Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 59: Chương 59: Cô và anh ta giống như một lần yêu sai




Thái độ Nguyễn Chi Vũ lười biếng tùy ý dựa lưng ra ghế xe, khép hờ đôi mắt, tay phải của anh hơi cong lên như nhàm chán gõ gõ lên cửa kính xe: “Cô không chỉ lừa cậu ta, mà hơn nữa thằng em họ đó của tôi làm thế nào cũng sẽ không nghĩ tới cô còn đích thân hãm hại nó...”

Đi đôi với từng câu chữ trong trẻo lạnh lùng của anh, sắc mặt Trương Thiến Thiến thoáng chốc trở nên tái nhợt, giống như anh đã nói ra một ít bí mật không thể nhắc tới.

“Không, không phải.” Cánh môi của cô ta trắng bệch, không ngừng run rẩy chối bay.

“Không phải, anh đừng nói bậy bạ!”

Cảm xúc của Trương Thiến Thiến trở nên kích động và bất an, ở cùng với người đàn ông này trong một chiếc xe, lồng ngực không hiểu sao lại có cảm giác bị áp bức mạnh mẽ, cô ta kinh hoảng giật lắc cửa xe định chạy trốn.

Nhưng mà cửa xe đã bị khóa lại, cô ta không trốn thoát.

Nguyễn Chi Vũ dường như rất ghét người khác ở trước mặt anh mà không an phận, sắc mặt anh lạnh lùng, mở mắt ra, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào kính chiếu hậu.

“Cô Trương, phần báo cáo này của bệnh viện cho thấy cô không thể sinh con, xin hỏi con gái cô là từ đâu ra...”

Tiện tay cầm lấy một xấp văn kiện ném tới trước mặt Trương Thiến Thiến, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cô ta chỉ có chán ghét và không kiên nhẫn: “Con gái cô đúng là máu thịt của nhà họ Triệu, nhưng DNA với cô lại không khớp...”

“Lúc đầu kế hoạch của cô là để Triệu Dịch Kiệt kiện cáo dây dưa, sau đó cô đi tìm anh rể mình cứu cậu ta, khiến cho cậu ta cảm kích cô, vậy thì cô sẽ có thể gả vào nhà giàu có, nhưng Nguyễn Ngọc Hoàn lại khăng khăng muốn cậu ta cưới người khác, cho nên cô xuất ngoại kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi một thời cơ dẫn theo con gái của cậu ta trở về...”

“Không! Không phải.”

Trương Thiến Thiến nghe thấy anh nói những lời này, đáy lòng cũng run lên, vẻ mặt đầy kinh hoàng bất an.

“Không...” Anh không thể nào biết được.

Trong lúc nhất thời, tinh thần cô ta rối loạn.

Vụ án cũ mấy năm trước ngay cả chị cô ta là Trương Tiểu Vi cũng không biết, tại sao anh lại biết rõ ràng như vậy...

Chẳng lẽ năm ấy anh...

Trương Thiến Thiến kinh hoảng ngẩng đầu lên, mà kính chiếu hậu cũng vừa vặn phản chiếu đôi mắt hẹp dài sâu thẳm của Nguyễn Chi Vũ, sâu không lường được, âm u độc ác.

Đinh đinh đinh...

Đầu óc Trương Thiến Thiến trở nên đần độn, đáy mắt chất chứa sợ hãi và bất an.

Đinh đinh đinh...

Cho đến khi điện thoại di động trong túi của cô ta không ngừng reo lên, Trương Thiến Thiến mới chậm rãi lấy lại tinh thần từ mớ suy nghĩ hỗn loạn.

Lúc Trương Thiến Thiến chợt hiểu thì cô ta đã bị Nguyễn Chi Vũ đuổi xuống xe.

Cô ta nghiêng đầu nhìn về phía đường cao tốc, người đàn ông kia đã lái xe rời đi, nhưng trái tim cô ta vẫn đập điên cuồng như cũ.

“Trương Thiến Thiến, sao vậy, em không sao chứ...”

Điện thoại mới vừa kết nối, Trương Tiểu Vi lòng đầy lo âu vội vàng truy hỏi: “Nguyễn Chi Vũ đột nhiên tìm em có chuyện gì...”

Trương Thiến Thiến cầm điện thoại di động, cánh môi run rẩy: “Chuyện gì anh ta cũng biết.” Cô ta thấp giọng lẩm bẩm một câu.

