Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia

Chương 178: Chương 178: Viện binh ( thượng, hạ)




Loại chuyện công này, Phương Tranh chưa từng suy nghĩ qua, bỏ đi những lời nói suông không thực tế như trung quân ái quốc gì đó, mục đích cuối cùng khi lập công là muốn gia quan tấn tước, đối với việc này, Phương Tranh càng không có hứng thú, hiện tại bản thân hắn đã là bá tước, còn thêm một chức quan nhàn tản, trong nhà còn có một sản nghiệp phú khả địch quốc đang chờ hắn kế thừa, hắn nghĩ cho dù đến kiếp sau hắn cũng cần tiếp tục truy cầu điều gì, chỉ cần kiên định cưới mấy lão bà, trên đỉnh đầu còn mang hào quang con rể của hoàng đế, bảo vệ cho tốt sản nghiệp của gia đình, cứ thường thường sinh hoạt nhàn tản vài chục năm, cuối cùng hưởng thọ ở trên bụng nữ nhân rồi chết tại nhà.

Không thể nói suy nghĩ của hắn là sai lầm, dù sao mỗi người không phải ai cũng có chí khí nuốt trọn thiên hạ, vươn thẳng trời cao, kiếp trước Phương Tranh chỉ là một sinh viên gia cảnh bình thường, sau khi xuyên qua tới cổ đại, có quan có tước có tiền đã làm hắn rất thỏa mãn, tiểu phú là an, tư tưởng bình dân trong lòng hắn đã chiếm cứ địa vị chủ đạo.

Kinh thành đã bị phản quân chiếm đóng, hiện tại hoàng thượng lại muốn hắn đi lập công, dùng cái mông suy nghĩ cũng biết, lúc này lập công khẳng định là một chuyện vô cùng nguy hiểm, nói cửu tử nhất sinh còn là khách khí, quả thật chính là mười phần chết mà không có được một phần sống. Đối với chuyện nguy hiểm, từ trước đến nay quan điểm của Phương Tranh là có bao xa thì tránh bao xa.

Phương Thanh lộ vẻ mặt kinh khủng nhìn hoàng thượng, run run môi nói: “ Hoàng thượng…Thân thể vi thần có chút khó chịu, đại khái chắc tối uống rượu nhiều, muốn về nằm một hồi, ngài và các đại thần trò chuyện, vi thần xin cáo lui…”

“ Trường Bình, mau tới đây, dìu ca ca trở về phòng nghỉ ngơi, ca ca kể chuyện xưa cho nàng nghe, cái gì? Triệu Tử Long phá bảy ải cứu A Đẩu? Không không không, cố sự đó quá vô nghĩa, ta giảng cho nàng nghe chuyện Gia Cát Lượng vừa xuống núi liền bị người ta đánh cho bụi đất đầy người…”

Phương Tranh và Trường Bình lảo đảo đi hướng hậu viện, Phương phủ quá lớn nên ba bốn ngàn cấm quân của hoàng thượng không có khả năng bảo vệ hết toàn bộ, vì vậy tướng lĩnh cấm quân quả đoán co rút lại phòng ngự, đem phạm vi phòng ngự thu nhỏ lại từ cửa lớn đến hậu viện, tất cả người của Phương phủ đều tập trung ở chỗ này, những địa phương khác đành bỏ qua.

“ Phương Tranh, lúc này nếu ngươi lâm trận bỏ chạy, phản quân sớm muộn gì cũng sẽ công thẳng vào phủ đệ của ngươi, bao quát cả phụ mẫu lẫn thê tử đều phải rơi vào hạ tràng thê thảm, ngươi cần phải hiểu rõ điều này!”

Khóe miệng Phương Tranh nhếch lên, đã sắp khóc ra tiếng.

Không cam lòng xoay mặt nhìn hoàng thượng, Phương Tranh bất đắc dĩ nói: “ Hoàng thượng rốt cục muốn làm gì?”

Hoàng thượng nhìn bàn tay Phương Tranh và Trường Bình đang nắm chặt nhau, trong mắt hiện lên vài phần ôn nhu, hoàng thượng khẽ cười nói: “ Trẫm muốn ngươi đi cầu viện binh!”

