Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt Ngào

Chương 1157: Chương 1157: Chuyện đã rõ ràng








Bên ngoài lâu đài Karl.

Đèn đường trên con đường bên phải còn chưa bật, Phó Diệc Phàm ngồi bên trong xe, chiếc xe khuất trong bóng tối của những cành cây xum xuê bên đường.

Anh tận mắt nhìn thấy có chiếc xe lái ra từ trong lâu đài Karl ra ngoài, trong lòng cũng biết đó có lẽ là Luss lái xe rời đi.

Không có anh ở đó, cô vẫn có thể như trước, ăn tối cùng với Luss đến khuya như vậy mới để cho anh ta rời đi.

Trong di động là kết quả điều tra bối cảnh Luss lần thứ hai do bên kia gửi đến. Các mặt đều hiện ra thông tin như cũ, không có bất kỳ điều gì khả nghi cả.

Vì vậy, Luss không có khả năng sẽ gây tổn thương cho cô.

Trên ghế phó lại còn đặt món quà mà anh đã tỉ mỉ chọn lựa cho cô, hộp quà chính là màu hồng nhạt mà cô yêu thích, ngay cả trong túi áo cũng cất một sự bất ngờ nho nhỏ cho cô.

Hiện giờ xem ra thật sự là anh đã tự mình đa tình, làm ra những điều thừa thãi.

Viêm Ái Linh nói: “Sơ Hạ đánh giá con người anh không sai một chút nào cả. Ở trong mắt của anh, quả nhiên chỉ có những chuyện có thể trao đổi đồng giá thì anh mới bằng lòng đi làm”.

Ngay cả Tần Sơ Hạ cũng nói với anh: “Phó Diệc Phàm, anh có thể nào mỗi lần nói chuyện đừng có dùng cái tư duy thương nhân của anh để áp đặt lên mỗi một chuyện không?”

Thì ra ở trong lòng cô, anh cũng chỉ là một đối tác trên thương trường mà thôi. Có lẽ sức nặng của anh trong lòng cô còn không nặng bằng Luss kia.

Trong lâu đài.

Tần Sơ Hạ suy nghĩ rối rắm một hồi, cũng do dự lúc lâu, nghĩ lại thái độ của Phó Diệc Phàm đối với mình, cuối cùng cô vẫn yên lặng đặt điện thoại xuống.

Cô biết nhất định là anh đã bị thương.

Mùi nước hoa nam hòa quyện với mùi thuốc hạ sốt, cô sẽ không thể ngửi nhầm được.

Về tình về lý, cô đều nên gọi điện thoại cho anh một lần nữa, quan tâm đến vết thương của anh.

Nhưng mà hiện tại ngẫm nghĩ lại cũng đúng. Đối với Phó Diệc Phàm mà nói, một người không có giá trị lợi dụng như cô, thật sự đã không có thứ gì để lấy ra trao đổi, đi báo đáp ơn cứu mạng của anh.

Giờ phút này, sự quan tâm của cô có vẻ như đã dư thừa.

Anh cứu cô chỉ là xuất pháp từ một tờ giấy giao hẹn.

Cho nên anh thật sự không cần cô quan tâm mình.

Nói cho cùng, anh và cô còn không tính là bạn tốt của nhau.

Tần Sơ Hạ tắt đèn đi, nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được.

Trong lâu đài, ánh đèn từ từ tắt đi, cả khu chìm vào trong màn đêm đen nhánh.

Ở ngoài lâu đài, Phó Diệc Phàm nhìn xa xa bên trong lâu đài Karl chỉ còn lại ánh đèn tỏa sáng của đèn trong sân, lúc này anh mới khởi động xe rời khỏi nơi này trở về khách sạn.

Ngày hôm sau sáng sớm tinh mơ, ông cụ nhà Sarin đã phải tài xế qua đây đón Tần Sơ Hạ tới cùng nhau ăn bữa sáng.

Món quà vốn dĩ đã được chuẩn bị để lấy lòng ông bà nội, nếu như không phải bị người ta bắt cóc, cô cũng sẽ không làm mất.

Hiện tại bất ngờ phải đi, Tần Sơ Hạ chỉ đành mang tay không đi lên ngồi trong xe của nhà mình.

Nhưng mà sau khi lên xe không biết qua bao lâu, xe đi tới của một nhà hàng phương Tây xa hoa ở trung tâm thành phố rồi dừng lại ở bên đường.

Điều này khiến cho Tân Sơ Hạ hơi buồn bực hỏi tài xế: “Sao tự nhiên lại không đi nữa vậy?”

“Ông Uzi nói đã hẹn cậu chủ nhà Flagg cho cô Thập Nhất. Hai người sẽ gặp ông ở nhà hàng phương Tây” Tài xế trả lời cô.

Tần Sơ Hạ nhất thời hiểu được dung ý của ông nội.

Sở dĩ cô được tài xế gọi là cô Thập Nhất là bởi vì trong đám con cháu đồng lứa cô đứng hàng thứ mười một. Trước mắt thì cô là cô cháu gái nhỏ nhất.

Lúc này tài xế lại bổ sung nói: “Ông Uzi còn nói, nếu như cô Thập Nhất không thích, ông ấy sẽ lại giúp cô giới thiệu người thích hợp tiếp theo

Tần Sơ Hạ nghe vậy cảm thấy hơi đau đầu, xoa xoa trán.

Ông nội đã hoàn toàn bị bố xui khiến.

Cũng may ông nội không phải là kiểu người lớn không sáng suốt, không ép buộc cô phải gả ra ngoài.

“Tôi có thể không đi được không?” Tần Sơ Hạ bĩu môi hỏi.

Tài xế trả lời nói: “Đối phương cũng là cậu chủ con của một nhà tài phiệt lớn. Cô Thập Nhất không tới đó, e là sẽ khiến ông Uzi phải mất mặt”

“Được rồi. Vậy tôi xuống xe trước đây, muộn một chút hãy qua đón tôi” Sắc mặt Tần Sơ Hạ đầy vẻ bất đắc dĩ nói.

Tài xế lập tức bước xuống khỏi ghế lái xe, chạy qua bên kia mở cửa cho Tần Sơ Hạ xuống xe.

Mà lúc này, một người đàn ông phong độ nhẹ nhàng với mái tóc màu hạt dẻ đi đến trước mặt Tần Sơ Hạ, rất lịch sự đưa tay về phía cô, vừa hành lễ vừa chào hỏi: "Cô Sarin, tôi là Luze người nhà Flagg, rất vui được gặp cô."

“Xin chào anh Flagg, tôi là Tần Sơ Hạ đến từ gia đình Sarin, anh có thể gọi tôi là Candy” Tần Sơ Hạ bắt tay với Luze một cách rất lịch sự.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.