“Chị, chuyện gì anh ta cũng biết, đã biết từ lâu rồi!!”

Trương Thiến Thiến giống như bị dọa sợ, cao giọng lặp lại từng chữ vào điện thoại di động, giọng nói của cô ta run run đè nén sự sợ hãi bất an.

“Cái gì?”

Trương Tiểu Vi ở đầu bên kia điện thoại di động vội vàng từ trên ghế đứng lên: “Nguyễn Chi Vũ thật sự đã biết chuyện Trần Tử Huyên bị bắt cóc là chúng ta làm? Anh ta thật sự tra được rồi sao?!”

[Cô còn dám động vào cô ấy nữa, tôi sẽ đưa các người vào tù hưởng thụ cho thật tốt...]

Bên tai là giọng nói lạnh lùng u ám của Nguyễn Chi Vũ, Trương Thiến Thiến run rẩy, không nhịn được lại rùng mình một cái.

“Cũng không hẳn, nếu như anh ta thật sự tra ra được, như vậy...” Giọng nói của Trương Tiểu Vi trở nên phức tạp, lại có chút cảm thấy may mắn.

Nếu thật sự tra ra được, với thủ đoạn của Nguyễn Chi Vũ thì hai chị em cô ta làm sao có thể vẫn bình yên vô sự chứ...

“Chị, anh ta thật sự biết cả rồi...”

Trương Thiến Thiến kích động la lên, cô ta sợ hãi nức nở, phá vỡ ảo tưởng hy vọng của Trương Tiểu Vi.

Sắc mặt Trương Tiểu Vi ở đầu bên kia lập tức tái nhợt, cô ta nắm chặt điện thoại di động: “Vậy anh ta muốn làm cái gì?”

[Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?] Trương Thiến Thiến cũng hỏi anh như vậy.

[... Ở trong tay tôi, đồ vật không có giá trị lợi dụng sẽ không cần thiết phải tồn tại.] Anh nói từng câu từng chữ với cô ta.

Ánh mắt Trương Thiến Thiến mê man nhìn về phía sườn núi hoang vu giữa ngoại ô, lồng ngực xông ra sự sợ hãi đuổi mãi không đi, cảm giác này giống như là mình đã trêu chọc phải ác ma hung ác vô tình.

Anh nắm trong tay nhiều bí mật của cô ta như vậy, ngay cả cơ hội phản kích cũng không có, chỉ có thể thuận theo.

“Anh ta chỉ muốn em quấn lấy Triệu Dịch Kiệt...” Trong điện thoại di động, giọng nói mơ hồ của Trương Tiểu Vi vang lên, lộ vẻ không hiểu và kinh ngạc.

Nguyễn Chi Vũ muốn Trương Thiến Thiến quấn lấy Triệu Dịch Kiệt?!

“Triệu Dịch Kiệt, anh về nhà đi.”

Sắc mặt Trần Tử Huyên phức tạp nhìn anh ta, cô mở miệng thúc giục một câu.

Lúc sáng, ngực của Triệu Dịch Kiệt bị Nguyễn Chi Vũ đánh mạnh một quyền, may mà nơi này là bệnh viện thuận lợi băng bó, có điều Trần Tử Huyên vẫn nhìn thấy phần máu bầm ở ngực anh ta.

Dáng dấp Triệu Dịch Kiệt tuấn tú trắng nõn, là quý công tử văn nhã tiêu chuẩn, phần máu bầm này xem ra phải ít nhất nửa tháng mới có thể tan, hơn nữa Triệu Dịch Kiệt là bởi vì mình mới động khẩu với anh, tâm trạng Trần Tử Huyên có chút rối bời.

“Anh đừng chọc vào anh ấy, tính khí của anh ấy không tốt.” Trần Tử Huyên nhớ tới Nguyễn Chi Vũ thì rất tức giận.

“Tôi không sao.”

Triệu Dịch Kiệt cúi đầu nhìn vết thương trên người mình một cái, đột nhiên cảm thấy mình rất thua kém Nguyễn Chi Vũ, vô luận là xuất thân, sự nghiệp địa vị hay thân thủ đều không bằng.

“Anh ấy từ nhỏ đã luyện Thái quyền, thuật cận chiến, anh không cần so với anh ấy.”

Triệu Dịch Kiệt ngẩng đầu lên cười với cô một tiếng: “Không ngờ cô sẽ mở miệng an ủi tôi.”