Phương Tranh nghe vậy hai chân mềm nhũn, may là có Trường Bình đứng một bên đỡ hắn.

Phương Tranh nhìn phía Trường Bình, giọng nói nức nở: “ Mật nhi, nghe được chứ? Phụ hoàng nàng muốn đùa chơi chết ta…”

Chung quanh có cường địch bao vây lại muốn một người ngay cả ngựa cũng không biết cưỡi như Phương Tranh lao ra khỏi thành đi tìm viện binh, đúng là quá mức làm khó hắn.

Trường Bình từ lâu vẫn lấy thân phận là thiếu phu nhân của Phương gia thì đương nhiên phải nói giúp phu quân của mình, nghe vậy bất mãn nhìn hoàng thượng hừ một tiếng nói: “ Phụ hoàng, viện binh đương nhiên phải tìm nhưng cũng không đến mức phải buộc phu quân của thần nhi tự mình đi tìm chứ? Nơi này có nhiều đại thần như vậy, còn có vài ngàn cấm quân tướng sĩ, ngài phái ai mà không được, cần gì phải buộc phu quân của thần nhi đi chứ.”

Phương Tranh cảm động đến rơi nước mắt, ở một bên càng không ngừng gật đầu phụ họa: “ Hay! Hai ta còn chưa động phòng, một hồi ta đi ra bị người ta bắn thành một con nhím, nàng thủ tiết có phải oan lắm không!”

Trường Bình đỏ mặt, giậm chân sẵng giọng: “ Ngươi câm miệng! Đã là lúc nào rồi, còn nhớ mãi chuyện động phòng!”

Phương Tranh cầu xin: “ Hoàng thượng, đi tìm viện binh rất nhiều người có khả năng, sao ngài nhất định phải tuyển chọn ta nha? Nếu thực sự ngài tìm không được người, ta giúp ngài đề cử mấy người? Sát thủ ca ca bên cạnh ta rất thích hợp, chỉ là hắn quá yêu tiền, định giá rất cao, nhưng ngài yên tâm, ta trả tiền cho, vì quốc gia và hoàng thượng, phí cho sát thủ ca ca đều do ta trả hết!”

Hoàng thượng cười mà lắc đầu: “ Việc này chỉ có thể do ngươi đi làm, bất luận ai khác đều không được.”

“ Vì sao nha?” Phương Tranh không giải thích được nói. Lẽ nào ta có gương mặt thích hợp đi tìm viện binh, loại vai diễn làm pháo hôi chết thay cho kẻ khác?

“ Bởi vì trẫm muốn ngươi đi tìm, chính là Long Vũ quân Phùng Cừu Đao.” Hoàng thượng sầm mặt nói.

“ Phùng Cừu Đao…Hoàng thượng, dù là muốn đi thỉnh quân đội của Phùng Cừu Đao, cũng không nhất định phải là ta đi chứ.” Vẻ mặt Phương Tranh đau khổ nói.

Hoàng thượng sầu lo nói: “ Bên trong thành bị phản quân đánh vào, nhưng Long Vũ quân và Thần Sách quân chỉ đóng quân cách thành có sáu mươi dặm lại không hề động tĩnh, trẫm lo lắng…”

“ Hoàng thượng, vi thần dùng đầu mình đảm bảo, Phùng Cừu Đao quyết sẽ không phản bội ngài!” Chuyện liên quan đến sự trung thành của bằng hữu, Phương Tranh vẻ mặt nghiêm túc nhanh miệng nói.

Hoàng thượng khẽ gật đầu: “ Trẫm cũng mong muốn Phùng Cừu Đao sẽ không đi theo nghịch tặc, Phùng Cừu Đao là người trung lương, đã suất binh thâm nhập thảo nguyên Đột Quyết, lập được đại công, hơn nữa đã nhận chức đại tướng Long Vũ quân nửa năm, hẳn là sẽ không bị người mua chuộc nhanh như vậy…”

Phương Tranh vội la lên: “ Hoàng thượng, ngài đừng có hiểu lầm hắn, mặc kệ hắn nhận chức đại tướng quân bao lâu, cũng sẽ không bao giờ bị người mua chuộc đâu.”

