất nhiều kịch bản được gửi đến cho anh.”

“Đúng là rất nhiều.” Quý Đông Dương mím môi, “Nhưng anh sẽ nghỉ ngơi một thời gian.”

Chu Nghi Ninh ngạc nhiên nhìn anh: “Bao lâu?”

Quý Đông Dương cười: “Chưa biết.”

Chu Nghi Ninh cắn môi, qua một lát mới nói: “Mẹ em muốn em sang Anh một thời gian.”

Quý Đông Dương suy tư trong chốc lát, hỏi: “Sang Anh điều trị?”

Anh vẫn còn thấy sợ khi nghĩ đến lần phát bệnh của Chu Nghi Ninh, Tần Uyển cũng từng nói với anh là muốn đưa cô sang Anh để điều trị, mặc dù mấy ngày qua tâm trạng của cô rất ổn định nhưng anh không thể nào quên cô thực sự đã phát bệnh.

Chu Nghi Ninh gật đầu: “Vâng.”

Quý Đông Dương vuốt tóc cô, nói: “Cũng tốt.”

Ngày 26 tháng 3, đóng máy phim Khúc mắc.

Đoàn phim tổ chức tiệc mừng tại khách sạn, Thẩm Ngôn Quân và Lục Tiêu cũng tham gia. Thẩm Ngôn Quân thấy Chu Nghi Ninh mặc lễ phục hở vai thì đi qua, khi thấy anh đi về phía mình, Chu Nghi Ninh mỉm cười chào anh.

Thẩm Ngôn Quân cúi đầu nhìn cô: “Chừng nào về thành phố B?”

Chu Nghi Ninh nói: “Ngày mai.”

Kể từ lúc xảy ra chuyện, Thẩm Ngôn Quân thường xuyên đến trường quay thăm cô, nhưng cô không hề biết vì đa phần anh chỉ đứng từ phía xa ngắm cô một lát rồi đi.

Thẩm Ngôn Quân cười: “Lần sau anh qua đó công tác, em phải mời anh cơm đấy.”

Chu Nghi Ninh gật đầu, “Chuyện nhỏ.”

Quan hệ của họ đã quay trở lại như ban đầu, là mối quan hệ của những người bạn từ thưở ấu thơ, thỉnh thoảng sẽ gặp nhau, ăn với nhau bữa cơm.

Tiệc tùng chắc chắn phải có rượu, Lục Tiêu không những hào phóng mà còn uống rất sảng khoái, anh ta nhìn Quý Đông Dương và Chu Nghi Ninh đang đứng gần nhau, cười: “Cô Chu uống với tôi một ly được không?”

Chu Nghi Ninh không nói nhiều, lập tức nâng ly rượu lên uống cạn.

Lục Tiêu thoáng sửng sốt, anh ta nhìn Quý Đông Dương, thấy bạn mình cúi đầu nhìn Chu Nghi Ninh với vẻ mặt lạnh lùng. Chu Nghi Ninh vội vã nói: “Anh biết là em uống giỏi mà.”

Lục Tiêu cười, “Đúng là uống giỏi thật.”

Vệ Trung đi tới chào hỏi Lục Tiêu. Lục Tiêu nói: “Hơn hai tháng qua đạo diễn Vệ vất vả nhiều rồi.”

Vệ Trung cười: “Mọi người đều vất vả cả.”

Vệ Trung nhìn Chu Nghi Ninh, “Nhưng mà vất vả nhất phải kể đến nữ chính của chúng ta.”

Quả thật bộ phim này là thử thách rất lớn với Chu Nghi Ninh, áp lực tâm lý mà cô gánh lớn hơn người bình thường rất nhiều, nếu nữ chính không phải là cô, bộ phim này sẽ không xuất sắc như bây giờ.

Chu Nghi Ninh hiểu ý của đạo diễn, nhoẻn miệng cười: “Cảm ơn đạo diễn đã khích lệ.”

Vệ Trung cười: “Hy vọng sau này sẽ có cơ hội hợp tác lần nữa.”

Đó là câu nói chứng tỏ rằng đạo diễn đã ghi nhận khả năng của diễn viên.

Chu Nghi Ninh nâng ly rượu: “Vâng, cháu xin mời đạo diễn một ly.”

Tiệc mừng kết thúc, Chu Nghi Ninh lên xe công ty, hiện tại phóng viên đã biết xe cô, vừa ra khỏi khách sạn liền có hai chiếc xe bám đuôi, Trương Nhiên không có kinh nghiệm bằng A Minh, nhưng gần đây thường xuyên xảy ra tình trạng phóng viên theo dõi nên cô ấy cũng nhận ra: “Bây giờ phóng viên bám đuôi theo em còn nhiều hơn Đông ca nữa.”