Nhà họ Nguyễn nhiều thân thích nhưng Nguyễn Chi Vũ từ nhỏ đã cao quý hơn so với bọn họ một khoảng, dù sao thì anh cũng là cháu đích tôn của nhà họ Nguyễn, cháu ngoại và cháu nội luôn có sự khác biệt, bất kỳ chuyện gì, chỉ cần so sánh với anh thì những thân thích như bọn họ cũng đều có vẻ rất kém cỏi.

“Thật ra thì trước kia anh ở trong lòng tôi cái gì cũng là tốt nhất...” Trần Tử Huyên ngồi ở bên cạnh anh ta bình tĩnh hiếm thấy mở miệng.

Ánh mắt Triệu Dịch Kiệt ngẩn ra, giật mình nhìn về phía cô.

Trần Tử Huyên tùy ý nhún nhún vai với anh ta: “Anh chưa từng nghe nói sao? Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.” Khi đó, đại khái chính là như vậy.

“Vậy bây giờ...” Ánh mắt anh ta nhìn cô lộ vẻ nóng bỏng, mở miệng có chút khẩn trương.

“Triệu Dịch Kiệt, anh về nhà đi, vợ con anh cũng đang chờ anh đấy.” Cô lần nữa thúc giục anh ta, còn nhấn mạnh: “Chúng ta đều kết hôn cả rồi, không thể nào quay lại quá khứ.”

Cô và anh ta, giống như một lần yêu sai.

Nhưng sắc mặt Triệu Dịch Kiệt vẫn đầy rối rắm phức tạp, không biết bắt đầu từ lúc nào, mỗi lần anh ta nghe thấy người khác nhắc tới Trương Thiến Thiến và con gái, trong lòng luôn có một nỗi phiền não vì bị người ta hãm hại.

“Nhưng Trần Tử Huyên, tôi cảm thấy...” Triệu Dịch Kiệt đột nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay cô.

“Điện thoại di động của anh reo.” Sắc mặt Trần Tử Huyên lạnh lẽo, bỏ tay anh ta ra.

Điện thoại di động của Triệu Dịch Kiệt hết lần này tới lần khác lại vang lên, giống như là có việc gấp.

“Dịch Kiệt, bây giờ anh ở đâu, con gái lúc chơi ở vườn trò chơi vô tình bị ngã, con bé vẫn luôn khóc lóc muốn tìm cha, anh mau trở về đi...”

Là Trương Thiến Thiến gọi tới, giọng nói cô ta rất lớn, đầy lo âu, ngay cả Trần Tử Huyên bên cạnh cũng có thể nghe thấy.

Triệu Dịch Kiệt cầm điện thoại di động, ánh mắt phức tạp nhìn Trần Tử Huyên một cái rồi thấp giọng đáp: “Anh biết rồi.” Sau đó liền cúp điện thoại.

“Con bé bị thương, anh mau trở về đi.” Giọng điệu của Trần Tử Huyên bình thường, cũng không có quá nhiều cảm xúc.

Ánh mắt Triệu Dịch Kiệt nóng bỏng nhìn kỹ cô, trên mặt Trần Tử Huyên không có nửa điểm lúng túng, cũng không có nửa điểm giận dỗi.

Vợ trước của anh ta lại có thể dùng giọng điệu bình tĩnh như vậy nói ra những lời quan tâm con gái anh ta, trong thoáng chốc, Triệu Dịch Kiệt lại có chút khẩn trương.

Tựa như cô thật sự không quan tâm tới chuyện của anh ta một chút nào.

“Tử Huyên, chuyện liên quan tới con gái tôi, tôi thật sự chỉ mới biết khi Trương Thiến Thiến mới vừa trở về nước...” Triệu Dịch Kiệt mở miệng có chút chần chờ, có một số việc muốn giải thích nhưng đó đều là sự thật.

“Vô luận như thế nào, anh và đứa bé kia cũng đã làm kiểm tra DNA, nó đúng là con gái anh, đối xử thật tốt với hai mẹ con bọn họ đi.”

“Cô thật sự không thèm để ý?”

Triệu Dịch Kiệt đứng lên, tự giễu cười một tiếng: “Trần Tử Huyên, cô vậy mà lại có thể trong một tháng ngắn ngủi dùng giọng điệu bình tĩnh như vậy nói về đứa con của chồng trước, cô thật là rộng lượng.”

Câu này khiến cho Trần Tử Huyên cũng giật mình, cô đã từng cho là mình sẽ rất hận anh ta, hận con gái anh ta...