Nếu nói một hán tử quang minh lỗi lạc đầy tâm huyết như Phùng Cừu Đao lại bị Phan thượng thư thu mua, đánh chết hắn cũng không tin.

“ Hừ! Bên trong thành hỗn loạn như vậy, nếu hắn có tâm trung quân cứu giá, vì sao lại chậm chạp không phát binh tới cứu?” Hoàng thượng sầm mặt hừ lạnh nói.

“ Hay là hắn có chuyện gì làm lỡ thời gian, tỷ như ăn phải thứ gì bậy bạ nên bị tiêu chảy…”

Để chứng minh sự thuần khiết của Phùng Cừu Đao, Phương Tranh chăm chú suy nghĩ một chút, nói: “ Phùng Cừu Đao không kịp chạy tới cứu giá, khả năng có rất nhiều nguyên nhân, thứ nhất sợ ném chuột vỡ đồ, lo lắng hoàng thượng rơi vào tay phản quân, cho nên hắn không dám vọng động, thứ hai Phùng Cừu Đao mới tiếp quản Long Vũ quân được nửa năm, nếu trong Long Vũ quân có tướng lĩnh đã bị Phan thượng thư mua chuộc, lúc này cho dù hắn có muốn suất quân tới cứu giá, chỉ sợ cũng không chỉ huy được tướng lĩnh thủ hạ, huống chi chuyện liên quan đến mưu phản, thủ hạ tướng sĩ nếu không đầy đủ tín nhiệm đối với hắn, khẳng định cũng không dám tùy tiện theo hắn vào thành…”

Nói đơn giản, hiện tại tình trạng của Phùng Cừu Đao cũng không tốt lắm.

Hoàng thượng nở nụ cười: “ Trẫm nhìn ngươi mỗi ngày đần độn không chút lý tưởng, còn tưởng rằng cả đời này ngươi luôn luôn hồ đồ, không nghĩ tới ngươi còn không ngu ngốc, hiểu rõ được tình thế…”

Phương Tranh mất hứng, lời này đang khen ta hay là chửi xéo ta đây?

“ Suy đoán của trẫm và ngươi cũng như nhau, cho nên trẫm dự định phái ngươi ra khỏi thành cầm theo lệnh điều binh do đích tay trẫm viết đưa cho Phùng Cừu Đao, sau đó suất quân vào thành cần vương, đánh tan phản quân.”

Hay, đi một vòng lại quay về chính đề nữa rồi.

“ Hoàng thượng, vì sao nhất định phải là ta đi nha? Phái ai cũng như nhau mà? Chỉ cần là người tín nhiệm được bên cạnh ngài không phải là được sao? Tỷ như nói, ai! Tào công công, ngươi mau tới giúp hoàng thượng làm một việc béo bở thế này, hạ quan tặng cho ngươi đó…Ai, ngươi trốn cái gì nha…Đồ sợ chết, hừ!”

Sắc mặt hoàng thượng trầm xuống: “ Đủ rồi! Đừng hồ nháo nữa! Thời gian khẩn cấp chỉ có thể do ngươi đi làm, trẫm biết Cừu Đao có giao tình không cạn với ngươi, vào lúc khẩn yếu này, chỉ có ngươi cầm theo lệnh điều binh do chính tay trẫm viết thì hắn mới có thể tin tưởng, nếu phái người khác đi, khả năng hắn sẽ cho rằng trẫm bị phản quân hiếp bức mới hạ ý chỉ.”

…….

Ngoài cửa tây hoàng cung.

Phan thượng thư mặt trầm như nước gắt gao nhìn chăm chú cửa cung.