Chu Nghi Ninh nhìn vào kính chiếu hậu, một chiếc SUV màu đen vừa vượt lên, cô nhận ra đó là chiếc xe cũ mà Quý Đông Dương nhờ Lục Tiêu tìm giúp, cô cười, “Kệ họ đi, dù sao họ cũng không vào được chung cư.”

Đợi một lát ở bãi đậu xe dưới tầng hầm, một chiếc SUV màu đen tiến vào, sau đó dừng lại bên cạnh xe cô.

Chu Nghi Ninh nói với Trương Nhiên: “Chị nhìn xem có ai không.”

Trương Nhiên nhanh chóng mở cửa xuống xe, một lát sau, cô ấy quay trở lại, còn chưa kịp nói gì thì Quý Đông Dương mở cửa xe đi xuống.

Chu Nghi Ninh nhìn về phía anh, “Thôi, chị về đi, sáng mai tới đón em.”

Trương Nhiên gật đầu: “Được.”

Chu Nghi Ninh lấy túi xách đi xuống xe, tiến lại gần Quý Đông Dương, khoác tay anh, “Anh ngăn phóng viên lại ạ?”

Quý Đông Dương đáp: “Ừ.”

Chu Nghi Ninh liếc mắt: “Anh không sợ bị nhận ra à?”

Quý Đông Dương ôm vòng eo mềm mại của cô đi về phía thang máy, “Không sao, đi thôi.”

Chu Nghi Ninh nhìn xung quanh, “Vẫn nên cẩn thận một chút, vừa có scandal của em rồi, nếu bây giờ mà bị phát hiện thì fans sẽ nghĩ chúng ta tuyên truyền cho phim đấy.”

Quý Đông Dương lấy tay giữ mặt cô, không cho cô xoay ngang xoay dọc, “Không có ai đâu, đừng nhìn nữa.”

“Vâng.”

Vừa vào thang máy, cả người Chu Nghi Ninh liền dán sát vào người anh, mặt cô đỏ ửng, hơi thở nồng nàn mùi rượu.

“Quý Đông Dương, nếu em đi Anh, anh có qua đó thăm em không?”

“Có.”

Đinh.

Quý Đông Dương đỡ eo cô, ôm cô ra ngoài thang máy, Chu Nghi Ninh nói, “Vậy được rồi.”

Quý Đông Dương khẽ cong môi, anh vừa nâng mắt lên, nụ cười liền biến mất, nhìn Chu Giai Huệ và Hạ Vân đang đứng trước cửa nhà.

Chu Nghi Ninh thấy hành động khác lạ của anh thì cũng ngẩng đầu theo, sau đó nhanh chóng đứng thẳng người, lạnh lùng nói: “Các người tới đây làm gì?”

Hạ Vân gượng cười với cô, kéo Chu Giai Huệ một cái. Chu Giai Huệ giùng giằng nhìn cô, “Chị.”

Chu Nghi Ninh nhíu mày: “Đừng gọi tôi là chị, buồn nôn lắm.”

Vẻ mặt Hạ Vân và Chu Giai Huệ tái nhợt, Chu Nghi Ninh lạnh lùng nói: “Tôi biết hai người tới đây làm gì, nhưng tôi sẽ không can thiệp vào những chuyện mà mẹ tôi đã quyết định, mà cho dù mẹ tôi không làm thế thì tôi cũng sẽ làm.”

Quý Đông Dương nhìn Chu Nghi Ninh, anh ôm cô đi tới cửa, mở túi xách của cô lấy chìa khóa, hoàn toàn xem như hai người kia không tồn tại.

Chu Giai Huệ cắn môi, từ phía sau kéo tay Chu Nghi Ninh, “Chị ơi, em không muốn ra tòa, chị nói với mẹ chị một tiếng đi, mẹ chị sẽ nghe theo chị mà, chỉ cần rút đơn kiện, chị muốn em làm gì cũng được.”

Chu Nghi Ninh hất tay cô ta ra, “Tránh xa tôi ra.”

Nói xong, cô đi vào nhà.

Chu Giai Huệ định đi vào theo nhưng Quý Đông Dương đã đưa tay ra chắn ngang khung cửa, cúi đầu lạnh lùng nhìn cô ta.

Chu Giai Huệ sững sờ, ấp úng: “Đông ca...”

Quý Đông Dương thả tay xuống, đang định đóng cửa lại thì Chu Giai Huệ càng bồn chồn, hét lên: “Nếu chị không rút đơn kiện, tôi sẽ tiết lộ quan hệ của chị và Đông ca!”

Quý Đông Dương vịn tay lên cửa, lạnh lùng: “Cứ tự nhiên.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.