Triệu Dịch Kiệt nhìn thấy khuôn mặt nghi hoặc của cô, đáy lòng vô tình xông lên một chút khổ sở.

Không hận, chỉ là vì khi đó yêu không đủ sâu đậm, hoặc là bị một tình cảm khác thay thế.

Anh ta đột nhiên xoay người: “Tôi đi đây.”

“Triệu Dịch Kiệt!” Trần Tử Huyên lại đột nhiên gọi anh ta một tiếng.

Anh ta dừng bước lại, nội tâm lại có chút mừng rỡ, đang định quay đầu, Trần Tử Huyên đã dùng giọng điệu nghiêm túc mở miệng trước: “Triệu Dịch Kiệt, có một việc tôi nhất định phải nói với anh, bất kể anh có tin hay không...”

“Hôm đó, tôi và Trương Thiến Thiến cùng tham dự tiệc rượu của nhà họ Nguyễn, lúc ấy tất cả mọi người đều nói là tôi đã đẩy ngã con gái anh, hại bàn tay của con bé bị mảnh kính vỡ đâm vào.” Cô dừng một chút, giọng cũng thêm phần nặng nề: “Không phải tôi!”

“Triệu Dịch Kiệt, hôm đó là Trương Thiến Thiến tự mình ra tay đánh con gái của hai người...”

Triệu Dịch Kiệt nghe đến đây theo bản năng phản bác, “Trương Thiến Thiến là mẹ ruột của con bé, không...” Không thể nào.

Nhưng lúc này sắc mặt Trần Tử Huyên rất nghiêm túc, cô cũng không cần phải nói láo, hơn nữa cá tính của cô cho tới bây giờ đều không thích khích bác ly gián.

“Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ muốn nói anh tốt nhất nên trông chừng con anh...” Sắc mặt Trần Tử Huyên dửng dưng.

Trong nháy mắt, Triệu Dịch Kiệt giống như đã nghĩ tới điều gì, anh ta lập tức tiến lên một bước.

“Trương Thiến Thiến mặc dù không tính là người quang minh lỗi lạc gì, nhưng cô ấy dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ, cho dù cô ấy có kế hoạch gì, nếu như không có người âm thầm giúp cô ấy, cô ấy cũng không thể làm ra sóng to gió lớn gì. Nhưng Nguyễn Chi Vũ không giống vậy...” Sắc mặt Triệu Dịch Kiệt lộ vẻ nặng nề.

“Nguyễn Chi Vũ làm việc gì cho tới bây giờ đều chỉ chú trọng kết quả, các công ty hợp tác với anh ta và đám thuộc hạ đều biết thủ đoạn hung ác của anh ta, anh ta rất nguy hiểm, cô ở chung một chỗ với anh ta phải cẩn thận, nếu không lại xuất huyết giống như lần này, hậu quả thật sự không tưởng tượng được...”

Trần Tử Huyên nghe thấy anh nhắc tới Nguyễn Chi Vũ, vẻ mặt hơi ngẩn ra.

Ngay sau đó ánh mắt lại do dự một hồi, lúc này mới lên tiếng: “Lần này xuất huyết không phải anh ấy làm.”

“Cô vẫn còn tin tưởng anh ta sao!”

Triệu Dịch Kiệt kích động, đáy mắt ứ đọng một phần ghen tị: “Cô đừng quên, đêm hôm đó cô thiếu chút nữa đã...” Chết.

Mặc dù bác sĩ nói đây là bởi vì cổ tử cung có thịt thừa và một ít thuốc kích thích dẫn tới như vậy, nhưng buổi tối hôm đó nếu như vẫn không có người phát hiện cô xuất huyết hôn mê, vậy có thể cô đã vĩnh viễn không tỉnh lại.

“Tôi sẽ không tin tưởng anh ấy nữa, chẳng qua lần này thật sự không liên quan tới anh ấy.”

Trần Tử Huyên nhàn nhạt nói, lại đột nhiên trầm mặc.

“Trần Tử Huyên, cô nhất định phải đề phòng anh ta...” Triệu Dịch Kiệt bước dài đến gần cô.

“Em họ, cậu thật là ở không.”

Mà lúc này, Nguyễn Chi Vũ đã đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng: “Trương Thiến Thiến không phải có việc gấp muốn tìm cậu sao, tại sao cậu còn chưa đi!” Anh nói giọng đều đều nhưng rõ ràng là lạnh lùng cảnh cáo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.