Quân đội phản kháng bên trong thành đã bị tiêu diệt gần như hoàn toàn, kinh thành Hoa triều lập quốc hơn trăm năm cũng chưa từng gặp qua khói lửa chiến tranh, tiếng la thảm của bách tính kinh hoàng chạy trốn, tiếng gào, loạn thành một đoàn, nơi nơi đều là những cảnh tượng thê lương đổ nát, thi thể nằm đầy khắp nơi. Phản quân dưới trướng Triệu Hổ đã nghiêm mật khống chế toàn bộ các con đường trong thành, nha môn, những ai dám can đảm phản kháng, bất luận là binh sĩ hoặc bình dân, cũng đều bị tàn sát, đã có vô số quân sĩ cùng bình dân bách tính chết dưới loạn đao, bởi vì quân thủ bị trong thành cũng không nhiều lắm, phản quân một đường mãnh công, rất nhanh liền đánh giết tới cửa tây của hoàng cung.

“ Lão đại nhân, hạ lệnh tiến công chưa?” Triệu Hổ bước lên trước, cung kính hỏi. Hắn biết, tòa hoàng cung tập trung quyền lực danh lợi khắp thiên hạ ngay trước mắt này, vẫn là thứ mà lão đại nhân cực độ khát vọng chiếm được.

Từ khi bị cấm quân vây khốn, Phan thượng thư liền biết, tình thế đã đến lúc trở mặt, sau khi quyết định phát binh khởi sự, hắn mở mật đạo trong thư phòng, lệnh toàn gia già trẻ đi qua mật đạo ra khỏi thành, sau khi hội họp với phản quân của Triệu Hổ, liền hạ mệnh lệnh tiến công kinh thành.

Mật đạo hắn làm ra từ mười năm trước, nguyên cho rằng dưới sự tin tưởng của hoàng thượng, sẽ không có ngày nào phải dùng đến nó, không nghĩ ra hôm nay lại phải dùng tới nó rồi. Hoàng cung cũng như ngày thường, thoạt nhìn nguy nga, túc mục, nóc cung điện màu hoàng kim, tượng trưng cho người vào làm chủ sẽ tôn quý cỡ nào, hào hoa xa xỉ, tập trung quyền lực và phú quý lớn nhất thiên hạ, là nơi mà hắn phải dập đầu cả đời, nhìn sắc mặt của người khác cả đời, rốt cục hắn đã đợi được ngày hôm nay. Chỉ cần quân đội công vào, toàn bộ mọi thứ bên trong đều thuộc về hắn, bao quát cả chiếc ngai vàng óng ánh lóa mắt trên kim loan điện.

Hít sâu vài hơi, đè nén sự kích động trong lòng, vào lúc này, còn chưa thể đắc ý, Phan thượng thư hơi khép đôi mắt, trầm giọng nói: “ Đã hẹn ước xong bốn lộ đại quân khác vì sao không nghe động tĩnh? Chẳng lẽ sự tình có gì biến hóa?” Việc này quá mức kỳ quặc, Phan thượng thư mơ hồ cảm thấy có chút không đúng.

Triệu Hổ lắc đầu nói: “ Môn hạ không biết, môn hạ đã phái thám tử đi ra tìm hiểu.”

Sắc mặt Phan thượng thư vẫn không thay đổi, nhưng trong mắt đã có một chút kinh hoảng, lẩm bẩm: “ Chỉ mong sẽ không có biến hóa gì mới tốt…”

Triệu Hổ nhẹ giọng hỏi: “ Lão đại nhân, hạ lệnh tiến công chưa?” Hoàng cung nằm ngay trước mắt, dễ như trở bàn tay, vào hoàng cung, việc này xem như đã thành công hơn phân nửa.

Phan thượng thư lại nghĩ đến việc khác: “ Hắn đang ở trong phủ Phương Tranh sao? Xác định rồi sao?”

Triệu Hổ gật đầu nói: “ Xác định, hôm nay là ngày đại hỉ của Phương Tranh và Trường Bình công chúa, làm sao hắn lại không tới đó được?”

Phan thượng thư híp mắt nói: “ Như vậy rất tốt, Phương Tranh là một cây gai trong lòng lão phu, nếu bọn họ đều ở trong đó, lão phu vừa lúc đi tới một lưới bắt gọn – Triệu Hổ, trong tay còn được bao nhiêu binh lực?”

Triệu Hổ tính nhẩm một chút, nói: “ Sau khi đánh vào kinh thành, đánh với quân thủ bị, thương vong không nhỏ, hiện tại binh sĩ còn khả năng chiến đấu không đủ ba vạn.”

Phan thượng thư nhíu nhíu mày: “ Nếu bốn lộ đại quân khác không đúng thời gian tới, chờ Thần Sách quân và Long Vũ quân ngoài thành chạy tới, chỉ bằng ba vạn binh sĩ trong tay, sợ rằng duy trì không được bao lâu, không biết vì sao bốn lộ đại quân lại không khởi sự đúng hẹn, trước khi quân đội ngoài thành chạy đến, lão phu phải bắt sống được hoàng đế, như vậy mới có khả năng uy hiếp.”

“ Phân ra một vạn binh mã, đánh hoàng cung, lại phân một vạn khác, nghiêm mật khống chế các nơi yếu hại trong thành, còn lại tất cả đều theo lão phu đi Phương phủ, đã đến thời gian đối mặt cùng hắn rồi.”

“ Tuân mệnh.”

Không hề nhìn tiếng kêu thảm thiết của bách tính và quân thủ bị trước khi chết vang đến, gương mặt Phan thượng thư không chút biểu tình giẫm lên mảnh đất bị máu nhiễm đỏ tươi, từng bước tiến thẳng hướng Phương phủ.

“ Răng rắc!”

Luồng thiểm điện chói mắt cắt qua đêm tối, chiếu sáng những thi thể thê thảm nằm khắp nơi trên mặt đất, rõ ràng mà lóa mắt, nhìn giống như địa ngục nhân gian.

“ Nhất tướng công thành vạn cốt khô, bọn họ, đều là đáng chết.” Phan thượng thư không chút chớp mắt đi ngang qua những thi thể kia, trong lòng yên lặng nói.

Phía sau hắn truyền đến tiếng kèn hiệu tập hợp của quân đội, đội ngũ mặc áo giáp nón sắt chỉnh tề lẫm liệt, giơ cao cương đao trong tay, giống như một đám sài lang được thả ra khỏi lồng giam, đi theo phía sau Phan thượng thư tiến tới Phương phủ.

Cùng lúc đó, tiếng kèn tiến công hoàng cung cũng nổi lên.

………..

Bên trong Phương phủ.

Chiến loạn trước mắt, những tân khách và các đại thần đến chúc mừng hôn lễ của Phương Tranh và Trường Bình đều hoảng sợ tụ tập lại ngoài đại sảnh trong viện, đều đưa ra những chủ ý đầu hàng hoặc liều mạng. Binh sĩ cấm quân lại không hề hoảng loạn, dưới sự chỉ huy của các quan quân, những cây cối được trồng bên trong Phương phủ đều bị chặt xuống, chồng chất sau cửa lớn, xem như xây dựng công sự phòng ngự đơn giản.

Phương Tranh còn đang nỗ lực thuyết phục hoàng thượng.

“ Hoàng thượng, dù thần ra được ngoài phủ, nhưng làm gì có bản lĩnh lao ra khỏi thành…”

“ Vô phương, trẫm phân phối ba trăm cấm quân cho ngươi, các ngươi tiến thẳng cửa thành bắc giết ra một con đường máu hẳn là không thành vấn đề.” Hoàng thượng đã chuẩn bị rất chính xác, dù là đường đi cũng đã nghĩ luôn cho hắn.

“ Hoàng thượng, nếu như thần đi, gia đình già trẻ của ta làm sao bây giờ?” Phương Tranh quay đầu lại nhìn Phương lão gia và Phương phu nhân, còn có Trường Bình, Yên Nhiên, Phượng tỷ, Tiểu Lục…Bọn họ đều cần hắn bảo hộ, lúc này làm sao có thể nhẫn tâm rời đi?

“ Trẫm sẽ bảo hộ bọn họ.” Hoàng thượng nhàn nhạt nói: “ Ngươi ở lại đây, lẽ nào có được bản lĩnh bảo hộ bọn họ sao? Nếu phản quân giết đến, phụ mẫu của ngươi, thê tử, và luôn cả bản thân ngươi ở bên trong, tất cả đều khó tránh được cái chết.”

“ Điều đó cũng không nhất định…Mọi người cùng nhau chạy ra thành, không phải là không có việc gì sao?” Phương Tranh lòng mang may mắn nói.

“ Chạy? Chạy bằng cách nào?” Hoàng thượng cười chế nhạo.

Phương Tranh quay đầu, mắt hàm chờ mong nhìn Phương lão gia nói: “ Phụ thân, nhà chúng ta có mật đạo không? Loại mật đạo có thể thông ra ngoài thành.”

Phương lão gia trợn mắt: “ Không có.”

Phương Tranh bi phẫn nói: “ Sao lại không có? Nhà Phan thượng thư có nha…”

Phương lão gia cả giận nói: “ Lão phu làm người đường đường chính chính, cũng không làm ra chuyện đuối lý, vì sao phải làm mật đạo?”

Xong rồi, người cổ đại thật quá nhiều người cứng nhắc.

Đang định tiếp tục dây dưa với hoàng thượng, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân và tiếng vó ngựa, những tiếng động tựa hồ như gõ vào tâm khảm của mọi người, mơ hồ mang theo khí tức máu tanh sát phạt, giống như tử thần triệu hồi, hướng mọi người phát sinh lời mời đến từ địa ngục…

Ngoài cửa lớn Phương phủ, kỵ binh đầu tiên xuất hiện trực tiếp phóng ngang qua cửa lớn Phương phủ, cũng không dừng lại, sau đó đại bộ phận chen chúc tới, trầm mặc bao quanh Phương phủ, sân rộng ngoài cửa lớn có năm ngàn phản quân tay cầm cương đao trường mâu, ánh mắt băng lãnh nhìn chăm chú vào hai cánh cửa cao lớn đang treo một đôi đèn lồng đỏ thẫm.

Bên trong phủ mọi người đều biến sắc, rốt cục phản quân đã tới.

Hai mắt hoàng thượng ẩn sát khí, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, nhìn chằm chằm cửa lớn đóng chặt, thật lâu không nói một câu.

“ Cựu thần tham kiến hoàng thượng, cung nghênh hoàng thượng hồi cung.” Thanh âm Phan thượng thư từ rất xa, ngoài cửa truyền đến.

Phương Tranh nghe vậy giận dữ, mẹ nó! Lão già kia, hôm nay ngày đại hỉ của lão tử đều bị lão hỗn đản ngươi phá sạch!

Hoàng thượng thở dài một tiếng, ở phía sau cánh cửa nặng nề, trầm giọng nói: “ Lão thượng thư, không nghĩ tới ngươi đã đi con đường này.”

Thanh âm của Phan thượng thư không một chút dao động, trước sau vẫn cung kính như một: “ Cựu thần muôn lần đáng chết! Cầu hoàng thượng thứ tội!”

“ Vì sao? Lão thượng thư, vì sao? Bao năm nay trẫm có từng bạc đãi ngươi?”

Dĩ vãng quân thần gặp mặt, bầu không khí hòa thuận như cá gặp nước đã sớm bị không khí giương cung bạt kiếm của song phương che phủ.

Một người ở bên trong cửa, một người ở ngoài cửa, một đôi lão nhân tương giao hơn nhiều năm, cách tấm cửa lớn trầm trọng, giọng nói bình thản kể rõ niềm oán hận cùng mâu thuẫn chất chứa.

“ Là thời, là thế. Hoàng thượng, thứ cựu thần nói thẳng, bao năm gần đây bên người của ngài đầy rẫy những kẻ tiểu nhân, thế cho nên hoang phế quốc sự, chính vụ hỗn loạn, bách tính trôi giạt khắp nơi, phản loạn nảy sinh khắp chốn, hoàng thượng, cựu thần không còn sở cầu, chỉ nguyện suất quân thanh trừ tiêu diệt, trả lại cho thiên hạ bách tính một lãng đãng càn khôn! Như vậy, tuy cựu thần có bị hoàng thượng thiên đao vạn quả, dù chết cũng không hối hận!”

Phan thượng thư nói ra thật chính khí nghiêm nghị, cử chỉ lĩnh binh tác loạn, làm như không hề tư tâm.

“ Ngươi thối lắm! Phan Văn Viễn ngươi đúng là miệng rắm chó! Phá hủy hôn sự của lão tử, khởi binh tác loạn còn dám nói kiểu đạo mạo trang nghiêm, bản thân muốn làm hoàng đế thì cứ việc nói thẳng, không nên đem lão bách tính hay tiểu nhân gì đó ngụy trang, ngươi cho là người trong thiên hạ đều là người mù sao? Ta phi! Loạn thần tặc tử, người người đều có thể tru diệt!” Phương Tranh nhảy dựng lên tàn bạo mắng.

Dù sao mọi người đều không thể sống sót, không bằng chửi mắng cho thống khoái. Cừu mới lại thêm hận cũ, Phương Tranh mắng thật nhẹ nhàng vui vẻ lưu loát.

“ Câm miệng!” Hoàng thượng thấp giọng trách mắng: “ Lúc này cần ngươi lắm miệng sao? Nhanh! Trẫm giao ba trăm cấm quân cho ngươi, lao ra đi tìm Phùng Cừu Đao điều binh cho trẫm, an nguy của trẫm và người nhà ngươi, toàn bộ đều phải trông cậy vào ngươi đó!”

Phương Tranh vươn cổ, cường ngạnh nói: “ Không! Vi thần chỗ nào cũng không đi, người đâu! Đưa cho ta một thanh đao! Ta muốn xung phong đi ra ngoài, cùng lão hỗn đản họ Phan kia liều mạng! Cho lão hỗn đản biết, lão tử là trung thần, không phải tiểu nhân!”

Rất hiển nhiên, “ tiểu nhân” trong miệng Phan thượng thư, chính là chọc giận vị Phương đại thiếu gia vốn luôn tự xưng là trung thần này.

Mọi người trong Phương phủ cũng hiểu rõ tính tình Phương Tranh, thấy lúc này hắn thật khó có được lòng thiết huyết như vậy, đều kinh ngạc mở to hai mắt.

Phải biết rằng, trong số nhiều người bị vây trong Phương phủ, tuy rằng Phương Tranh không thể nói là có bản lĩnh, nhưng hắn tuyệt đối là người sợ chết nhất, hiện tại người sợ chết nhất này không ngờ lại lộ ra một mặt bưu hãn dũng mãnh, thực sự làm kẻ khác phải khởi lòng kính trọng.

“ Phương Tranh đừng hồ đồ!”

“ Không! Ta phải đi ra ngoài liều mạng với hắn!” Phương Tranh bướng bỉnh giống như một hài tử bốc đồng.

Hoàng thượng cả giận nói: “ Ngươi…tốt lắm! Người đâu, cho hắn một cây đao, cho hắn đi ra ngoài liều mạng đi.”

Phương Tranh tiếp nhận cương đao, cầm trong tay suy nghĩ một chút, vẻ mặt đang lãnh khốc dữ dằn, lập tức bỗng nhiên biến đổi, hướng hoàng thượng nịnh nọt cười nói: “ Hoàng thượng, ngài đừng xem là thật nha, vừa rồi vi thần chỉ là tùy tiện nói một chút, để biểu thị vi thần là một trung thần không sợ chết mà thôi, chuyện liều mạng nguy hiểm như thế, cứ giao cho tướng sĩ thủ hạ của ngài đi…”

Nói xong hắn cầm cương đao trong tay cẩn thận đưa cho binh sĩ cấm quân bên cạnh, trong miệng còn không ngừng nói: “ Ai, cẩn thận một chút, đừng cắt trúng ta, cầm cho kỹ, cách xa ta một chút…Ai nha, cái chuôi hung khí này thật sự là đáng sợ…”

Mọi người: “…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.